Chương 2: Tôi bảo cô đi sỉ nh””ục người ta! Chứ có bảo cô đi thả thính
Tám giờ sáng, khi tôi còn đang ôm chăn chu du chu kỳ giấc nồng, hệ thống đã không chút nể tình mà dựng tôi dậy bằng quả loa rè trong đầu.
[Go go go! Xuất kích thôi ký chủ ơi!]
[Thẩm Nghiên đang làm thêm ở thư viện kìa. Sợ cô lại làm trò con bò như hôm qua nên lần này ta đã bố trí “diễn viên mẫu” cho cô học tập rồi đấy!]
Tôi quýnh quáng ba chân bốn cẳng chạy đến thư viện, đập vào mắt là một phân cảnh drama đậm chất ngôn tình ngược dòng.
Thẩm Nghiên đang bị bốn năm cô nàng vây quanh, cô ả cầm đầu mặt vênh lên tận trời, thẳng tay ném “bộp” một chồng sách dày cộp xuống bàn làm việc của hắn.
“Này, lo mà trả đống sách này đi.” Cô ta vừa nói vừa cố tình dấn bước lại gần Thẩm Nghiên: “Sẵn tiện, lấy cho tao cuốn ‘Lịch sử tài chính thế giới’ luôn.”
Thẩm Nghiên lạnh mặt, lùi lại một bước giữ khoảng cách an toàn: “Mã số sách có thể tự tra trên máy tính, còn trả sách thì xin mời ra máy tự động phía kia.”
“Ô hay, cái thằng làm thuê làm mướn này mà cũng dám lên mặt dạy đời à?” Cô ta cố tình ngoác mồm lên cốt để cả cái thư viện nghe thấy.
Thấy bàn dân thiên hạ bắt đầu đổ dồn ánh mắt hóng hớt về phía này, ả ta lại càng được đà lấn tới, cười khẩy: “Nghe nói nhà mày phá sản nợ ngập đầu ngập cổ rồi cơ mà? Ở đây bày đặt giả vờ thanh cao cái nỗi gì!”
“Không biết mày đắc tội gì với Nguyễn đại tiểu thư, nhưng thôi, đừng trách tao lấy mày làm bàn đạp để lấy lòng cô ấy nhé.”
Thẩm Nghiên vẫn trơ ra như khúc gỗ, chẳng thèm ban phát chút cảm xúc nào. Hắn cúi người định nhặt một cuốn sách lên xử lý, liền bị cô ả kia cố tình huých mạnh một phát. Chồng sách trên bàn mất đà rơi lả tả xuống đất.
“Úi dào, ngại quá cơ.” Cô ta giả vờ giả vịt che miệng cười khúc khích: “Ai bảo mày đắc tội với người không nên đắc tội làm chi.” Nói đoạn, ả nghênh ngang dắt díu đám bạn rời đi.
[Thời cơ đến! Xông lên đi ký chủ!] Hệ thống gầm rú điên cuồng: [Thời tới cản không kịp rồi! Mau lên chửi hắn chỉ là thằng làm thuê rách rưới, đến con cún canh cổng nhà cô cũng không bằng!]
Thẩm Nghiên đang ngồi xổm nhặt sách dưới đất, thấy tôi lù lù tiến đến, động tác của hắn chợt khựng lại. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xầm bàn tán:
“Lại có kịch hay để xem rồi, Thẩm Nghiên đúng là số nhọ mà.”
“Chắc chắn đám vừa nãy là do Nguyễn đại tiểu thư giật dây rồi. Không biết Thẩm Nghiên đắc tội gì với bả nữa?”
“Chứ gì nữa! Trước đây Thẩm Nghiên nổi bần bật, cướp sạch spotlight của cậu bạn thanh mai trúc mã nhà bả chứ đâu.”
Bị hàng chục ánh mắt dòm ngó, cái máu hướng nội của tôi lại dâng trào. Tôi chỉ muốn nói đại một câu cho xong KPI rồi chuồn lẹ:
“Cậu… cậu… cậu…”
“Cậu… cậu xếp sách cái kiểu gì mà chậm rì rì như rùa bò thế hả!”
“…”
Cả thư viện bỗng chìm vào một khoảng lặng sượng sùng. Đến cả mấy tiếng xì xào hóng hớt lúc nãy cũng tắt ngấm.
Thôi xong, mình lại nói nhầm kịch bản rồi!
Trong cơn hoảng loạn, mắt tôi chợt lia thấy một cuốn sách nằm lạc lõng dưới chân. Chẳng kịp nghĩ ngợi gì, tôi cúi xuống nhặt phắt nó lên rồi nhét bừa vào lồng ngực hắn.
Thẩm Nghiên ngẩn người, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào tôi. Nhìn gần mới thấy lông mi hắn dài dã man, đổ một vệt bóng mờ quyến rũ dưới bọng mắt. Tôi cuống quá, sực nhớ ra nhiệm vụ của hệ thống, vội vàng vớt vát bằng một câu gắt gỏng: “Đến… đến cuốn sách cũng cầm không vững, ngốc chết đi được!”
Hệ thống tuyệt vọng gào khóc: [Tôi bảo cô đi sỉ nhục người ta! Chứ có bảo cô đi thả thính, mắng yêu người ta đâu hả trời!]
[Mau chữa cháy đi, không người ta tưởng cô bị tâm thần phân liệt bây giờ!]
“Đừng… đừng tưởng tôi đang giúp cậu nhé!” Tôi gồng mình lên nói tiếp: “Ý tôi là… cái loại làm thuê như cậu thì nên học cách xếp sách cho tử tế vào!”
Khóe môi Thẩm Nghiên khẽ giật giật, trông như đang cố nhịn cười. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cái mặt tiền đóng băng của hắn có chút biểu cảm.
Hắn nhận lấy cuốn sách từ tay tôi, ngón tay hai đứa vô tình sượt qua nhau. Cái cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng khiến tôi rụt tay lại như bị điện giật.
“Cảm ơn.” Hắn khẽ nói.
Tôi đứng hình mất năm giây. Cảm ơn cái gì cơ? Cảm ơn vì tôi sỉ nhục hắn thất bại á?
Hệ thống hoàn toàn buông xuôi: [Thôi đi về, đi về ký chủ ơi. Ở lại nữa là tên phản diện này tưởng cô thầm thương trộm nhớ hắn thật đấy. Dù sao xung quanh cũng ít người nhìn thấy, lát nữa ta tự hack xóa trí nhớ của họ là được.]
Tôi như được đại xá, vừa quay lưng định lướt đi thì Thẩm Nghiên đã lên tiếng gọi giật lại: “Bạn học Nguyễn, cậu đánh rơi thẻ sinh viên này.”
Tôi quay đầu lại, thấy hắn đang chìa ra một tấm thẻ. Đúng là cái thẻ tôi làm rơi trong lúc quýnh quáng. Mà cái ảnh thẻ sinh viên chụp từ thời cấp ba ấy mà… mọi người hiểu rồi đấy.
!!!
Lúc này thì chứng sợ xã hội cũng phải dạt sang một bên, tôi lao đến giật phắt lấy tấm thẻ, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ: “Cậu không được nhìn bức ảnh này!”
Trời đánh cái thời cấp ba mặt mộc, tóc mái dày cộp như cái mui xe, lại còn combo combo mụn đầy mặt, có ai mà đẹp nổi đâu! Trừ cái loại đẹp trai nghịch thiên như cái tên Thẩm Nghiên này ra thì ai nhìn lại ảnh thời đó mà không muốn độn thổ cơ chứ.
“Ha ha.”
Ơ kìa, tai tôi có bị lùng bùng không vậy? Thẩm Nghiên thế mà lại cười? Cái tên phản diện u ám, nham hiểm, sau này giết người không ghê tay trong nguyên tác… biết cười cơ á?
Tôi ngơ ngác ngẩng lên nhìn thì thấy khóe môi hắn đúng là đang nhếch lên thật, khiến cả khuôn mặt đẹp trai vốn lạnh lùng bỗng chốc sáng bừng lên như mùa xuân về.
“Cũng được mà, trông khá đáng yêu.”
Đầu óc tôi chính thức sập nguồn. Hắn khen tôi đáng yêu? Tên phản diện khét tiếng lại khen đứa con gái vừa đến kiếm chuyện là đáng yêu á? Người anh em ơi, cậu có nhớ mình là nhân vật trong truyện ngược tâm không vậy?
Buổi tối, hệ thống ra vẻ huyền bí bảo tôi lướt xem trang Confession của trường.
Tôi mở ra thì thấy trên đó đã chễm chệ một bài viết kèm bức ảnh tôi đến “gây chiến” với Thẩm Nghiên ở thư viện hồi sáng. Dưới phần bình luận, một binh đoàn clone do hệ thống ngụy trang đang ra sức “khóc mướn” tạo nét:
[Tôi có mặt tại hiện trường nè, thề là bầu không khí lúc đó căng thẳng vcl.]
[Cảm giác Nguyễn đại tiểu thư suýt chút nữa là lao vào bóp cổ người ta luôn ấy, bả chửi sấp mặt không trượt phát nào.]
[Bả còn thuê người đến dằn mặt Thẩm Nghiên nữa cơ, còn đe dọa ai mà dám ho he giúp hắn là xác định đối đầu với nhà họ Nguyễn.]
Hệ thống đắc ý nhảy bổ vào tranh công: [Thế nào? Chiêu này đỉnh không? Cô không chửi được thì để dư luận chửi hộ. Cái này gọi là mượn gió bẻ măng, ta tự tạo lối đi riêng luôn!]
“…”
Tôi chẳng buồn đôi co với nó, lẳng lặng tắt nguồn điện thoại, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bàng bạc lặng lẽ hắt vào phòng. Tôi bỗng nhận ra Thẩm Nghiên thật sự rất giống ánh trăng này: vừa cô độc, lạnh lẽo, lại vừa đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Thôi chết, tim lại đập lệch một nhịp rồi.
Hệ thống đột nhiên cất giọng u ám đầy cảnh cáo: [Ký chủ, cô không phải là đang nảy sinh tình cảm với Thẩm Nghiên đấy chứ?]
Tôi giật thót mình, chối bay chối biến: “Làm gì có! Điên à!”
[Thế thì tốt. Cô mà đi thích Thẩm Nghiên là to chuyện đấy. Đừng quên quy tắc ngầm: nếu cô không hoàn thành nhiệm vụ phản diện, hoặc dám bằng mặt không bằng lòng… cô sẽ phải chết.]
Đêm đó, tôi chính thức thức trắng đêm.




One thought on “FULL Nữ Phụ Sợ Xã Hội Hôm Nay Lại Nói Lắp Rồi”