Chương 1
1
Tôi thật sự không cảm thấy mình ngốc chút nào. Chẳng qua là phản ứng có chậm hơn người khác một tẹo thôi.
Quen Kỳ Tự suốt mười năm, tôi mới nhận ra tình cảm mình dành cho anh không phải là sự yêu thích của em gái dành cho anh trai. Nếu là anh em ruột thịt, thì làm sao lúc nào tôi cũng muốn hôn anh chứ?
Đêm khuya, tôi rón rén chui vào chăn của Kỳ Tự.
Gối đệm bên cạnh chìm xuống, Kỳ Tự quay sang nhìn tôi, giọng trầm thấp: “Còn cựa quậy nữa là về phòng em mà ngủ.”
Tôi vội ôm lấy anh, không dám nhúc nhích thêm tẹo nào. Nhưng rồi vẫn không chịu đựng được, nhếch môi hôn nhẹ lên môi anh một cái.
Dường như Kỳ Tự đã quá quen với việc này. Anh cất giọng đầy bất đắc dĩ: “Đừng quậy nữa, ngủ đi.”
Cuối cùng tôi mới ngoan ngoãn rúc sâu hơn vào lòng anh. Người anh thật thơm, lại còn rất ấm áp.
“Anh ơi, hôm nay em làm bánh kem nhỏ chờ anh, nhưng anh không về ăn cơm. Em thấy buồn lắm.”
“Anh có cuộc họp đột xuất, quên báo với em. Giờ còn dỗi à?”
Vành tai tôi ửng đỏ: “Không có!”
Kỳ Tự mở mắt, khóe môi thoáng nở nụ cười lười biếng: “Ồ, thế là đang trách anh rồi.”
“…”
2
Tôi mang chuyện này kể cho cô bạn thân nhất của mình.
Tiểu Mẫn thốt lên cảm thán, bảo người đàn ông này quá cao tay, chơi trò kéo đẩy cực giỏi.
“Thế hôm nay cậu không bám dính lấy anh ta nữa à? Hai người cãi nhau sao?”
Tôi lắc đầu: “Anh Kỳ Tự bảo tôi bám người quá. Anh ấy bảo nếu mai này đem tôi đi hỏa táng, chắc dính chặt vào chảo mất.”
Tiểu Mẫn tức đến mức giậm chân, mắng tôi: “Đồ ngốc này! Tên khốn đó chỉ thấy cậu ngốc nghếch thú vị nên mới lấy cậu ra làm trò tiêu khiển thôi, hiểu chưa? Sau này cậu xem, có ngày anh ta bỏ rơi cậu cho mà coi!”
Tôi không hiểu những chiêu trò đẩy đưa phức tạp giữa nam và nữ. Thích một người thì đối xử tốt với người đó thôi, việc gì phải vòng vo lắm thế?
Mãi đến sau này tôi mới hay rơi nước mắt mà ước rằng: Giá như mình thông minh hơn một chút thì tốt biết mấy.
3
Chập tối, tôi xách hộp cơm tự tay mình làm đến công ty thăm anh.
Trong phòng làm việc, Kỳ Tự nhìn chằm chằm hộp cơm một lúc rồi hỏi: “Em nôn vào trong đây đấy à?”
Dù ngoài miệng chê bai là thế, nhưng thấy tôi bĩu môi trừng mắt, anh vẫn xúc ăn vài miếng.
Tôi hớn hở ôm lấy cánh tay anh: “Anh Kỳ Tự, sau này em không gọi anh là ‘anh trai’ nữa được không?”
“Thế em muốn gọi là gì?”
“Em thấy gọi ‘chồng ơi’ nghe êm tai lắm, gọi ‘cục cưng’ cũng rất đáng yêu nữa.”
“Hay là gọi anh bằng bốn số cuối thẻ ngân hàng đi, nghe vậy cho nó trang trọng.”
“…”
Tôi không hiểu ý anh lắm.
Ngước mắt lên, người đàn ông ấy đang cụp mắt nhìn tôi, ánh mắt đong đầy ý cười. Anh mặc âu phục giày da chỉnh tề, ngũ quan góc cạnh sắc sảo, đẹp trai hơn hẳn những người đàn ông khác.
Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Nhìn yết hầu đang lăn động của anh, tôi bỗng nhiên rất muốn hôn anh.
“Hứa Mãn Mãn.”
“Dạ?”
Kỳ Tự nhướng mày: “Đang nghĩ cái gì đấy?”
Tôi luống cuống bừng tỉnh. Trong đầu toàn là mấy suy nghĩ yêu đương sến sẩm học được từ tiểu thuyết và phim thần tượng. Thế là tôi vội vã che ngực rồi lại che quần: “Anh Kỳ Tự, mặc dù chúng mình đã kết hôn, nhưng em thấy cứ thuận theo tự nhiên thì hơn… Ý em là… tối nay anh về nhà sớm một chút…”
Kỳ Tự bật cười thành tiếng, ánh mắt tràn ngập vẻ trêu chọc: “Về nhà sớm để làm gì?”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng như gấc chín.
Đúng lúc đó, cửa phòng làm việc vang lên tiếng gõ nhẹ. Nghe tiếng đáp của Kỳ Tự, một cô gái xinh đẹp đẩy cửa bước vào.
Bằng trực giác bẩm sinh của phụ nữ, tôi cảm nhận được cô ta đang đánh giá mình bằng ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.
“Sếp Kỳ, anh có bận gì không? Mười phút nữa cuộc họp sẽ bắt đầu.”
Kỳ Tự thu lại nụ cười: “Ừm, tôi đang trêu trẻ con một chút thôi.”
Anh đứng dậy. Cách đó không xa, người phụ nữ kia mỉm cười đưa tài liệu cho anh. Cô ấy cao hơn tôi, gầy hơn tôi, nụ cười trên mặt cô ta khiến tôi cảm thấy vô cùng tức giận!
4
Tối hôm đó, tôi không sang phòng anh nữa. Ngay cả khi Kỳ Tự gõ cửa hỏi tôi muốn ăn gì, tôi cũng giận dỗi không thèm để ý.
Mãi đến đêm khuya, ngủ một mình lạnh quá, tôi vẫn không nhịn được mà mò sang phòng bên cạnh.
Chui vào lồng ngực quen thuộc, lòng bàn tay anh cũng siết lấy eo tôi theo thói quen. Anh cất giọng thản nhiên: “Hết giận rồi à?”
Trong lòng tôi vẫn còn hậm hực. Đầu ngón tay tôi nhẹ nhàng chọc chọc vào yết hầu của anh, rồi lại véo véo mũi anh: “Anh ơi, anh thích mẫu con gái thế nào?”
“Sao tự dưng lại hỏi thế?”
“Hôm nay em cứ nghĩ mãi về chị gái xinh đẹp đưa tài liệu cho anh.”
“Người như thế ở công ty nhiều đếm không xể.”
Nửa đêm bị đánh thức, Kỳ Tự vẫn nhắm tịt mắt, kéo tôi sát vào lòng thêm chút nữa: “Bà cô của tôi ơi, ngủ đi được chưa?”
Tôi nâng giọng cao hơn một chút: “Thế anh có thích chị đó không!”
Kỳ Tự hết kiên nhẫn, ném điện thoại cho tôi: “Không buồn ngủ thì tự mở phim hoạt hình mà xem.”
Nghe cái giọng điệu uể oải xem tôi như đứa trẻ của anh, tôi trèo thẳng lên người anh. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Mượn ánh đèn mờ ảo, Kỳ Tự mở mắt nhìn tôi. Tôi cắn nhẹ lên môi anh, nũng nịu bằng giọng tủi thân: “Anh ơi, em không còn là trẻ con nữa đâu.”
Yết hầu Kỳ Tự trượt lên xuống, giọng anh khàn đi thấy rõ: “Hứa Mãn Mãn, em không biết nam nữ khác biệt là gì đúng không?”
Bốn mắt nhìn nhau. Trong phòng chỉ có hơi lạnh của điều hòa phả ra thoang thoảng, nhưng tôi lại cảm thấy mặt mình nóng ran như thiêu đốt. Ở khoảng cách gần thế này, tôi chợt nhận ra hình như Kỳ Tự chưa bao giờ chủ động hôn mình.
Anh tỏ vẻ bực bội: “Xuống đi.”
“Không xuống, anh trả lời em đã.”
“Trả lời cái gì?”
“Anh có thích chị gái xinh đẹp đó không?”
“Chỉ là đồng nghiệp thôi.” Kỳ Tự giữ lấy vòng eo đang không chịu ở yên của tôi, thấp giọng cảnh cáo: “Đừng có lộn xộn nữa.”
Nghe lời giải thích của anh, tôi vội vàng xoay người trèo xuống, ngoan ngoãn nằm ngủ.
Kỳ Tự bị tôi trêu chọc đến mức tỉnh cả ngủ, càng nghĩ càng thấy mất ngủ. Bày đủ mấy trò linh tinh này, nuôi trẻ con đúng là phiền phức thật.
Xung quanh yên ắng trở lại, nhịp thở của cả hai dần trở nên đều đặn.
Rất lâu sau, khi cơn buồn ngủ sắp ập đến, tôi chỉ nghe thấy người bên cạnh khẽ chửi thề một tiếng “Mẹ kiếp”, rồi tung chăn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Sau đó là tiếng nước chảy róc rách vang lên…




dc
Hay
hlewin1011070324@gmail.com