FULL Sự Trừng Phạt Độc Chiếm

Truyện Sự Trừng Phạt Độc Chiếm

Văn án

Tôi lấy hết dũng khí mười tám năm cuộc đời, bưng 2 ly rượu đến gần “chú nhỏ” Hàn Thiếu Phong tỏ tình. Thế nhưng, chân chưa kịp bước tới, tai tôi đã bắt thính được một tràng trò chuyện của mấy đại lão bên cạnh, mà nhân vật chính lại là mình:

“Con bé Tuyết Nhi càng lớn càng trổ mã xinh đẹp nhỉ? Cậu thấy sao? Dù gì hai người cũng chẳng có chút quan hệ huyết thống nào…”

Tôi nín thở, hồi hộp nhìn về phía người đàn ông kia. Chỉ thấy Hàn Thiếu Phong nhàn nhã nhấp một ngụm rượu, gương mặt góc cạnh không một chút gợn sóng, buông ra một câu lạnh lùng: “Tôi không có hứng thú với con nít.”

Bốp! Tiếng con tim thiếu nữ tan tành. Chưa kịp chớm nở đã thành thất tình.

Cầm được buông được, bổn cô nương đây không thèm chấp gã đàn ông khô khan như khúc gỗ ấy nữa! Ngay đêm đó, tôi âm thầm thu dọn hành lý ra nước ngoài du lịch.

Ba tháng sau, tại một khách sạn xa lạ ở nước ngoài.

Tôi đang ôm gối tận hưởng giấc mộng thanh xuân tươi đẹp thì bị tiếng gõ cửa dồn dập làm cho tỉnh giấc. Ôm một bụng bực tức, tôi hằm hằm lao ra mở cửa.

Vừa mở cửa ra, hàm tôi suýt rớt xuống đất. Trước mặt tôi chính là “ông chú lạnh lùng” của ba tháng trước chứ ai!

Tôi còn chưa kịp hỏi “Sao chú lại ở đây?” thì eo đã bị một cánh tay kéo mạnh vào một vòm ngực rắn rỏi. Ngay sau đó, đôi môi đã bị chiếm đoạt, anh ta cắn mạnh đến mức tứa máu.

Hàn Thiếu Phong ghé sát tai tôi, nghiến răng gằn giọng qua kẽ răng:

— “Tuyết Nhi, em gan lắm, dám chạy trốn tôi đấy. Để tôi xem em chạy được đi đâu… Bé hư, thì phải chịu phạt!”

…cái eo suýt thì gãy làm đôi!