Chương 1: Chiến thần sỉ nhục
Vừa mở mắt ra đã biết mình xuyên thành nữ phụ độc ác, tôi chưa kịp định thần thì hệ thống đã dí ngay nhiệm vụ: Ép tôi phải đi sỉ nhục nam phản diện đang thời kỳ sa cơ lỡ vận.
“Nhiệm… nhiệm vụ gì cơ?”
Vừa mở miệng, cái máu “hướng nội tổng tài” – hay nói thẳng ra là chứng sợ xã hội nan y của tôi đã trỗi dậy. May mà con hệ thống ngây thơ cụm không nhận ra.
[Nghe cho kỹ đây!] Nó đắc ý vênh váo: [Đương nhiên là phải lăng mạ hắn, chà đạp hắn! Đánh hắn! Chửi hắn! Làm cho hắn nhục nhã ê chề không ngẩng mặt lên nổi với đời, sống không bằng chết cho ta!]
Nghe xong hai chân tôi nhũn ra, suýt thì quỳ sụp xuống đất ăn vạ.
Thẩm Nghiên – cái tên này ai mà không biết? Ông trùm phản diện khét tiếng của truyện: đầu game phá sản, giữa game bị tôi sỉ nhục, cuối game thì quay lại “băm vằn” cả nhà tôi ra bã. Quan trọng nhất là… tôi mắc chứng sợ giao tiếp! Thuộc cái kiểu người hễ nói chuyện với người lạ là tim đập chân run, nói lắp bắp như gà mắc tóc ấy!
“Hệ thống ơi, đổi… đổi nhiệm vụ khác được không?” Tôi lí nhí năn nỉ, giọng như muỗi kêu: “Tôi… tôi thật sự không làm được đâu…”
[Không là không! Ký chủ bắt buộc phải đi sỉ nhục hắn!] Hệ thống gầm rú: [Mau lên, thấy khu giặt đồ dưới tầng ký túc xá nam kia không? Tầm này ngày nào Thẩm Nghiên cũng phải giặt đồ bằng tay ở đấy!]
Tim tôi thắt lại: “Thế… thế thì sao…”
[Thế nên cô phải xuống đấy chê hắn nghèo kiết xác! Mắng hắn cái loại đến cái máy giặt cũng không có tiền mà dùng!] Hệ thống phấn khích đến lạc cả giọng: [Nhớ là phải hét thật to vào! Phải để cho cả cái ký túc xá nam này nghe thấy mới chịu nha!]
Dưới sự thúc giục ra rả như tụng kinh của nó, tôi lết đôi chân nặng trĩu ra khỏi phòng.
Theo trí nhớ của nguyên chủ, đây là Đại học A, trường danh giá top đầu cả nước. Nguyên chủ Nguyễn Nhuyễn là sinh viên năm hai khoa Nghệ thuật, còn Thẩm Nghiên từng là hot boy vạn người mê của học viện Thương mại. Cho đến nửa năm trước, tập đoàn nhà họ Thẩm phá sản, bố mẹ hắn thì mất tích. Chỉ sau một đêm, đại thiếu gia ngậm thìa vàng chính thức rơi thẳng từ chín tầng mây xuống vũng bùn.
Từ đằng xa, tôi đã thấy Thẩm Nghiên đang đứng bên bồn nước. Tay áo hoodie đen xắn lên tận khuỷu, hắn đang ra sức vò một chiếc sơ mi trắng. Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đi dốc hết tốc lực bước về phía hắn.
Khi tôi đứng chắn trước mặt, Thẩm Nghiên ngước lên. Đôi mắt lạnh như tiền nhưng đẹp đến nghẹt thở của hắn xoáy thẳng vào tôi, không thèm chớp lấy một cái.
“Cậu…” Tôi vừa há mồm thì đầu óc đã trống rỗng, chữ nghĩa bay sạch sành sanh.
Hệ thống gào thét điên cuồng trong đầu: [Chửi hắn nghèo rớt mồng tơi đi! Bảo hắn chỉ xứng đáng giặt đồ bằng tay thôi! Lên đi ký chủ ơi!]
“Cậu… cái áo này của cậu…” Tôi chỉ tay vào cái chậu, ngón tay run rẩy như người trúng gió: “Là… là tự tay cậu giặt đấy à?”
Sắc mặt Thẩm Nghiên lập tức sa sầm xuống.
Hệ thống trong đầu tôi thì nhảy múa ăn mừng: [Đúng đúng đúng! Vibe này chuẩn rồi! Tới luôn bác tài ơi!]
Tôi nhắm mắt nhắm mũi, cắn răng nói nốt câu tiếp theo cho xong chuyện:
“Hừ! Thế mà… cậu… cậu giặt… giặt cũng sạch sẽ ra phết nhỉ.”
Thẩm Nghiên: “…” Hệ thống: “…”
Bầu không khí rơi vào một khoảng lặng đầy sượng sùng và hoang mang. Khóe miệng Thẩm Nghiên khẽ giật giật, hoài nghi nhân sinh hỏi lại một câu:
“… Cảm ơn?”
[Aaaa!] Hệ thống hét chói tai như lợn chọc tiết: [Sỉ nhục kiểu gì thế hả?! Đây là khen ngợi trá hình thì có! Không tính, làm lại mau!]
Tôi lại hít một hơi sâu, quyết tâm sửa sai: “Cái đồ nghèo rớt mồng tơi nhà cậu, chắc chắn là không có tiền dùng máy giặt chứ gì!”
Sắc mặt Thẩm Nghiên vừa dịu xuống được hai giây lại lập tức đen xì như đít nồi.
“Á!” Bị ánh mắt sắc như dao cau của hắn dọa cho hú vía, tôi lập tức giơ hai tay đầu hàng theo bản năng, thốt lên một câu đi vào lòng đất:
“Tôi… tôi mua cho cậu một cái máy mới là được Chứ gì!”
“Mà dù cậu không muốn dùng thì cũng phải dùng, cấm từ chối!”
Vừa dứt lời, tôi chỉ muốn vả cho mình một cái. Pha xử lý này còn cồng kềnh và vô lý hơn cả câu khen lúc nãy! Mặc kệ hệ thống đang phát điên gào khóc trong đầu, tôi chỉ muốn có cái máy xúc đến xúc tôi đi ngay lập tức cho đỡ nhục.
Vì quay xe quá gấp, chân tôi trượt một phát suýt vồ ếch, phải lảo đảo mấy nhịp mới trụ vững. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng khỏi khu ký túc xá nam như bị ma đuổi.
Hệ thống trong đầu tôi tức đến mức sắp tăng xông:
[Cô đang làm cái quái gì thế hả Nguyễn Nhuyễn!!!]
[Cô đi sỉ nhục người ta hay đi làm đại sứ từ thiện mang hơi ấm mùa đông đấy?! Đã không chửi được câu nào ra hồn lại còn đòi tặng máy giặt?!]
[Tức chết tôi rồi! Tức nổ phổi rồi! Trưa nay! Nhất định bữa trưa nay cô phải đòi lại thể diện cho tôi!!!]
Giờ nghỉ trưa, tại nhà ăn sinh viên.
Tôi đứng lề mề, đấu tranh tư tưởng mất ròng rã nửa tiếng đồng hồ mới dám bước vào. Giữa cái không gian ồn ào náo nhiệt của nhà ăn, lòng bàn tay tôi đã túa ra một tầng mồ hôi hột vì chứng sợ đám đông.
[Phía trước bên phải, tầm mười lăm mét, cái tên mặc áo hoodie đen kìa!] Hệ thống kích động rú lên trong đầu tôi: [Xông lên ký chủ ơi! Mắng hắn nghèo kiết xác, nghèo rớt mồng tơi cho ta!]
Tôi nhìn theo hướng ngón tay (tâm linh) của nó…
Dù chỉ mặc một chiếc hoodie đen giản dị phối với quần jean basic, Thẩm Nghiên vẫn nổi bần bật giữa đám đông như một vị thần. Có điều, quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt đã phần nào tố cáo sự mệt mỏi của hắn. Hắn bưng một chiếc khay inox, bên trong vỏn vẹn chỉ có một phần cơm trắng không thức ăn, kèm theo bát canh đại đại dương miễn phí của nhà ăn.
[Lên mau!] Hệ thống không ngừng rót mật vào tai, à không, ép uổng: [Chửi hắn là đồ nghèo hèn đi! Bảo hắn còn đi học làm cái nỗi gì, về quê cạp đất mà ăn đi kìa!]
Tôi hít một hơi thật sâu, tay chân quắn quéo hết cả lại, tim đập thình thịch như gõ trống trận, lóng ngóng bước tới.
“Cậu… cậu…”
Tôi đứng chắn trước mặt Thẩm Nghiên, giọng lí nhí như muỗi kêu. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn chằm chằm vào tôi, đôi lông mày khẽ nhíu lại đầy phòng bị.
“Cậu… cậu chỉ ăn mỗi cái này thôi á?”
Chính vì cái điệu bộ mập mờ của tôi mà đám đông hóng hớt xung quanh bắt đầu vây kín lại. Hệ thống thấy thế liền như mở cờ trong bụng, tiếp tục bơm máu: [Làm tốt lắm ký chủ! Thêm một câu nữa, bồi thêm một câu sỉ nhục chí mạng nữa là chúng ta hoàn thành KPI rồi!]
Được, chắc chắn mình làm được! – Tôi tự niệm thần chú trấn an bản thân, sau đó nhắm tịt mắt, cắn răng liều mạng.
Dưới ánh mắt soi mói của bàn dân thiên hạ, tôi dồn hết sức bình sinh, hung hăng ấn mạnh chiếc bánh mì kem mình vừa cắn dở một miếng vào thẳng lồng ngực hắn, rồi dõng dạc… hét lên:
“Khó… khó ăn chết đi được, thưởng cho cậu đấy!”
Nói xong câu thoại “phản diện” đầy lỗi kỹ thuật đó, tôi lập tức quay xe bỏ chạy. Nhưng vì quá hoảng loạn, đầu óc quay cuồng, tôi đâm sầm một cú “rầm” trời giáng vào một nam sinh đang đi ngược chiều.
Khay cơm trên tay thanh niên đó rơi loảng xoảng xuống đất, nước canh văng tung tóe bắn đầy lên người gã.
“Nguyễn đại tiểu thư! Cô bị điên à?!” Nam sinh đó nổi điên gầm lên.
Tôi định thần lại nhìn kỹ thì suýt ngất, đây chẳng phải Triệu Minh sao? Tên thiếu gia nhà giàu chuyên đi đầu gấu, bắt nạt Thẩm Nghiên trong nguyên tác đây mà. Ngay lúc này, hồn vía tôi đã bay lên chín tầng mây, sợ đến mức lí nhí lắp bắp: “Xin… xin lỗi, tại tôi… tôi mù dở, mắt để dưới gót chân!”
Thế là, dưới góc nhìn của quần chúng ăn dưa xung quanh, kịch bản đã biến tướng thành: Nguyễn đại tiểu thư sau khi ngạo mạn sỉ nhục Thẩm Nghiên xong, liền quay sang ra oai phủ đầu, khiêu khích luôn cả trùm trường Triệu Minh.
Cái bóng lưng hốt hoảng bỏ chạy thục mạng của tôi, trong mắt họ bỗng chốc trở thành: Làm xong việc lớn liền phủi áo ra đi, ẩn giấu công danh và danh tiếng!
Lúc này, hệ thống đang gào thét với vận tốc ánh sáng trong tâm trí tôi:
[Aaaa!]
[Sao cái số tôi lại đen đủi đi ký hợp đồng với vị tổ tông như cô cơ chứ! Thế này mà gọi là sỉ nhục à? Cô đang đi phát cơm từ thiện, đút cho hắn ăn thì có!]
Chạy một mạch ra đến nơi không một bóng người, tôi chống tay vào hông, thở hồng hộc như người hết hơi: “Xin… xin lỗi mà, tại tôi căng thẳng quá…”
Hệ thống tức đến mức nói năng lộn xộn: [Cô… hầy… cạn lời với cô luôn! Ngày mai cô bắt buộc phải làm thật cho tôi! Tôi muốn nhìn thấy Thẩm Nghiên phải khóc! Tôi muốn thấy hắn quỳ gối xin tha! Tôi muốn…]
Trong khi đó tại nhà ăn, Thẩm Nghiên vẫn im lặng lùi ra khỏi vòng vây ồn ào. Hắn cúi xuống nhìn chiếc bánh mì kem bị cắn dở một miếng trong tay, rồi lại nhìn theo hướng tôi vừa chạy mất dạng, chân mày càng nhíu chặt hơn.
Triệu Minh bực bội cởi chiếc áo khoác dính đầy nước canh ném thẳng vào thùng rác, cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai: “Tao thấy ngày lành tháng tốt của ai đó sắp chấm dứt rồi đấy. Từ nay về sau, Nguyễn đại tiểu thư chính thức ra tay thì mày xác định đi.”
Thẩm Nghiên coi như gã đang sủa bậy ngoài tai. Hắn chẳng thèm biểu lộ cảm xúc gì, lặng lẽ đặt chiếc bánh mì kem vào khay cơm của mình rồi rời đi.
Nhưng… hắn không hề vứt chiếc bánh mì đó vào thùng rác.
Buổi tối, sau khi cày cuốc xong ba công việc làm thêm mệt nhoài, trên đường đi bộ về nhà, bụng hắn đã đói đến mức kêu biểu tình. Thẩm Nghiên tần ngần hồi lâu rồi lấy chiếc bánh mì kem ra. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại đưa lên miệng cắn thử một miếng.
Ừm… rất ngọt.

One thought on “FULL Nữ Phụ Sợ Xã Hội Hôm Nay Lại Nói Lắp Rồi”