Chương 1
01
Lúc đẩy Tần Chu về phía phòng tổng thống trên tầng cao nhất của khách sạn, hồn vía tôi vẫn còn lên mây.
Vừa rồi, tôi lỡ tay đổ nhầm thuốc kích dục vào ly rượu của anh. Cậu cả đất Cảng nổi tiếng lạnh lùng, quyết đoán ấy lại thản nhiên cầm lên uống cạn một hơi, rồi lịm đi ngay tại chỗ.
Tin xấu là: Nửa tiếng nữa, thuốc phát tác, anh sẽ không sao đè nén được thèm muốn trong người.
Nhưng tin tốt là… Tần Chu là người tàn tật. Lại còn là kiểu tàn tật phải ngồi xe lăn, liệt từ thắt lưng trở xuống. Chắc là… cái khoản kia cũng chẳng dùng được đâu nhỉ? Chỉ cần đưa anh về phòng an toàn, xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Tôi tự trấn an bản thân phải thật bình tĩnh, nhưng trước mắt lại hiện lên những dòng chữ quái đản:
“Cô nữ phụ này vẫn chưa tin à?”
“Cậu cả sắp ‘giương cờ’ tới nơi rồi kìa!”
“Ai chưa nạp tiền thì nạp nhanh đi, tí nữa là tới đoạn mất phí rồi!”
Tôi vô thức khựng lại.
Tầng cao nhất của khách sạn vắng ngắt, giữa hành lang rộng lớn chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều của Tần Chu. Hàng mi dài của anh khẽ lay động, đổ bóng xuống gương mặt đẹp đẽ, trắng trẻo như ngọc. Ánh mắt tôi vô tình lướt qua cái yết hầu đang nhấp nhô, rồi hạ dần xuống phần thân dưới của anh—nơi đang được phủ một chiếc chăn mỏng.
Cái gì mà “giương cờ” cơ chứ, nhìn phẳng lì có thấy gì đâu. Kỳ lạ thật, sao tôi lại đi tin mấy dòng chữ vớ vẩn này nhỉ?
Tôi nghiến răng, vừa đẩy xe lăn đi tiếp vừa thò tay tìm thẻ phòng trong túi áo vest của anh.
Thế nhưng, những dòng chữ trước mắt lại trôi nhanh như vũ bão:
“Phía trước có biến lớn!!!”
Biến gì mà biến? Thẻ phòng đâu rồi?
Đang cuống quýt lục tìm, một bàn tay hơi lạnh bất ngờ chộp lấy cổ tay tôi.
“Thẻ phòng ở túi quần dưới.”
Hơi thở ấm áp phảng phất hương rượu bao trùm lấy đầu mũi. Tôi hơi nghiêng đầu, lập tức chạm phải ánh mắt đen thẳm, lạnh ngắt của Tần Chu—một ánh mắt tựa như con rắn độc đã ẩn mình từ rất lâu.
Chẳng phải anh đang ngủ sao?!
“Xin lỗi… Tần tiên sinh!” Tôi vừa bàng hoàng vừa sợ hãi, cuống quýt rút tay lại.
Nhưng bàn tay Tần Chu mạnh đến đáng sợ. Anh siết chặt lấy tay tôi, kéo xộc xuống phần dưới cơ thể mình. Bàn tay tôi quẹt qua một khối cứng đè nén sau lớp vải, rồi chạm vào tấm thẻ phòng còn ấm nóng.
“Lấy ra, mở cửa.” Giọng Tần Chu rất nhỏ, nhưng lại mang theo áp lực đè nén đến nghẹt thở. “Chẳng phải đây là thứ em luôn thèm muốn sao?”
02
“Mê cái kiểu nhân vật cậu cả ngoài lạnh trong nóng này quá đi!”
“Đúng thế, rõ ràng thầm yêu người ta mười mấy năm trời, miệng vẫn cứ phải dối lòng.”
“Mấy người không biết thương cho sự tự ti của người tàn tật à?”
“Mấy người bên trên đọc không kỹ rồi đúng không? Chân người ta chữa khỏi từ đời nào rồi!”
Tạm thời gác lại chuyện thầm yêu hay phản diện sang một bên. Tần Chu nổi tiếng là kẻ ra tay tàn nhẫn. Nếu bây giờ tôi vứt xe lăn bỏ chạy, chắc sáng mai dòng sông đất Cảng lại vớt lên thêm một cái xác không danh tính mất.
Tôi cố giữ cho tay khỏi run, lấy tấm thẻ ra quẹt mở cửa phòng. Tần Chu thong thả lăn xe vào trong.
Ngay sau đó, anh thản nhiên đứng dậy khỏi chiếc xe lăn.
…Đứng dậy…
Tôi trợn tròn mắt, chết đứng tại chỗ.
Cả đất Cảng này ai mà chẳng biết Tần Chu bị té ngã từ nhỏ, phải gắn chặt đời mình với chiếc xe lăn suốt mười mấy năm qua? Sao đùng một cái lại đứng thẳng lưng thế này?
Lẽ nào… mấy dòng chữ kia nói thật? Chân anh đã lành từ lâu rồi?
“Lại đây.” Tần Chu đặt tay lên đầu khóa thắt lưng, hất cằm về phía tôi. “Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai.”
Nói sòng phẳng thì Tần Chu vừa đẹp trai, dáng người lại chuẩn, quyền thế ngút trời, có ngủ với anh một đêm cũng chẳng thiệt đi đâu được. Chỉ là… tôi vẫn còn một người quan trọng hơn cần phải “ngủ”.
Nếu đúng như lời mấy dòng chữ kia nói, Tần Chu đã thầm yêu tôi mười mấy năm… vậy thì chắc tôi lén chuồn đi cũng chẳng sao đâu nhỉ?
“Tần tiên sinh, tôi…” Tôi lùi lại hai bước, hít một hơi thật sâu. “Tôi đi mua bao.”
Nói xong, tôi giật giật tay nắm cửa, quay người bỏ chạy thục mạng. Dù Tần Chu không liệt, nhưng anh đã dính thuốc, trước mắt chắc chắn không đuổi theo ngay được.
“Trả tiền lại đây!”
“Gì vậy trời, đang đoạn hay tự nhiên cắt ngang?”
“Không sao, khách sạn này hay cả cái đất Cảng này đều là của cậu cả, cô ta chạy đằng trời!”
“Ơ kìa, nam chính tới rồi kìa!”
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nhìn mấy dòng chữ trôi qua nữa, trong đầu chỉ cầu mong sao cho chiếc thang máy hạ xuống thật nhanh.
Thế nhưng, khi tiếng “ting” vang lên, thang máy đột ngột mở ra rồi khép lại. Một người đàn ông bước vào với dáng đi loạng choạng, người nồng nặc mùi rượu, ép chặt tôi vào vách thang máy chật hẹp.
“Lâm Quỳ Sương, em cho anh uống cái gì vậy?”
Giang Tự Triết?!
Tôi theo bản năng đẩy anh ra, nhưng anh lại siết chặt lấy tôi hơn.
“Anh uống xong… sao người lại nóng bừng lên thế này?”
Tôi lặng đi một lúc, rồi thật thà đáp: “Nước sôi.”
03
Đúng vậy. Ban đầu tôi định bỏ thuốc vào ly của Giang Tự Triết.
Tối nay là buổi ra mắt phim mới của anh. Tôi muốn nhân cơ hội này bỏ thuốc để nối lại tình xưa, tiện thể xin anh cho một vai diễn nhỏ trong dự án mới.
Thế nhưng ngay lúc sắp ra tay, mấy dòng chữ kỳ lạ kia đột ngột chen vào mắt tôi:
“Cô nữ phụ độc ác lại đi vào con đường chết!”
“Cho dù qua đêm được với ông hoàng điện ảnh, về sau cũng bị anh ta trả thù, lộ ảnh nóng.”
“Tệ hơn nữa còn bị kẻ hâm mộ cuồng nhiệt đánh chết, thảm không từ nào tả xiết!”
Tôi sợ quá nên run tay, đánh rơi viên thuốc sang ly của Tần Chu. Lúc đó tôi cứ tưởng mình làm việc quá sức nên đẻ ra ảo giác. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến Tần Chu tự đứng thẳng bằng hai chân, tôi buộc phải tin những dòng chữ đó là sự thật.
Giang Tự Triết muốn hại tôi. Tôi luôn coi anh là chỗ dựa duy nhất, vậy mà anh lại muốn đẩy tôi vào đường chết!
“Em muốn vai diễn nào? Anh cho em tất, đừng đi tìm người khác nữa…” Trong cơn mê man, những nụ hôn dồn dập, dồn nén của Giang Tự Triết phủ xuống mặt tôi.
“Sao nam chính lại đi hôn nữ phụ độc ác thế kia?!”
“Ừ đúng rồi, nữ phụ rõ ràng đâu có bỏ thuốc anh ta, chỉ đưa một ly nước lọc bình thường thôi mà!”
“Nam chính thấy nữ phụ bỏ thuốc cho cậu cả nên cuống lên đấy!”
“Anh ta cuống cái gì chứ? Trước giờ chẳng phải ghét nữ phụ như ghét hủi sao?”
Tôi lại rất thích cái cách mà mấy dòng chữ kia gọi mình. Tôi vốn là một đứa độc ác thật mà.
Năm đó, tôi hứng lên muốn thử sức trong giới giải trí, nhà họ Lâm liền bỏ tiền ra mở hẳn cho tôi một công ty phim ảnh. Dựa vào quyền thế nhà họ Lâm, tôi hống hách làm mưa làm gió trong nghề, ngứa mắt phụ nữ thì tát một cái, đàn ông thì hai cái.
Để chiếm trọn Giang Tự Triết, tôi dùng đủ mọi thủ đoạn thấp hèn. Ngay cả khi thân phận “tiểu thư giả” bị vạch trần, tôi vẫn mặt dày bám riết lấy anh. Anh ghét tôi đến mức ra lệnh cấm sóng tôi trên mọi mặt trận.
Bây giờ thấy tôi trót đắc tội với cậu cả đất Cảng, lẽ ra anh phải mừng thầm mới đúng chứ? Chẳng lẽ đến nông nỗi này rồi, anh vẫn muốn dồn tôi vào bước đường cùng sao?
“Giang Tự Triết!”
Tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, cắn mạnh vào lưỡi anh. Giang Tự Triết đau đớn buông tôi ra. Máu tươi ứa ra từ khóe môi khiến gương mặt anh trông có phần tội nghiệp.
“Xin lỗi, anh…” Giang Tự Triết cuống quít lau vết máu, vẫn muốn tiến lại gần ôm tôi lần nữa.
Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, tôi quên sạch mục đích ban đầu của mình, vung chân đá thẳng vào chỗ hiểm của anh.
“Á!!!” Anh gào lên một tiếng đau đớn, ôm chồm lấy vùng dưới rồi gục sõng soài trên sàn thang máy.
Xong thật rồi. Mọi chuyện tiêu tùng rồi.
Sao tôi lại đi đá Giang Tự Triết cơ chứ? Vai diễn biết tính sao? Tiền bạc biết tính sao? Rồi còn bệnh tình của bố mẹ tôi nữa?
Mục tiêu tối nay vốn dĩ là để lấy lòng anh ta cơ mà! Sau khi bị anh cấm sóng, tôi không những chẳng kiếm ra tiền mà còn gánh trên lưng khoản tiền bồi thường hợp đồng trên trời rơi xuống.Nếu không phải vì bố mẹ ruột đang bệnh nặng cần tiền gấp, tôi đâu đến mức phải dùng đến hạ sách này.
“Nữ phụ ngu ngốc quá!”
“Bố mẹ ruột giả bệnh để lợi dụng lòng thương hại của cô ta, ép cô ta bỏ thuốc ông hoàng điện ảnh, cuối cùng thân bại danh liệt!”
“Tội nghiệp thật, đến tận lúc chết cô ta vẫn không biết mình bị chính bố mẹ ruột hại.”
Tôi chết đứng tại chỗ, toàn thân lạnh ngắt.
04
Lê từng bước chân mệt mỏi về đến căn phòng trọ xập xệ, đồng hồ đã điểm ba giờ sáng.
Mấy kẻ đòi nợ có vẻ vừa ghé qua một lượt. Bên ngoài cánh cửa sắt rỉ sét là xấp hóa đơn điện nước quá hạn cùng vài vết đập phá còn mới nguyên.
Tôi thở dài, cẩn thận đẩy cửa bước vào rồi thả mình xuống chiếc ghế nệm cũ kỹ. Căn phòng tối om, chỉ có màn hình điện thoại rọi lên chút ánh sáng mờ nhạt.
[Con gái ơi, bên bệnh viện lại giục nộp tiền rồi. Lần này cần những ba trăm triệu.
Liều thuốc lần trước đưa con, tối nay nhớ cho Giang Tự Triết uống, uống xong là có tiền ngay.
Sao con không trả lời tin nhắn? Đừng quên bọn ta mới là bố mẹ ruột của con! Con không thể thấy chết mà không cứu được!]
Tôi gõ vài dòng lên bàn phím rồi lại xóa đi, cuối cùng chỉ để lại ba chữ:
[Thật không bố?]
Tại sao họ lại đột ngột đổ bệnh? Tại sao bệnh viện mãi vẫn không tìm ra nguyên nhân?
Từ nhỏ tôi đã sống trong nhà họ Lâm, không ở bên cạnh phụng dưỡng họ nên luôn mang cảm giác mắc nợ. Tôi dẹp bỏ hết tự trọng, đánh cược tất cả để van xin sự tha thứ từ Giang Tự Triết. Nếu không có những dòng chữ kỳ quái kia xuất hiện, liệu có phải tôi sẽ bị chính những người máu mủ ruột rịt này đẩy vào đường chết?
Tôi tuy ghê gớm, nhưng không ngu.
Lặng người một lúc, tôi xóa sạch dòng tin nhắn chưa gửi, rồi ra tay chặn toàn bộ phương thức liên lạc của họ.
“Đúng rồi đấy! Mau lao vào lòng cậu cả đi thôi! Cặp đôi ác độc về chung một nhà nào!”
“Buồn cười chết mất, cậu cả tưởng cô ta đi mua bao thật, đang ở khách sạn tắm rửa sạch sẽ từ trên xuống dưới kìa.”
“Anh nhà không biết là trong tủ đầu giường có sẵn một đống à…”
“Đó là hậu quả của việc thiếu kinh nghiệm thực chiến đấy!”
Tôi giật mình, suýt nữa thì quên mất vụ này.
Lần này tiêu thật rồi. Không chỉ đắc tội với Giang Tự Triết, làm mất lòng nhà họ Lâm, mà đến cả Tần Chu tôi cũng trêu vào rồi. Làm sao tôi có thể sống yên ổn ở cái đất Cảng này được nữa đây?
Suy ngẫm một hồi, tôi nhanh chóng bắt được từ “nữ phụ” trong những dòng chữ kia.
Thực ra, tôi rất thích đọc truyện. Trong tiểu thuyết, mấy dạng nhân vật như tôi—tiểu thư giả, chuyên chèn ép nam chính, hãm hại nữ chính, gom đủ mọi thói xấu trên đời—kết cục thường vô cùng thảm hại.
Bây giờ những điều khiến tôi bận lòng đều đã tan thành mây khói, chi bằng cứ ôm tiền bỏ đi cho xong. Tuy có hơi vất vả một chút, nhưng ít nhất vẫn giữ được cái mạng này.



