Chương 2
05
Tôi kéo chiếc vali bước vào sảnh sân bay.
Mới đi được vài bước, đâu đó bỗng vang lên một tiếng gào xé họng:
“Lâm Quỳ Sương kìa!”
Chỉ trong chớp mắt, hàng tá máy quay, máy ảnh từ khắp nơi tràn đến như ong vỡ tổ, vây kín tôi đến mức một con kiến cũng chẳng chui qua nổi.
Lúc còn làm mưa làm gió trong nghề, độ chú ý của tôi cũng chưa bao giờ khủng khiếp đến mức này. Đã bị cấm sóng rồi, sao vẫn còn lắm người đến tiễn thế nhỉ?
Đang lúc ngơ ngác, một chiếc ống thu âm bất ngờ chĩa thẳng vào mặt tôi:
“Lâm tiểu thư, tại sao tối qua cô lại ép hôn ngôi sao Giang?”
Ai ép hôn ai cơ?!
“Lâm tiểu thư, sau khi bị cấm sóng cô vẫn không đành lòng, nên mới muốn dùng quy tắc ngầm để trèo lên lại đúng không?”
“Có người tìm thấy thuốc kích thích tại hiện trường, xin hỏi có phải do cô mang tới không?”
“Vợ hôn phối của anh Giang là tiểu thư nhà họ Lâm, có phải cô ôm hận trong lòng nên cố ý trả thù?”
“Xin cô trả lời thẳng vào câu hỏi của chúng tôi!”
Tôi sững người trong giây lát rồi nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện.
Giang Tự Triết và Lâm Khởi Vân là cùng một phe!
Dù tôi không bỏ thuốc, anh ta cũng sẽ giả vờ say để tìm tôi, rồi cho người chụp ảnh, dựng lên hiện trường giả như thể tôi đang quyến rũ anh ta. Dưới sức ép của người đời, việc tôi thân bại danh liệt chỉ là chuyện sớm muộn.
“Mấy tay nhà báo này làm việc còn sớm hơn cả dân văn phòng nữa chứ!”
“Khụ… cô nữ phụ độc ác quả nhiên không thoát khỏi cái số bị cả thiên hạ đuổi đánh rồi!”
“Không sao, cậu cả sắp tới nơi rồi.”
“Nữ phụ lát nữa chạy về bên trái sẽ nhanh hơn đấy.”
Nhìn những dòng trò chuyện liên tục trôi qua trước mắt, tôi đột nhiên muốn bật cười.
Hóa ra đây là phát trực tiếp!
Khi con người rơi vào cảnh bất lực đến mức không còn gì để nói, người ta thường hay chú ý đến những thứ quái đản như thế này.
Tôi liếc nhanh sang bên trái, rồi giơ tay chỉ thẳng về phía bên phải gào lên: “Giang Tự Triết tới kìa!”
Mấy chục ống kính ngay lập tức quay ngoắt sang hướng đó. Tôi tranh thủ khoảnh khắc hỗn loạn ấy, cắm đầu chạy thục mạng về phía lối ra của nhà ga bên trái.
Đến khi đám nhà báo đuổi kịp ra ngoài, tôi đã đứng ngay bên cạnh một chiếc xe mui kín màu đen sang trọng. Trước mặt tôi là mấy tay bảo vệ mặc đồ đen, cao lớn như hộ pháp.
Thấy cảnh này, mấy tay nhà báo lâu năm lập tức hạ máy ảnh xuống. Mấy đứa trẻ ranh mới vào nghề thì vẫn chưa hiểu chuyện gì, mặt đầy ngơ ngác.
Mãi đến khi có người khẽ nhéo tay nhắc nhở:
“Muốn chết à? Ngay cả cậu cả mà cũng dám chụp?”
“Mau xóa hết mấy bức ảnh vừa rồi đi…”
Vì cơ thể bị tật, Tần Chu chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng. Lục tung cả mạng máy tính cũng chẳng tìm nổi một bức ảnh chụp nghiêng của anh. Thậm chí, những trang báo từng đưa tin về anh đều biến mất không dấu vết chỉ sau một đêm. Nhà báo không ai dám đắc tội với anh, đành ngậm ngùi giải tán.
Thế nhưng, trái tim đang treo lơ lửng của tôi vẫn chưa thể thả lỏng. Bởi vì tay bảo vệ bên cạnh đã chủ động mở cửa ghế sau cho tôi.
Ngồi ở ghế sau không ai khác chính là Tần Chu—người mà tôi đã trót bỏ thuốc vào ly tối qua.
Tôi cười trừ, lùi dần ra sau: “Tôi… tôi quên lấy vali rồi.”
Hai tay bảo vệ tiến lên một bước, chặn đứng đường lùi của tôi. Một tay bảo vệ khác giơ chiếc vali trong tay lên—đúng là của tôi thật.
Chà… chu đáo gớm. Đang hỗn loạn thế mà vẫn nhớ mang theo vali cho tôi.
Tôi chớp chớp mắt đầy gượng gạo. Không phải cố ý làm nũng đâu, tôi chỉ muốn xem thử có dòng trò chuyện nào nhắc tôi nên chạy theo hướng nào không thôi.
Nhưng trước mắt tôi lúc này chỉ là một khoảng tối đen như mực.
Cứu tôi với!
Bị nhà báo vây kín thì cùng lắm là xấu hổ muốn chui xuống đất, chứ rơi vào tay Tần Chu thì chắc chắn tôi sẽ bị “xử” thật mất!
Giằng co một hồi chẳng thấy dòng chữ nào hiện ra, tôi đành cam chịu, nhắm mắt leo tọt vào trong xe.
06
Chiếc xe lăn bánh êm ru trên đường.
Tôi cúi gằm đầu, cố tìm một khoảng trống ở ghế sau để… quỳ xuống. Làm phụ nữ thì phải biết điều, biết nhún nhường đúng lúc. Dù sao cũng là lỗi của tôi trước, không nên bỏ thuốc vào ly của anh. Đã thế, lúc anh đang vật vã vì thuốc phát tác, tôi lại quay lưng bỏ chạy. Tần Chu chắc cả đời chưa từng bị ai chơi xỏ một vố đau như thế.
Lúc này, những dòng trò chuyện lại nhảy ra:
“Haha, cười chết mất!”
“Cậu cả tắm rửa xong ra xem lại máy quay ở thang máy chắc tức méo cả miệng rồi!”
“Đôi này hợp nhau quá, gán ghép thôi nào!”
Cười cái gì chứ? Đến nước này rồi còn gán với ghép cái gì nữa?
Bên tai bỗng vang lên một tiếng động nhẹ. Tôi giật thót người, lập tức ngẩng đầu lên.
Ngón tay thon dài của Tần Chu đang thong thả gõ gõ vào cửa kính xe.
“Em sợ tôi à?” Giọng anh rất bình thản, không gợn chút cảm xúc.
Sợ chứ! Sợ muốn chết đi được!
Tôi căng thẳng đến mức không thốt nên lời, chỉ biết gật đầu lẹ lẹ.
Tần Chu liếc mắt sang tôi, sâu trong đáy mắt thấp thoáng một tia cười lạnh: “Thế mà em còn dám bỏ thuốc vào rượu của tôi? Hả?”
“Nữ phụ ơi, chính là lúc này đấy!”
“Mau nói với cậu cả là thực ra em cũng thầm thích anh ấy nhiều năm rồi, đảm bảo anh ấy sẽ tha cho em ngay!”
“Tốt nhất là bịa thêm vài chuyện hồi nhỏ em từng chăm sóc anh ấy lúc bị gãy chân ấy!”
“Đúng đó, cậu cả thuộc chòm sao Cẩn Thận, cực kỳ coi trọng mấy cái chi tiết nhỏ nhặt!”
Đám người này bị chập mạch hết rồi à? Lúc này mà còn đi bịa mấy lý do ngớ ngẩn đó để lừa anh, chắc chê mình chết chưa đủ nhanh đấy!
Tôi quyết định cứ làm theo kế hoạch ban đầu.
“Tần tiên sinh!”
Thịch! — Tôi dứt khoát quỳ sụp xuống sàn xe.
Nhưng đúng lúc đó, chiếc xe đột ngột phanh gấp. Mất đà, cả người tôi lao mạnh về phía trước. Khi định thần lại, tôi mới bàng hoàng nhận ra đầu mình… đang gục ngay giữa hai chân của Tần Chu.
Trong khoảng không gian lặng đi như tờ, tay bảo vệ ngồi ở ghế trên lặng lẽ bấm nút kéo tấm che ngăn cách xuống.
“Đứng dậy!” Giọng Tần Chu hiếm khi mất tự chủ đến thế.
Tôi lập tức bật dậy như gãi phải bọ, lúng túng ngồi lại chỗ cũ, mặt đỏ bừng như chảo lửa. Xem ra không làm theo lời mấy dòng chữ kia mách bảo là rất dễ gặp chuyện xui xẻo…
Mấy dòng chữ vừa rồi nói cái gì nhỉ…
Tôi ấp úng phân trần: “Ơ… tôi biết anh là trai tơ… à không, thuộc chòm sao Cẩn Thận, rất coi trọng chi tiết nhỏ, nên tôi muốn nói là… anh còn nhớ lần bị gãy chân hồi nhỏ không?”
Sắc mặt Tần Chu tối sầm lại thấy rõ.
Tôi đang nói cái quái gì thế này trời?!
Tự thấy hết cách cứu chữa, tôi cúi đầu buông xuôi: “Thôi, anh muốn xử tôi thế nào thì xử đi!”
Vừa dứt lời, bàn tay mát lạnh của Tần Chu đã đặt lên cổ tôi, nhưng không hề siết lại.
“Tôi sẽ xử em thật đấy.” Anh cúi sát tai tôi, giọng trầm đục: “Nhưng không phải ở đây.”
07
Cảnh vật ngoài cửa sổ từ chỗ sầm uất thưa thớt dần, rồi chuyển hẳn sang vắng ngắt không một bóng người.
Chắc tôi cũng sẽ giống như trong mấy bộ phim—bị trùm bao tải đánh cho một trận nhừ tử rồi vứt xác ngoài đồng trống mất thôi.
“Sắp về đến nhà rồi, chuyện tối qua chưa làm xong thì làm nốt đi chứ.”
“Gấp gì chứ? Dù sao cậu cả cũng định giam cô ấy lại, còn nhiều đoạn gay cấn phía sau lắm!”
“Kể chi tiết về vụ giam giữ đi xem nào.”
Chi tiết vụ giam giữ! Là kiểu giam giữ tội phạm hay kiểu giam giữ trong mấy cuốn truyện người lớn đây?
Tôi không nén được tò mò, quay sang nhìn Tần Chu. Những dòng trò chuyện cũng nương theo tầm mắt tôi mà di chuyển.
“Nhìn đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng kia đi, tôi không dám tưởng tượng lúc cầm roi trông sẽ mê người đến mức nào!”
“Roi đánh dễ để lại vết lắm, hay là lấy luôn cái dây thắt lưng da Ý đang quấn trên eo anh ấy mà quất đi! (mê gái) (mê gái)”
“Đừng quất nữ phụ, quất tôi đi cậu cả ơi!”
“Khụ.” Tần Chu đột nhiên ho hắng một tiếng, hai bên gò má thoáng ửng hồng một cách kỳ lạ.
Tôi còn chưa đỏ mặt, anh đỏ cái gì cơ chứ?
Tôi thu ánh mắt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ đến mức há hốc miệng.
Đây là… một tòa lâu đài cổ?
Một tòa lâu đài đồ sộ, sừng sững nằm cheo leo trên vách đá sát bờ biển. Thì ra đây chính là sào huyệt của Tần Chu!
Trước đây khi còn ở nhà họ Lâm, tôi đã sống trong nhung lụa giàu sang lắm rồi. Nhưng so với anh, tôi đúng là chẳng khác gì dân quê lên thành phố.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại trước cổng lâu đài. Tần Chu được người ta đỡ ngồi lên xe lăn, gương mặt lạnh như tiền nhìn tôi chằm chằm: “Đẩy tôi vào trong.”
Rõ ràng là đi đứng bình thường được, chẳng biết còn giả vờ làm gì nữa. Nhưng đây là địa bàn của anh, tôi đành ngoan ngoãn lại đẩy xe vào nhà.
Chỉ mới đi được vài bước, một người có vẻ là người cai quản trong nhà đã kính cẩn bước tới: “Thưa cậu Tần, người của nhà họ Lâm đến rồi ạ.”
Tần Chu gật đầu.
Còn tôi thì lập tức khựng lại, chân tay cứng đờ không chịu bước tiếp.
Lúc rời khỏi nhà họ Lâm, tôi đã làm náo loạn một trận không nhỏ. Ban đầu, vì tình nghĩa nuôi dưỡng hơn hai mươi năm, nhà họ Lâm vẫn sẵn lòng nhận tôi làm con gái. Nhưng tôi tính tình kiêu ngạo, không chịu nổi dù chỉ một chút tủi thân. Mỗi lần thấy bố mẹ nuôi thiên vị Lâm Khởi Vân mà lơ đễnh tôi, tôi lại cố tình nói mấy lời làm tổn thương họ. Thậm chí còn cố ý ngáng đường Lâm Khởi Vân ở công ty để chứng tỏ giá trị của mình.
Lúc đầu, bố mẹ nuôi còn nhẫn nhịn. Cho đến khi phát hiện tôi qua lại với người đàn ông đã đính hôn từ lâu của Lâm Khởi Vân, họ mới thực sự không chịu nổi nữa mà nói thẳng vào mặt tôi. Tôi cũng giận dỗi bỏ nhà đi, từ đó đến nay chưa từng liên lạc lại.
Chắc họ cũng chẳng muốn nhìn mặt tôi nữa đâu.
“Bố mẹ nuôi của nữ phụ nhớ cô ấy muốn chết ra đấy.”
“Đúng rồi, nghe tin nữ phụ gặp chuyện là họ vội vàng chạy đến nhờ cậu cả ra tay giúp đỡ ngay.”
“Có bố mẹ nuôi tốt thế này mà không hiểu sao lại đi làm cô nữ phụ độc ác nữa.”
“Đúng đó, chỉ cần biết xuống nước một chút là lại được về làm đại tiểu thư nhà họ Lâm ngay thôi.”
Thật sao?
Tôi sững sờ, tim đập hẫng một nhịp, đôi chân vô thức bước nhanh hơn.
Thực ra… tôi cũng nhớ họ lắm.



