FULL Sự Dịu Dàng Âm Hiểm

Truyện Sự Dịu Dàng Âm Hiểm – Yokopod

Chương 2: Hạ thấp bản thân

Sáng hôm sau, khi một bó hồng Pháp đỏ rực xuất hiện chễm chệ trên bàn làm việc của mình, tôi chẳng lấy làm ngạc nhiên. Thậm chí tôi đã chuẩn bị tinh thần từ trước, liền cầm luôn bó hoa tặng lại cho cô nàng trợ lý.

Cô trợ lý gãi gãi đầu, mặt đầy vẻ khó xử: “Vân tổng ơi, anh Ứng đang đợi cô ở phòng nghỉ kia kìa. Anh ta còn dặn là, nếu cô cứ tùy tiện đem hoa anh ta tặng đi cho người khác, thì chi bằng cô… ‘hốt’ luôn anh ta đi cho rồi. Bó hoa này em không dám nhận đâu ạ!”

Bao nhiêu năm trôi qua rồi, cái thói mặt dày vô liêm sỉ của Ứng Trầm xem ra vẫn chẳng bớt đi được phân nào.

Đấy, nhìn cái bộ dạng giả nai tổng tài trúng sương sa hột lựu của anh ta mà xem. Dù có khoác lên mình bộ cánh tinh tế, bóng bẩy đến đâu thì bản chất vẫn cứ là một tên ngụy quân tử chính hiệu.

“Thất Thất.”

Thấy tôi bước vào, Ứng Trầm khẽ nheo mắt, nở nụ cười đắc ý hệt như một đứa trẻ vừa trộm được kẹo: “Bao nhiêu năm rồi, em vẫn chẳng thay đổi chút nào.”

Tôi đáp lại bằng gương mặt không cảm xúc: “Sai rồi, tôi đổi thay nhiều chứ. Bây giờ tôi là người đã có gia đình, và quan trọng là không còn nhẹ dạ cả tin vào mấy lời đường mật của đàn ông nữa.”

Ứng Trầm nghe vậy liền bật cười ha hả.

Người không thay đổi ở đây thực ra là anh ta mới đúng, lúc nào cũng giữ cái thái độ kiêu ngạo, coi trời bằng vung.

Ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ giễu cợt: “Ồ? Em đang nói đến anh chồng mù của em đấy à? Thôi nào Thất Thất, đừng diễn nữa. Dù em có muốn chọc tức anh thì cũng đâu cần phải tự hạ thấp giá trị của bản thân đến mức đó.”

Tôi im lặng một lát, rồi nhàn nhạt đáp: “Hạ thấp? Anh nghĩ nhiều rồi. Anh ấy là một người đàn ông cực kỳ tốt, chỉ là cuộc đời thiếu một chút may mắn mà thôi.”

Phòng nghỉ này vốn không rộng lắm. Bên ngoài cửa sổ chớp là một dãy hành lang dài, ngày thường vốn rất vắng vẻ, ít người qua lại.

Ứng Trầm thu lại nụ cười, gương mặt trở nên phẳng lặng, thậm chí còn có vài phần bất lực.

Anh ta thở dài, giọng chùng xuống: “Thất Thất, em phải hiểu cho anh chứ. Chuyện năm đó… cả anh và em đều không thể đảo ngược được.”

Vừa nói, anh ta vừa sấn lại gần tôi. Theo đó là mùi nước hoa hương biển thoang thoảng nồng đượm. Ứng Trầm khẽ chống một tay xuống mặt bàn ngay cạnh người tôi, nhìn chằm chằm như muốn đóng đinh ánh mắt vào mặt tôi:

“Em bằng lòng gả cho một gã mù như vậy, thực sự là quá thiệt thòi cho em rồi, Thất Thất.”

Nói xong, anh ta hơi liếc mắt đi nơi khác. Nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nơi không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người đứng sừng sững, anh ta liền buông lời mỉa mai đầy châm chọc:

“Nhất là cái kiểu đàn ông hèn nhát, thấy vợ mình sắp bị người khác cướp mất đến nơi mà chỉ biết câm nín đứng ngoài cửa sổ nhìn lén.”

Tim tôi thót lại một nhịp. Tôi giật mình, vội vàng quay phắt người lại.

Hóa ra là anh. Người đàn ông với khí chất thanh lịch, thoát tục ấy đang một tay xách hộp cơm, dùng đôi mắt vô hồn nhưng lại như đang “nhìn” thẳng vào tôi.

“… Giang Mặc?”

Ứng Trầm lộ rõ vẻ thỏa mãn như vừa đạt được mục đích. Anh ta thản nhiên vỗ vai tôi, cúi đầu ghé sát tai tôi thì thầm một câu đầy ám muội:

“Nếu ở nhà ngột ngạt quá, hoặc không xử lý nổi gã đó, cứ gọi cho anh nhé. Anh biết là em vẫn thuộc lòng số điện thoại của anh mà.”

Dứt lời, anh ta còn quay sang nháy mắt ra hiệu với Giang Mặc, mấp máy khẩu hình miệng làm trò khiêu khích, rồi nhanh chóng “chuồn” khỏi hiện trường vụ án.

“Giang Mặc…”

Tôi chột dạ, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh. Tôi chỉ biết lúng túng bước tới, nhận lấy hộp cơm trong tay anh, cúi đầu lí nhí như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện: “Sao anh lại đến đây? Cũng không bảo em một tiếng để em xuống đón. Anh đi một mình thế này nguy hiểm lắm có biết không?”

Giang Mặc sở hữu chiều cao rất lý tưởng. Mỗi lần đứng cạnh anh, tôi đều phải ngẩng đầu lên thì mới nhìn rõ mặt anh được.

Từ ngày đôi mắt chìm vào bóng tối, anh thường xuyên giữ vẻ mặt bình thản, dửng dưng với thế sự. Đôi con ngươi đen láy kia, chỉ những lúc tôi xuất hiện mới khẽ gợn lên chút ý cười dịu dàng.

Không gian im lặng mất một hai giây.

Rồi tôi nghe thấy anh khẽ bật cười thành tiếng, giọng nhẹ tênh: “Bà xã đang bận buôn chuyện với bạn à? Ai thế em? Giọng của anh ta nghe lạ quá, hình như anh chưa được nghe bao giờ.”

Tôi ngẩn người. Trên gương mặt Giang Mặc lúc này đã treo lên một nụ cười nhàn nhạt quen thuộc.

Trong đầu tôi lập tức nổ ra một cuộc chiến tâm lý dữ dội giữa hai phe. Một bên bảo: Hãy thành thật khai báo, kể sạch sành sanh chuyện của Ứng Trầm cho anh nghe đi. Bên còn lại giật dây: Hay là cứ thuận nước đẩy thuyền, giấu nhẹm sự tồn tại của tên đáng ghét kia đi, rồi tự mình âm thầm giải quyết cho êm chuyện.

Tôi mím môi. Đến lúc cất lời thì cái miệng đã nhanh hơn cái não, tự động chọn phương án hai:

“À… Một người bạn mới quen ở bữa tiệc hôm qua ấy mà. Em để quên chút đồ nên anh ta tiện đường mang qua trả thôi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nhưng trong lòng thì trống ngực đánh liên hồi.

Cũng may, Giang Mặc chỉ cúi đầu “nhìn” tôi một lát, rồi khẽ mím môi nói: “Được rồi, anh biết rồi.”

“Xin lỗi bà xã nhé, anh lại không ngoan, tự ý mò đến đây rồi. Nhưng sáng nay nghe dì giúp việc bảo tâm trạng em không tốt, lại chưa ăn uống gì, nên anh mới tự tay xuống bếp nấu chút đồ mang qua cho em.”

Lòng tôi vừa ngọt ngào vừa xót xa, vội nắm lấy bàn tay anh: “Lại bướng rồi. Anh không nhìn thấy gì, dù có dì phụ giúp thì vào nhà bếp vẫn nguy hiểm lắm, lần sau cấm không được thế này nữa nhé.”

Anh lại cười, nụ cười ngoan ngoãn như mọi khi. Tôi cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt tôi vô tình liếc qua bó hoa hồng Pháp đỏ rực rỡ, vô cùng gai mắt đang đặt chễm chệ trên bàn làm việc đằng kia. Tôi nắm tay Giang Mặc, dắt anh rời khỏi phòng nghỉ.

Nhưng ở góc độ tôi không nhìn thấy…

Nụ cười trên môi Giang Mặc đã biến mất sạch sành sanh ngay khi quay lưng đi. Đôi môi anh mím chặt thành một đường thẳng tắp, ánh mắt vốn dĩ vô thần lại chuẩn xác quét qua bó hoa hồng kia.

Ánh nhìn ấy, ngập tràn vẻ u ám, oán độc và đầy thâm hiểm.

Đêm hôm đó.

Tôi vừa trở mình một cái đã bị một vòng tay rắn chắc ôm ghì lấy từ phía sau. Tôi ngạc nhiên quay đầu lại, Giang Mặc đã khóa chặt tôi vào lòng, bàn tay to lớn mang theo hơi ấm áp chặt vào eo tôi.

“Sao thế anh? Không ngủ được à?”

Anh không đáp, chỉ vùi đầu vào cổ tôi khẽ cắn nhẹ một cái như trừng phạt, rồi phát ra tiếng “ừm” trầm đục đầy mập mờ.

Tôi khẽ cựa quậy định thoát ra, nhưng lại bị anh dùng lực ấn xuống càng chặt hơn.

“Đừng nhúc nhích.”

Vùng thắt lưng chợt cảm nhận được một sự “hiện diện” rõ ràng. Toàn thân tôi đờ ra, khẽ lên tiếng phản đối: “Chẳng phải… lúc tối đã mấy lần rồi sao…”

Giang Mặc chẳng thèm đôi co bằng lời, bàn tay thon dài cứ thế từng tấc từng tấc dời xuống phía dưới.

“Mấy ngày nay… em thấy anh lạ lắm.” Tôi lý nhí nói.

“Lạ chỗ nào cơ?” Giọng anh khàn đặc bên tai, “Là do anh không còn ngoan nữa à?”

“Hay là, Thất Thất nhà anh thực ra chỉ thích cái dáng vẻ phục tùng, nghe lời của anh thôi?”

“Vậy nếu có một ngày anh không ngoan nữa, em có bỏ rơi anh không?”

Tôi cứng họng không biết trả lời sao. Dưới sự tấn công dồn dập và điêu luyện của anh, tôi rốt cuộc không nhịn được mà khẽ bật ra vài tiếng nấc nghẹn ngào.

Giang Mặc bất ngờ ngước mắt nhìn tôi, ngay sau đó, anh giơ tay dứt khoát bật tung chiếc đèn ngủ ở đầu giường lên. Hành động đột ngột của anh làm tôi giật bắn mình, khẽ gọi tên anh đầy trách móc: “Giang Mặc… anh làm gì thế?”

Anh ngẩng đầu lên.

Không biết có phải do ánh đèn vàng ấm áp tạo ra ảo giác hay không, nhưng tôi bỗng thấy trong đôi mắt của Giang Mặc như có một luồng thần thái ẩn hiện. Đôi mắt ấy không hề giống một người mù, mà sáng rõ, có tiêu cự, phản chiếu trọn vẹn những cảm xúc cuồn cuộn bên trong.

Tôi nhất thời đờ người ra vì kinh ngạc.

Nhưng chính chủ nhân của đôi mắt ấy lại chẳng thèm bận tâm đến biểu cảm của tôi. Anh vừa nhìn chằm chằm vào tôi, vừa cúi xuống cắn một cái thật sâu.

“A…” Tôi khẽ rên rỉ thành tiếng.

Anh không hề có ý định dừng lại, đôi mắt vẫn găm chặt vào gương mặt tôi. Anh thích thú nhìn tôi dùng mu bàn tay che đi khuôn mặt đã đỏ bừng vì xấu hổ, để lộ đôi lông mày hơi nhíu lại vì quyến rũ.

Trong khoảnh khắc “bốn mắt nhìn nhau” ấy, một cảm giác thẹn thùng chưa từng có bỗng dưng ập đến, đốt cháy toàn thân tôi. Tôi vội vàng quay mặt đi để né tránh tầm mắt anh.

Nhưng Giang Mặc nhanh hơn một bước. Anh chộp lấy tay tôi, từng chút một dùng sức ấn chặt nó lên gối, ép khuôn mặt tôi phải phơi bày trọn vẹn trước mắt anh.

Dù là người khiếm thị, nhưng khả năng nắm bắt cảm xúc của anh quả thực nhạy bén đến đáng sợ. Anh khẽ nở nụ cười gian tà, ghé sát tai tôi thì thầm:

“Rõ ràng là anh không nhìn thấy gì, sao em vẫn biết ngượng ngùng thế kia?”

“Em… em làm gì có!”

Lời phản bác thốt ra theo bản năng, nhưng cái giọng run rẩy ấy lại càng tố cáo tôi đang chột dạ đến nhường nào.

“Thả lỏng ra chút nào em.”

Giọng anh nghe có vẻ bất lực, nhưng sâu thẳm lại mang theo chút trêu ngươi: “Thất Thất, em quên rồi à? Anh có nhìn thấy gì đâu… Cho nên bất kể bây giờ biểu cảm trên mặt em có quyến rũ, ‘gợi đòn’ đến mức nào thì anh cũng chịu chết thôi.”

Phải rồi. Ba năm kết hôn, anh vẫn luôn là một tấm màn che an toàn như thế. Ở trước mặt anh, tôi tha hồ trút bỏ mọi lớp mặt nạ để sống thật với chính mình.

Thế nhưng không hiểu sao, dạo gần đây, cảm giác mà Giang Mặc mang lại cho tôi cứ ngày một lạ lẫm.

“Thất Thất.” Giang Mặc bỗng dừng lại. Anh khẽ liếm nhẹ đầu ngón tay rồi lại đưa lên bóp nhẹ cằm tôi, thì thầm: “Sau này nếu mắt anh mà sáng lại, anh thề là sẽ không bao giờ tắt đèn đâu.”

Tôi cắn chặt môi, chỉ biết uất ức thốt ra ba chữ: ” Đồ lưu manh!”

One thought on “FULL Sự Dịu Dàng Âm Hiểm

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *