Chương 1: Mối tình đầu trở về
“Thất Thất này, cậu với Giang Mặc cưới nhau lâu thế rồi, thật sự không thấy bất tiện tí nào à?”
Năm thứ ba trong cuộc hôn nhân với anh chồng khiếm thị, cô nàng trợ lý rốt cuộc cũng không nhịn được tính tò mò mà ghé tai hỏi nhỏ.
Tôi vừa lật tài liệu, vừa đáp lấy lệ: “Không có, ổn áp lắm.”
Nhưng đầu óc tôi lúc ấy lại bắt đầu bay bổng về những thước phim “người lớn” ở nhà.
Giang Mặc bị mù do tai nạn. Gương mặt thanh tú, cao ngạo ấy mà đi kèm với đôi mắt vô thần thì đúng là cực phẩm, nhìn anh cứ như một đóa hoa tuyết thanh sạch, ai chạm mạnh vào cũng sợ làm vấy bẩn.
Nhưng chính cái cảm giác “cấm kỵ” ấy lại là liều thuốc kích thích chí mạng vào những đêm phòng the.
“Thất Thất…”
Trên giường, Giang Mặc thích nắm quyền chủ động, dẫn dắt tôi theo nhịp của anh. Giọng anh khàn đặc: “Anh không thấy gì cả. Trông anh lúc này thế nào, em nói cho anh biết đi?”
Một đôi mắt phẳng lặng như tờ, đối lập hoàn toàn với gương mặt đang đỏ bừng vì tình ý. Cái giọng trầm khàn ấy cứ thế thốt ra những lời đen tối khiến người ta đỏ mặt.
“Giang Mặc… chậm… chậm chút…” Tôi không kiềm được mà bật thốt thành tiếng.
Tay anh không dừng, nhưng đầu thì ngẩng lên. Anh chăm chú “nhìn” tôi, hỏi nhỏ: “Em khó chịu à?”
Giang Mặc đã nói rất nhiều lần, rằng vì anh không nhìn thấy, nên trước mặt anh, tôi cứ việc sống thật, chẳng cần phải diễn hay giấu giếm điều gì.
Anh sẽ dùng những ngón tay thon dài vuốt ve khuôn mặt tôi, tỉ mẩn phác họa lại từng biểu cảm của tôi khi chạm đỉnh. Rồi sau đó, ngón tay anh lại lưu luyến lướt qua làn môi tôi, thì thầm:
“Anh biết rồi.” “Thất Thất, anh còn muốn nữa.” “Dù không nhìn thấy, nhưng anh… nếm được…”
Nghĩ đến đây, mặt tôi nóng bừng. Đúng là đồ quyến rũ phạm pháp!
Đến giờ tan tầm, điện thoại tôi réo vang, là hội bạn cũ gọi đến:
“Tan làm chưa Thất Thất? Tới bến đi chứ, vị trí gửi rồi nhé!” “Phải có mặt đấy, khó khăn lắm hội hải ngoại mới về đông đủ, trăm năm mới có một dịp tụ tập.” “Mà thôi, chồng cậu có thấy gì đâu, cứ lừa lão là tối nay tăng ca là xong chứ gì? Đồ cuồng chồng vừa vừa thôi!”
Sau vài hồi từ chối không thành, tôi thở dài bất lực, nhắn lại một chữ “Ok”.
Tiếp đó, tôi bấm số gọi cho Giang Mặc.
Ba năm kết hôn, có lẽ vì chịu ảnh hưởng từ đôi mắt, Giang Mặc lúc nào cũng sắm vai người đàn ông dịu dàng, ngoan ngoãn — dĩ nhiên là trừ những lúc ở trên giường.
Anh không xem được điện thoại, chưa từng biết cãi vã hay ghen tuông là gì. Anh dịu dàng đến mức đôi khi tôi hoang mang, không biết anh có thực sự yêu mình hay không.
Thế là, ma xui quỷ khiến thế nào, hôm nay tôi lại phá lệ gọi điện báo cáo.
Đầu dây bên kia bắt máy ngay tắp lự, giọng nói ấm áp, dễ nghe như gió xuân lọt vào tai: “Alo, Thất Thất à?”
Cách anh gọi tên tôi vẫn ngọt ngào như mọi khi.
Tôi ngập ngừng một lát rồi nói dối: “Hôm nay em phải tăng ca, không về ăn cơm đâu. Anh ăn rồi đi ngủ sớm nhé.”
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp.
Sau đó, anh vẫn đóng tròn vai người chồng tâm lý: “Anh biết rồi. Đừng làm việc quá sức nhé, anh ở nhà đợi em.”
Tôi cúp máy.
Đấy, thấy chưa? Quả nhiên là vậy.
Giang Mặc đúng như cái tên của anh — trầm mặc, kiệm lời, chưa bao giờ gặng hỏi vợ lấy nửa câu.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng khó tả. Tắt màn hình, thu dọn túi xách, tôi bắt taxi thẳng tiến đến địa chỉ nhà hàng mà hội bạn đã gửi.
Toàn bộ nhà hàng được phủ kín bởi một biển hoa hồng Pháp.
Vừa bước vào phòng bao, đập vào mắt tôi là lớp kính sát đất siêu rộng. Từ góc này, tôi vừa có thể nhìn sang phòng bao nhỏ bên cạnh, vừa tha hồ ngắm cánh đồng hoa hồng lãng mạn trải dài phía ngoài.
“Thất Thất! Bên này!”
Bên trong, hội bạn cũ đã ngồi quây quần đông đủ quanh chiếc bàn lớn. Cô bạn thân vừa thấy tôi đã cười hớn hở, vẫy tay ra hiệu cho tôi qua ngồi cạnh.
Tôi liếc nhanh qua một lượt, rồi ghé tai nó hỏi nhỏ: “Hôm nay có sự kiện trọng đại gì mà kéo đến đông đủ thế?”
Nó hất cằm về phía chiếc ghế trống bên cạnh, nháy mắt đầy ẩn ý: “Cứ ngồi đi, lát nữa cậu biết ngay.”
Nhưng vừa đặt túi xách xuống, một cái tên vang lên khiến tôi sững cả người.
“Nào, Ứng Trầm, nhìn xem ai đây này?”
Đã bao lâu rồi tôi chưa nghe thấy cái tên này nhỉ? Một năm, hai năm, hay là ba năm?
Lần cuối cùng hai đứa chạm mặt là qua cái màn hình điện thoại, trong một cuộc gọi video xuyên đại dương. Chàng thiếu niên tóc đen năm ấy bất lực nhìn tôi qua màn hình, nói: “Thất Thất, anh không còn lựa chọn nào khác.”
Còn bây giờ, chàng trai năm ấy đã rũ bỏ nét thư sinh, trở thành một người đàn ông chín chắn, lịch lãm trong bộ âu phục. Anh ta tự tin chìa tay về phía tôi, mỉm cười: “Đã lâu không gặp, Thất Thất.”
Tôi ngẩn ra mất một giây, nhưng nhanh chóng lấy lại phong độ, nở một nụ cười đúng chuẩn xã giao rồi bắt tay anh ta: “Đã lâu không gặp.”
Nhà hàng này là do chính tay Ứng Trầm chọn.
Đến lúc lên món, anh ta vừa cười vừa hướng mắt mọi người ra cửa sổ, bùi ngùi kể: “Tháng trước chỗ này vẫn trồng hoa dành dành đấy chứ. Năm nay tôi về nước, liền bảo họ đổi hết thành hoa hồng Pháp, vì tôi biết… có người rất thích loại hoa này.”
Cả bàn ăn đồng loạt quay sang nhìn tôi với ánh mắt “tình trong như đã mặt ngoài còn e”.
Cũng phải thôi, cái hai cái tên Vân Thất và Ứng Trầm vốn đã dính như sam từ thời mặc đồng phục. Trong mắt đám bạn, chúng tôi bây giờ chẳng khác nào đôi tình nhân cũ “tuyệt tình nhưng chưa dứt nghĩa”.
Tôi chẳng thèm né tránh, chỉ mỉm cười đáp trả: “Trùng hợp quá, chồng tớ cũng mê hoa này lắm. Vườn sau nhà tớ trồng đầy.”
Nụ cười trên môi Ứng Trầm bỗng chốc cứng đờ.
Đúng lúc này, một tiếng cười khẩy vang lên phá đám: “Thất Thất ơi là Thất Thất, ai mà chẳng biết chồng cậu bị mù. Cậu trồng cả vườn hoa hồng rực rỡ như thế, chẳng phải là làm công không cho mù xem hay sao?”
Cả phòng bao rộ lên tiếng cười cợt.
Tôi tắt ngấm nụ cười, chẳng buồn đôi co, quay mặt nhìn sang hướng khác cho đỡ ngứa mắt.
Từ góc này nhìn sang phòng bao bên cạnh, tôi chợt để ý thấy một người đàn ông cô độc đang ngồi đó. Anh ta đội mũ sụp tai, đeo khẩu trang kín mít như ninja, toàn thân tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, hắc ám.
Thế nhưng, dáng vẻ ấy lại cho tôi một cảm giác quen thuộc đến rợn người.
Về đến nhà đã muộn. Tôi đẩy cửa bước vào, trong nhà tối om không một ánh đèn.
“Giang Mặc?” Tôi gọi lớn.
Không có tiếng trả lời. Nhưng ngay giây tiếp theo:
“Á…!”
Tôi thình lình bị kéo tuột vào một vòng tay rắn rỏi. Mùi gỗ trầm quen thuộc trộn lẫn với một chút mùi khói thuốc nhạt đến mức khó bóc tách vây lấy khứu giác của tôi.
Giang Mặc nhanh như cắt lấy tay bịt chặt miệng tôi lại, nuốt chửng tiếng hét thất thanh vì hoảng sợ của vợ vào trong.
“Mười hai giờ đêm rồi đấy, Thất Thất.”
“… Đường… đường bị kẹt xe mà.” Tôi lý nhí qua kẽ tay anh.
Anh buông lỏng môi tôi ra, nhưng lại thô bạo chộp lấy bàn tay tôi khi tôi đang định lần tìm công tắc bật đèn.
Tôi rùng mình run rẩy: “Sao thế anh?”
Giọng anh trầm thấp vang lên bên tai: “Không cần bật đèn đâu. Đối với anh thì sáng hay tối cũng vậy thôi. Nhưng Thất Thất này, anh nghĩ em cũng nên nếm trải thử xem thế giới của anh trông như thế nào.”
Trực giác của một người phụ nữ mách bảo tôi rằng: Giang Mặc của đêm nay sai quá sai, hoàn toàn khác hẳn anh chồng ngoan ngoãn ngày thường.
“Hôm nay… anh bị làm sao thế?”
Giang Mặc không thèm giải thích. Anh dùng một tay bóp cằm tôi, ép tôi phải ngẩng khuôn mặt đoan trang này lên.
Con người ta ở trong bóng tối đủ lâu thì mắt cũng sẽ tự điều tiết để nhìn thấy những đường nét mờ ảo. Vì vậy, khi tôi cố “đối diện” với đôi mắt anh, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi cảm giác được, anh đang dùng một ánh mắt cực kỳ quái dị và nguy hiểm để “nhìn” chằm chằm vào tôi.
Nhưng rõ ràng anh bị mù mà? Bao nhiêu năm chạy chữa, bác sĩ đều lắc đầu ngao ngán cơ mà?
“Giang Mặc…”
Bàn tay còn lại của anh bắt đầu làm càn. Động tác của anh vừa thục luyện vừa tự nhiên, như muốn cạy mở cánh môi tôi để chiếm đoạt.
“Được rồi, Thất Thất, bây giờ em cũng chẳng nhìn thấy gì nữa rồi.” Giọng Giang Mặc bình thản đến mức quỷ dị trong màn đêm tĩnh mịch, “Giờ em chỉ có thể nhìn thấy anh, cảm nhận một mình anh thôi. Nào, nói cho anh nghe xem, trông anh thế nào? Và… chỗ đó của anh ra sao?”
Tôi đứng hình mất hai giây để hoàn hồn, rồi vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác:
“Hôm nay anh ra ngoài rồi đúng không?”
Động tác của anh khựng lại.
“Anh đang mặc chiếc áo khoác da em mua cho này, anh đã tự một mình ra ngoài. Anh không nhìn thấy gì, rốt cuộc là anh muốn đi đâu hả? Sao không gọi cho em, anh không sợ em lo sốt vó lên à?”
Lúc bị anh kéo mạnh vào lòng, tôi đã bị mấy chiếc đinh tán kim loại trên áo da đâm trúng đến nhói người. Nó sắc bén và gai góc y hệt như cái góc khuất mà anh đang phơi bày lúc này vậy.
Nhưng dường như câu hỏi mang tính “vợ quyền” của tôi đã đánh trúng tử huyệt của anh. Cả bàn tay và giọng nói của Giang Mặc bỗng chốc run rẩy kịch liệt:
“Thất Thất… anh xin lỗi…” “Anh không cố ý đâu, anh chỉ… chỉ là hơi…”
Tôi thở dài, chủ động ngắt lời anh: “Giang Mặc, lúc kết hôn chúng ta đã giao ước thế nào rồi? Anh không nhìn thấy gì, thì anh phải ngoan ngoãn nghe lời.”
Suốt ba năm qua, anh vẫn luôn là một người chồng chuẩn mực, dịu dàng và biết điều. Anh tích cực phối hợp với bác sĩ để chữa mắt, ngoan đến mức ai cũng hài lòng.
Bởi vì trước khi cưới, mẹ tôi vô cùng khắt khe chuyện đôi mắt của anh. Hai bên gia đình thậm chí còn lập ra “ước pháp tam chương”: Tôi đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, còn Giang Mặc ở nhà làm tốt bổn phận của một người “vợ hiền”, đồng thời tập trung chữa bệnh.
Tất cả mọi người đều mải áp đặt quy chuẩn lên anh, mà quên mất một điều: Trước khi đôi mắt này chìm vào bóng tối, anh từng là một bác sĩ phẫu thuật ngoại khoa thiên tài, đứng đầu cả nước.
Nhưng giờ đây, đôi bàn tay vàng ấy lại đang run bần bật.
Anh từ từ siết chặt nắm tay, đè giọng xuống thật thấp để giấu đi sự hỗn loạn trong lòng: “Được… Thất Thất, anh sẽ nghe lời em.”
Tôi nhẹ nhàng xoa lưng anh, dịu dàng dỗ dành như đang dỗ một chú cún bự vừa chịu tổn thương sâu sắc.
Tôi hoàn toàn không hề hay biết…
Trong bóng đêm đen kịt, nơi đáy mắt vốn được cho là “vô thần” của anh, lại đang cuồn cuộn một ngọn lửa ghen tuông bạo liệt và một sự chấp niệm điên cuồng đến đáng sợ.

One thought on “FULL Sự Dịu Dàng Âm Hiểm”