Chương 2
5
Cuối tuần có một buổi tiệc xã giao.
Tôi năn nỉ ỉ ôi mãi, Kỳ Tự mới chịu dắt tôi đi cùng.
Cũng chính trong ngày hôm đó, tôi đã gây ra họa lớn.
Một kẻ mở miệng khơi mào gây sự, còn một kẻ thì cầm cốc nước ném thẳng vào người ta. Và kẻ ném cốc nước đó, không ai khác chính là tôi.
Gia đình hai bên đều là những nhân vật có máu mặt trong giới. Chỉ cần đôi bên đứng ra xin lỗi một tiếng là chuyện sẽ êm xuôi ngay. Thế nhưng tôi vẫn cứng đầu, kiên quyết không chịu xin lỗi.
May mà đối phương nể mặt Kỳ Tự nên không làm lớn chuyện.
Lúc tàn tiệc trở về, Kỳ Tự không nói với tôi một lời nào. Biết anh đang giận, tôi cũng đành im lặng đi theo sau.
Cho đến khi về đến nhà.
Tôi cẩn thận liếc nhìn anh một cái: “Anh ơi, em làm anh mất mặt rồi… Nhưng là do cô ta mắng em trước.”
Kỳ Tự không biểu lộ cảm xúc gì, một tay tháo cà vạt: “Cô ta mắng em cái gì?”
“Mắng em là đồ ngốc… Nói anh lấy em chỉ vì bị ép buộc, còn bảo chị gái xinh đẹp ở văn phòng sớm muộn gì cũng cướp mất anh…”
Tôi đứng co ro cạnh sofa, hai tay xoắn chặt vào nhau, giọng cứ nhỏ dần.
Thật ra cô ta còn nói nhiều câu khó nghe hơn thế nữa, nhưng tôi không dám kể, vì sợ Kỳ Tự cũng nghĩ về mình như vậy.
Anh nhìn tôi hỏi: “Em tin lời khiêu khích của cô ta chứ không tin anh à?”
Tôi lắc đầu, không nói gì thêm.
“Chỉ vì mấy chuyện tranh cãi nhỏ nhặt đó mà đáng để em ra tay đánh người sao?”
“Đó không phải là chuyện nhỏ nhặt!”
Kỳ Tự khựng lại, ném chiếc cà vạt sang một bên rồi gằn giọng: “Hứa Mãn Mãn, có phải anh chiều hư em rồi không? Người ta mới nói một câu mà em đã động tay động chân. Ngộ nhỡ lúc đó thứ trong tay em không phải cốc nước mà là con dao thì sao? Lúc đó dù có mời một trăm luật sư cũng chẳng cứu nổi em đâu, em có hiểu không hả?”
Tôi siết chặt lòng bàn tay, ngẩng đầu cãi lại bằng sự bốc đồng: “Cái nào nặng cái nào nhẹ em tự biết! Em ném cốc nước là sai, nhưng hôm nay em không sai chuyện đó!”
Không gian xung quanh rơi vào tĩnh lặng. Kỳ Tự không nói gì.
Vài giây sau, anh dời tầm mắt đi nơi khác, trầm giọng bảo: “Về phòng đi. Bao giờ kiểm soát được tính khí của mình thì hãy ra nói chuyện với anh.”
Giọng điệu lạnh nhạt đó hệt như một phụ huynh đang răn đe đứa con nít nghịch dại.
Trước đây, tôi sợ nhất là khi anh không để ý đến mình. Những lúc như thế, tôi sẽ luôn bám dính lấy anh để nũng nịu.
Nhưng lần này, tôi đứng trăn trối tại chỗ, gào lên: “Bởi vì em thích anh nên em mới không kiềm chế được tính khí của mình đấy!”
Dường như Kỳ Tự thấy buồn cười lắm: “Đừng có lôi mấy cái đó ra nói với anh. Thích á? Em thì hiểu thế nào là thích?”
Khóe mắt tôi đỏ bừng: “Em hiểu chứ! Đó là kiểu thích của một người phụ nữ dành cho một người đàn ông. Anh tin em một lần không được sao? Rõ ràng là anh cũng thích em mà, đúng không?”
Nếu không thích, tại sao lại cưới em? Tại sao lại đối xử tốt với em như thế? Tại sao lúc nào cũng chiều chuộng em?
Tôi chợt nhớ tới lời cô gái đáng ghét ở buổi tiệc rượu hôm nay nói với mình: “Cô có thấy Bạch Tô không? Vừa xinh đẹp, học vấn lại cao, là trợ thủ đắc lực của chồng cô đấy. Chồng cô đi họp hay tiếp khách đều dẫn cô ấy đi cùng. Còn cô thì sao? Ngoài việc nũng nịu, ăn vạ rồi bôi tro trát trấu vào mặt Kỳ Tự ra thì cô có giá trị gì?”
Đối với Kỳ Tự, tôi có giá trị gì cơ chứ?
Một cảm giác sợ hãi vô hình giống như chiếc lưới lớn bủa vây lấy tôi. Tôi sợ anh không cần mình nữa. Thế nên tôi mới hèn mọn, điên cuồng dâng hiến trái tim chân thành của mình ra như thế.
Hai chúng tôi đối diện với nhau. Ánh mắt Kỳ Tự tối đen như mực, cứ thế chằm chằm nhìn tôi.
Hồi lâu sau anh mới lên tiếng: “Mãn Mãn, điều gì đã khiến em hiểu lầm vậy?”
Nước mắt tôi trào ra ngay lập tức.
Đầu ngón tay anh khẽ động đậy như muốn lau đi, nhưng cuối cùng vẫn không giơ lên: “Anh đã hứa với ba mẹ em là sẽ chăm sóc em cả đời. Đó là trách nhiệm và là lời hứa, mong em hiểu cho.”
Rồi anh khẽ bật cười, giọng không lớn nhưng đâm thấu tim tôi: “Hơn nữa, nhắm trúng một con bé ngốc thì chẳng phải là súc sinh sao?”
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy trái tim mình đau thắt lại, xót xa đến mức nghẹn đắng cổ họng. Tôi chỉ biết gồng mình cố nhịn để đôi vai khỏi run rẩy.
Căn phòng bao trùm bởi sự lạnh lẽo.
Không biết Kỳ Tự đang nghĩ gì, anh bực bội phá vỡ sự im lặng trước: “Đừng khóc nữa, chuyện hôm nay bỏ qua đi. Em có đói không?”
Tôi lùi lại một bước, không thèm nhìn anh, đáp bằng giọng nghẹn ngào: “Không đói. Vừa nãy em chỉ đùa thôi, anh thật sự chẳng đối xử tốt với em bằng một góc của bạn trai cũ em nữa cơ.”
Động tác của Kỳ Tự khựng lại, anh nhấc mí mắt lên: “Có ý gì đây?”
Tôi quệt nước mắt, nhịp thở hơi dồn dập: “Anh không cần quản!”
Nói rồi tôi quay lưng định đi thẳng ra cửa.
Kỳ Tự cũng bị tôi chọc tức đến mức mất bình tĩnh, anh vuốt tóc thở hắt ra: “Em tưởng anh muốn quản em chắc?”
Anh gắt lên phía sau: “Hứa Mãn Mãn, hôm nay em mà dám bước chân khỏi cái cửa này, thì cả đời này nếu anh còn đi tìm em, anh chính là con chó của em!”




dc
Hay
hlewin1011070324@gmail.com