Chương 1: Món canh giải rượu lúc nửa đêm
Vừa bước chân vào nhà, tai tôi đã bắt nhạy được tiếng xoong chảo va vào nhau loảng xoảng phát ra từ phía bếp. Đèn trên phòng ngủ tầng hai thì vẫn sáng trưng.
Tôi và Tống Châu cưới nhau ba năm, anh ta thuộc kiểu công tử ngậm thìa vàng, chưa từng biết cái bếp hình thù ra sao. Còn bác giúp việc thì cứ đúng 9 giờ tối là đã tan làm về nhà rồi. Tôi khựng lại một nhịp, rồi thong thả bước về phía nhà bếp.
Nhìn thấy bóng dáng cô gái đang bận rộn bên trong, lòng tôi chẳng mảy may gợn chút bất ngờ nào. Lại gần hơn chút nữa, mùi canh giải rượu thơm phức đã xộc ngay vào mũi.
Đó là một cô em ngoài đôi mươi, nét mặt thanh tú, nhìn qua cứ như đóa ngọc lan trắng thuần khiết. Có điều, chiếc váy ngủ em đang mặc trên người rộng thùng thình, tà váy dài quết đất, còn cái tạp dề quấn ngang eo thì lỏng lẻo, chưa thắt nút.
Chắc nghe thấy tiếng bước chân, cô nàng liền ngọt ngào cất tiếng mà không thèm quay đầu lại: — Anh Châu à, thắt hộ em cái tạp dề với.
Tôi cũng chiều lòng, tiến lên một bước, cầm lấy hai sợi dây rồi khéo léo thắt thành một chiếc nơ bướm cực kỳ xinh xắn.
Cô nàng mỉm cười quay người lại: — Chẳng phải em đã bảo anh đi nghỉ trước…
Câu nói bỗng nghẹn họng ngay tại chỗ. Chiếc thìa sứ trên tay em rơi tự do xuống nền đá cẩm thạch, vỡ tan tành, vài mảnh sành nhỏ sượt qua chân tôi.
Gương mặt cô em thoắt cái trắng bệch, run như cầy sấy: — Lâm… Lâm tiểu thư…
Ánh mắt tôi dời xuống vùng cổ và bờ vai của em. Hàng loạt vết dâu tây đỏ rực như muốn tố cáo không sót một chi tiết nào về trận “giao lưu nhiệt tình” vừa rồi của chồng tôi.
Tôi khẽ mỉm cười, hỏi một câu vô cùng tỉnh táo: — Canh giải rượu à? Cho chị xin một bát được không?
Tôi cũng chẳng nhớ nổi cuộc hôn nhân giữa mình và Tống Châu bắt đầu thối nát từ bao giờ. Chỉ nhớ kẻ thứ nhất đến gõ cửa là cô thư ký cũ của anh ta. Màn chào sân đó đột ngột đến mức làm tôi không kịp đỡ. Vừa mở cửa nhà ra, tôi đã thấy hai người họ đang quấn lấy nhau ngay trên chiếc sofa mà chính tay tôi và Tống Châu đi chọn.
Lúc thấy tôi nhìn, cô ta liền giả vờ hoảng hốt rồi ba chân bốn cẳng chạy mất. Cái nét diễn trân sờ trân ấy, nếu dấn thân vào giới showbiz thì chắc chắn bị phong sát suốt năm mươi năm là ít. Sau đó Tống Châu sa thải cô ta thật. Tôi cũng chẳng thấy lạ, anh ta say thì say chứ đâu có ngu, loại phụ nữ muốn thừa nước đục thả câu làm sao qua mắt được anh ta.
Mắt tôi vốn rất tinh. Chỉ liếc một cái, tôi đã nhận ra cô nàng đối diện chính là Bạch Lam, người tôi từng gặp cách đây bốn tháng. Hôm đó trời mưa như trút nước, tôi lái xe đến công ty Tống Châu thì bắt gặp cảnh anh ta bế bổng cô nàng này lên, trợ lý đi bên cạnh thì khúm núm che ô. Tống Châu dịu dàng đặt em vào ghế phó lái, khung cảnh lãng mạn, duy mỹ cứ như phim thần tượng Hàn Quốc vậy.
Tôi thong thả húp một ngụm canh giải rượu, mắt dán vào bóng dáng đang đứng khép nép cạnh bàn ăn.
Bạch Lam cúi gầm mặt, mười đầu ngón tay bấu chặt vào nhau đến mức trắng bệch.
Thấy cũng muộn rồi, tôi nhẹ nhàng “tiễn khách”: — Muộn rồi, em về đi.
Cô nàng như con thỏ sập bẫy, hốt hoảng ngẩng đầu: — Vâng, tôi đi ngay đây, Lâm tiểu thư.
Ngoan ngoãn, dịu dàng lại biết điều. Thảo nào Tống Châu lại giữ em bên cạnh lâu đến thế. Em chẳng thèm đòi lên tầng nhìn anh ta thêm cái nào, cũng chẳng đòi thay quần áo, cứ thế biết thân biết phận cầm điện thoại đi thẳng ra cửa.
Nhưng đi được mấy bước, em bỗng quay đầu lại dặn dò: — Lâm tiểu thư… Canh giải rượu, lát nữa chị nhớ nhắc anh Châu uống nhé. Không là sáng mai anh ấy lại đau đầu đấy ạ.
Tôi gật đầu, coi như ghi nhận tấm lòng của “vợ bé”.
Cửa vừa khép lại thì “nam chính” trên phòng ngủ cũng lững thững bước ra. Tống Châu mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình, cúc áo buông lơi một nửa, cố tình khoe ra những đường cơ bụng săn chắc, múi nào ra múi nấy.
Tôi liếc qua một cái rồi dửng dưng thu hồi ánh mắt: — Người ta dặn rồi đấy, anh tự mà uống, không cần tôi phải nhắc đâu.
Anh ta “ừ mớ” một tiếng, tay vịn lan can thong thả bước xuống lầu.
Lâu lắm rồi tôi và Tống Châu không ngồi lại nói chuyện tử tế với nhau. Xung quanh anh ta lúc nào cũng có hàng dài các em gái tươi non lượn lờ, xếp lịch chắc đến Tết cũng không tới lượt tôi. Cuộc hôn nhân này cơ bản là đã đứng trên bờ vực phá sản.
— Ương Ương. — Anh ta khẽ gọi tên tôi bằng cái giọng điệu dịu dàng đến nổi da gà.
Tôi ngẩng đầu lên. Anh ta nhìn tôi, nở một nụ cười cực kỳ gợi đòn: — Hay là em cũng thử đổi gió chút xem sao? Mấy múi mít trẻ trung, công nhận là “dùng” thích khác bọt hẳn.
Nhìn gương mặt bình thản không một chút gợn sóng của anh ta, tôi chợt nhớ về ngày hai đứa làm đám cưới. Hôm đó, ai ai cũng cười nói hớn hở, chúc chúng tôi “bách niên giai lão”. Chỉ riêng cô bạn thân của tôi, lúc sửa váy cưới cho tôi trong phòng trang điểm thì mặt mày lại lầm lì, nghiêm trọng suốt cả buổi.
Đến khi nhân viên vào mời cô dâu ra lễ đường, vén lọn tóc mai cho tôi, bạn tôi mới ghé tai thì thầm: — Ương Ương, chào mừng cậu bước chân vào bãi lầy.
Hôn nhân của giới hào môn suy cho cùng cũng chỉ là một ván bài trao đổi lợi ích. Cuộc hôn nhân giữa tôi và Tống Châu nhìn từ bên ngoài thì lộng lẫy, hoàn hảo như một món đồ xa xỉ trưng trong tủ kính. Người ngoài nhìn vào ai chẳng trầm trồ khen một câu “trai tài gái sắc, trời sinh một cặp”.
Nhưng có ai ngờ được, gã gian thương đứng sau món hàng tinh xảo ấy lại nhồi nhét toàn những nguyên liệu phế thải, mục rỗng ở bên trong. Dưới ánh hào quang của tiền tài và địa vị, lòng thủy chung của những kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp rẻ rúng đến đáng thương.
Có điều, tôi thật sự không ngờ tới, người đầu tiên mở lời khuyên tôi đi “cắm sừng” chồng… lại chính là chồng tôi.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên một tiếng bần bật.
Tôi cúi đầu nhìn, hóa ra là tin nhắn của “trai trẻ” gửi tới.
Tống Châu vừa vặn ngồi xuống đối diện tôi. Tôi liền đứng dậy, thong thả lấy khăn giấy lau miệng rồi bảo: — Tôi có chút việc, ra ngoài một lát.
Anh ta chỉ lười nhác “ừm” một tiếng coi như biết.
Nửa đêm đường xá thưa thớt xe cộ, tôi đạp ga phi thẳng tới địa chỉ mà Chu Hoài vừa gửi. Trước cửa quán bar vẫn dập dìu súng sính, dăm ba hội cậu ấm cô chiêu đang tụm năm tụm ba buôn chuyện.
Tôi liếc mắt một cái đã nhận ra Chu Hoài đang đứng dưới cột đèn đường. Cậu chàng sở hữu vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng chuẩn “bờ vai Thái Bình Dương” cùng vòng eo săn chắc. Ánh đèn LED trắng rọi từ trên đỉnh đầu xuống làm gương mặt cậu có chút mờ ảo, nhưng vẫn không thể lu mờ được cái vẻ đẹp trai ngút ngàn, đứng đâu là sáng bừng cả góc phố ở đó.
Tôi tấp xe vào lề, mở cửa bước đến gần rồi gọi: — Chu Hoài.
Cậu ấy vừa ngẩng lên, chưa kịp hé môi thì từ đâu một cô nàng gen Z lao vút ra, đứng chắn ngang giữa hai chúng tôi. Mùi rượu nồng nặc bốc lên làm tôi hơi nhíu mày.
Cô nàng thẳng tay đẩy tôi một cái rõ đau, giọng điệu hống hách không chút kiêng nể: — Ê này, bà chị ở đâu ra đấy? Già cái đầu rồi còn vác xác đi cua nghé non à?
Tôi đứng hình mất ba giây. Xin lỗi nhé, năm nay tôi mới vừa tròn hai mươi lăm tuổi xuân thôi!
Chỉ là lăn lộn trong cái giới hào môn đấu đá này lâu ngày, trên người tôi tự khắc nhiễm cái nét cáo già, sỏi đời của người trưởng thành, nhìn qua là thấy khác bọt hoàn toàn với mấy cô cậu sinh viên chưa kịp bị xã hội vả cho tỉnh người.
Cô ta quét mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, bĩu môi khinh bỉ: — Nhìn lại mình đi, chị nghĩ Chu Hoài thèm để mắt đến loại phụ nữ “quá lứa lỡ thì” như chị chắc?
Tôi nhướng mày, còn chưa kịp mở khuôn miệng vàng ngọc ra “vả mặt” thì Chu Hoài đứng phía sau đã lạnh mặt, chộp lấy cổ tay cô ta bẻ ngược ra sau.
Cơn say của cô nàng bay sạch trong một nốt nhạc vì đau, mếu máo: — Chu Hoài… em…
— Đây là chị của tôi. — Giọng Chu Hoài vang lên giữa đêm đông, lạnh tanh như nước đá.
Cô em ngẩn tò te, lập tức lí nhí hối lỗi: — Em xin lỗi, em không biết…
— Bạn bè của tôi không đến lượt cậu quản. Bạn học Triệu này, chúng ta chưa thân đến mức để cậu xen vào chuyện của tôi đâu. — Chu Hoài hất tay ra, buông thêm một câu chí mạng: — Có lẽ cậu nên tìm giáo viên dạy lại môn giáo dục công dân xem thế nào là lễ phép đi.
Gương mặt cô nàng thoắt cái tái mét như tàu lá chuối. Tôi như nghe thấy tiếng con tim thiếu nữ của em vỡ ra thành từng mảnh vụn.
Ôi chuỗi, thảm hột quịt chưa kìa.

One thought on “Thiếu Gia Thuần Khiết Sa Lưới”