Chương 1: Anh trai song sinh là thụ
Tôi với ông anh trai sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm.
Lúc đến tiết mục cắt bánh kem sinh nhật, tôi đảo mắt dáo dác đi tìm anh mình. Vừa đi ngang qua một góc khuất tối ôm, tự dưng tai tôi thính lên khi nghe thấy mấy tiếng nức nở thút thít, nghe y hệt tiếng mèo kêu hen suyễn.
Tò mò bước lại gần hai bước, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng muốn rớt cái hàm!
Hai má ông anh tôi đỏ lựng, đôi mắt ngày thường dịu dàng là thế mà giờ ngập ngụa nước mắt. Anh ấy đang bị người ta ôm chặt cứng vào lòng, kiểu ôm chiếm hữu nồng nặc mùi tổng tài bá đạo. Bàn tay gã kia nâng cằm anh tôi lên, thô bạo đến mức không cho phép kháng cự. Còn ông anh thanh cao, thoát tục như thần tiên tỷ tỷ của tôi thì chỉ biết bất lực, nhắm mắt xuôi tay chịu đựng một nụ hôn ngấu nghiến từ đối phương.
Ối chu cha mạ ơi, chấn động kịch liệt!
Máu hóng biến nổi lên, tôi nhanh như chớp nép sát vào góc tường, rút ngay điện thoại ra làm vài nháy. Cơ hội ngàn năm có một, bộ dạng này của anh trai quý báu lắm đây, chụp lại đem tống tiền chính chủ, nhẹ nhàng xin năm trăm cành một tấm là cái chắc!
Đang đắc ý nghĩ về viễn cảnh đếm tiền, ai dè tôi quên tắt đèn flash. Giữa ánh đèn chớp nháy sáng lòa cả góc tối, tôi nhìn rõ mồn một gương mặt của kẻ đang đè anh trai mình ra hôn.
Vãi chưởng, là thái tử gia khét tiếng nhà họ Yến!
Bị bắt quả tang đang “hành sự”, hai con người đang quấn quýt lấy nhau bỗng khựng lại như hóa đá. Anh tôi hoảng hồn, vội vàng đẩy Yến Ly ra. Còn “kẻ đi săn” bị cắt ngang thì mặt nghệt ra, có chút quạu.
Sáu mắt nhìn nhau, một bầu không khí sượng sùng bao trùm toàn bộ không gian. Nhưng vừa nhận ra kẻ phá đám là tôi, sắc mặt Yến Ly bỗng dịu đi đôi chút.
“Xóa ảnh đi.” – Giọng hắn lạnh tanh, ra lệnh một cách đầy uy quyền, không cho phép phản kháng.
Tôi hơi bị nóng máu rồi đấy nhé. Cái tên này cưỡng hôn anh trai tôi, giờ còn dám dùng giọng điệu đó ra lệnh cho tôi tiêu hủy chứng cứ phạm tội à? Mơ đi cưng! Tôi trợn tròn mắt nhìn Yến Ly đầy căm phẫn. Đồ tồi, hắn dám bẻ cong anh trai thẳng băng của tôi!
“À đúng rồi, hôm nay cũng là sinh nhật em đúng không? Cái này tặng em.”
Yến Ly thản nhiên móc từ trong túi ra một vật rồi ném thẳng về phía tôi. Gương mặt góc cạnh, lạnh lùng của hắn khiến cái hành động ném đồ đó trông cực kỳ bất cần đời.
Cơn điên trong tôi lên đến đỉnh điểm. Thứ hắn muốn cướp đi là anh trai ruột thịt của tôi đó! Nghĩ tôi thèm khát món quà sinh nhật bố thí này chắc?
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn rõ thứ vừa nằm gọn trong lòng bàn tay, đầu óc tôi bỗng bừng sáng, thông suốt mọi đạo lý trên đời.
Ơ hay, anh trai sinh ra trên đời này không phải là để em gái bán đứng vào những lúc thế này sao?
Trời đất ơi, đây là chìa khóa xe Rolls-Royce đấy ạ! Tôi thèm! Tôi thiếu! Tôi cần phát điên lên được ấy chứ!
“Dạ… anh Yến Ly ơi, hai người cứ tự nhiên tiếp tục đi ạ.” – Tôi lật mặt nhanh hơn bánh tráng, nghĩ ngợi một giây rồi bồi thêm một câu đầy thiện chí: “Anh có cần em đưa luôn chìa khóa phòng của anh trai em không?”
Tất nhiên là tôi chưa kịp dâng hiến chìa khóa phòng của anh trai cho giặc, vì ngay sau đó tôi đã bị ông anh thẹn quá hóa giận đuổi thẳng cổ.
Đến lúc cắt bánh kem, mắt tôi như cú vọ, soi ngay thấy cổ tay anh mình hơi ửng đỏ, nhìn kỹ hơn thì đôi môi cũng sưng vếu lên một mảng.
Tôi chép miệng đánh “chách” một cái, đúng là tạo nghiệp mà, lại còn chơi hệ “giam cầm, cưỡng ép yêu” mới chịu cơ. Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào “dấu vết tội lỗi” trên người mình, mặt anh tôi đỏ lựng lên như gấc chín. Anh ấy hắng giọng một cái rõ to rồi lườm tôi cháy mặt.
Thực ra gia đình tôi cũng chẳng phải đại gia gì, gọi là có chút của ăn của để, căn bản là tuổi tôm nếu muốn ngồi chung mâm với gia tộc tài phiệt khổng lồ như nhà họ Yến.
Nghe đâu anh tôi với Yến Ly đã quen nhau từ thời cấp ba, lại còn là kiểu oan gia ngõ hẹp chuẩn mô-típ “học bá ngoan hiền” và “trùm trường ngổ ngáo”.
Tôi chợt nhớ hồi đó anh tôi từng nhận được một bức thư tình cực kỳ đặc biệt, góc dưới bên phải có vẽ hình một quả lê (Ly). Nét chữ rồng bay phượng múa, lời văn thì sặc mùi tổng tài bá đạo hột xoài. Lúc ấy tôi còn vô tư đem chuyện này ra buôn dưa lê với con bạn thân, bảo đúng là người ngoài nhìn vào chỉ có nước khóc thét, anh trai tôi xuất sắc đến độ trai hay gái gặp cũng phải đổ rầm rầm.
“Ê mày xem ai chơi trò nói thật hay thử thách liều mạng chưa, con trai con lứa mà đi viết thư tình cho anh tao, đỉnh thật sự!”
Bây giờ thì hay rồi, tôi đã biết danh tính của “chủ nhân quả lê” đó là ai. Nhưng thề có bóng đèn, tôi thà mù còn hơn biết sự thật này.
Bố mẹ tôi thuộc tuýp người truyền thống cực kỳ cổ hủ, nếu mà biết ông anh quý tử công khai come-out, chắc chắn hai cụ sẽ vác chổi quét nhà đánh cho anh ấy một trận lươn khươn ra bã mất!
Ăn bánh kem xong xuôi, anh trai tôi bị bố lôi đi khắp nơi để chào hỏi, làm quen với mấy ông trùm trong giới kinh doanh.
Đương nhiên, cái đuôi mang tên Yến Ly cũng kè kè bám theo không rời nửa bước. Khổ nỗi, cứ hễ có mặt hắn ở đấy là quan khách trong bữa tiệc lại tự động tém tém lại, ai nấy đều rén, chỉ sợ lỡ mồm lỡ miệng đắc tội với vị thái tử gia khét tiếng cọc cằn, lạnh lùng này.
Nhất là lúc này đây, cái bản mặt hắn cứ hầm hầm, nồng nặc mùi thiếu kiên nhẫn, khiến mấy tay máu mặt vốn định đến nịnh bợ cũng phải rụt cổ không dám bước tới. Đã vậy, mỗi lần anh trai tôi mỉm cười bắt tay với ai, sắc mặt gã thái tử lại càng thêm khó coi, mắt long lên sòng sọc như muốn nuốt chửng người ta tới nơi.
Tôi đứng một góc vừa lắc lư cái đầu vừa chép miệng thán phục. Đúng là ghen tuông lồng lộn!
Vở kịch câm đầy mùi giấm chua này chỉ thực sự kết thúc khi có một nhân vật mới xuất hiện. À không, nói đúng hơn là mục tiêu tia la-ze từ mắt Yến Ly đã chính thức đổi hướng. Hắn quay sang lườm cháy mặt một người đàn ông đang nói cười vô cùng vui vẻ với anh tôi.
Người này tôi chẳng lạ gì – Tống Uyên, học thần huyền thoại, nhân vật làm mưa làm gió một thời của trường anh tôi. Anh chàng này không chỉ có cái đầu nhạy bén, thông minh xuất chúng mà ngoại hình còn thuộc kiểu thư sinh, thanh tú nhã nhặn. Anh trai tôi từ trước đến nay luôn cực kỳ kính trọng và coi anh Tống Uyên như idol, tấm gương sáng để học tập.
Cứ ngỡ trong một bữa tiệc sang trọng thế này thì hai bên sẽ giữ kẽ, chẳng có chuyện gì lớn xảy ra đâu. Ai dè đâu, chỉ trong vòng nốt nhạc lúc tôi chạy tót về phòng thay bộ quần áo, hai ông thần kia đã lao vào tẩn nhau ra bã rồi!
Vừa nghe tin chiến sự, tôi liền gồng tay nắm chặt chiếc điện thoại, co giò lao vội đến hiện trường, đôi mắt lóe lên tia sáng hưng phấn của một fangirl chính hiệu.
Chà chách, cơ hội ngàn năm có một! Nhan sắc tơi tả sau trận hỗn chiến của các nam thần, phải chụp lại làm tư liệu dìm hàng mới được!
Nhưng đến khi chạy lại gần, tôi mới nhìn ra được thế cục.
Đúng là một bên là chú cún bự nóng nảy, thích dùng nắm đấm; một bên là con cáo già nham hiểm, mưu mô đầy mình. Chơi bài ngửa đấu tay đôi thì Yến Ly chắc chắn không có cửa ăn được mưu kế của anh Tống Uyên rồi.
Quả nhiên, ngay cái khoảnh khắc anh trai tôi vừa xuất hiện, Tống Uyên liền lập tức tắt chế độ phản công. Anh ta “vờ” như yếu thế, để mặc cho chú cún bự Yến Ly đang bốc hỏa đè sấn xuống đất đấm túi bụi vài phát.
Mái tóc vốn dĩ sạch sẽ, lãng tử của học thần giờ đẫm mồ hôi. Anh ta bị đấm trúng cằm, khóe mắt rơm rớm nước, nhìn hệt như một vị Phật tử thanh cao, thoát tục vô tình bị vương bụi trần, toát ra một vẻ quyến rũ đến nghẹt thở.
Con cáo già nham hiểm này đúng là tỏa ra mùi “trà xanh” nồng nặc khắp một vùng, còn chú cún bự Yến Ly thì tức điên đến mức nhảy dựng lên mà không làm gì được.
Khổ nỗi, ông anh trai ngây thơ của tôi hoàn toàn không có kỹ năng phân biệt trà xanh. Sau khi chật vật tách hai người ra, anh ấy liền lập tức giang tay che chở, bảo vệ Tống Uyên ở ngay phía sau lưng mình.
Thấy tình hình căng thẳng, tôi rụt rè tiến lại gần, khúm núm đưa hộp cứu thương ra rồi tự động lui vào góc tường ôm đầu cam chịu, không dám thở mạnh.
Cũng may đây là khu vực sân sau vắng vẻ không có bóng người, chứ nếu không, cái màn đánh ghen nổ mắt này mà lọt ra ngoài thì ngày mai chắc chắn sẽ chễm chệ trên hot search mất thôi!

2 thoughts on “FULL Nuông Chiều Tuyệt Đối”