Chương 2: Miếng mồi béo bở “Thái tử gia”
Tôi quen Chu Hoài cũng ở trong một quán bar.
Cái bận mà scandal bao nuôi gái của Tống Châu nổ ra lần đầu tiên ấy, chẳng hiểu kiểu gì lại làm vạ lây đến cả tôi. Cổ phiếu công ty sụt giảm không phanh một cách oan uổng, hại tôi phải thức đêm hôm nghĩ cách dập truyền thông hộ anh ta.
Chán đời quá, tôi mới một mình đi bar uống rượu giải sầu. Lúc ngồi ở quầy counter, anh chàng bartender còn toe toét cười trêu tôi: “Biết đâu tí nữa lại có hoàng tử bạch mã từ trên trời rơi xuống cứu vớt đời chị thì sao.”
Tôi chẳng buồn tiếp lời, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Lúc trở ra, tôi vô tình va phải một màn tỏ tình sặc mùi thanh xuân vườn trường ngay hành lang. Giữa tiếng nhạc xập xình, tôi nghe thấy tiếng một cô gái thét lên hết cỡ ở góc khuất: — Em thích anh lâu lắm rồi! Anh làm bạn trai em nhé?
Cậu chàng kia đáp lại cái gì đó tôi nghe không rõ, chỉ tò mò ngoảnh đầu lại hóng hóng chút drama. Kết quả là thấy cô nàng kia ấm ức cúi đầu chạy biến.
Vừa quay người lại, tôi nhìn rõ mồn một gương mặt của nam chính: Chu Hoài.
Đó chính là vị thái tử gia khét tiếng của giới thượng lưu Bắc Kinh, kiểu người sinh ra đã ngậm cái thìa bằng kim cương tinh khiết nhất thế gian.
Máu kinh doanh nhạy bén trong người tôi lập tức nảy số chỉ trong vòng một nốt nhạc. Tôi bước tới, vỗ vỗ vai cậu chàng một cách vô cùng tự nhiên: — Thiếu gia ơi. — Tôi không giống mấy cô em ngoài kia đâu. — Tôi là người đã có chồng rồi.
Vị thiếu gia ngậm thìa kim cương sững sờ, suýt thì ngã ngửa.
Hoàng tử bạch mã từ trên trời rơi xuống đâu chỉ để cứu vớt Lọ Lem, anh ta còn có thể khâu vá lại con tim héo úa của một bà vợ bị cắm sừng nữa chứ. Suy cho cùng, nếu bắt tay được với Chu gia thì mấy hợp đồng béo bở trị giá trăm triệu tệ chả dễ như lật bàn tay hay sao?
Chiều lòng một cậu thiếu gia mới lớn, tính ra vẫn dễ hơn nhiều so với việc đi đấu trí với mấy lão cáo già lọc lõi trên thương trường.
Sẵn có mối quan hệ từ thời đại học với thầy giáo của Chu Hoài, tôi liền mượn danh nghĩa “sư tỷ” để danh chính ngôn thuận tiếp cận và chăm sóc cho cậu em.
Hồi còn trẻ, việc lấy lòng các cô gái là sở trường của tôi, từ các chị em cho đến các cô, các dì, phụ nữ ai mà chẳng ưa ngọt, cứ nhẹ nhàng dịu dàng là tự khắc mủi lòng. Nhưng Chu Hoài thì không dễ xơi thế. Cậu ấy tỉnh táo đến mức đáng sợ, lần nào tôi định tung chiêu “thả thính” là cậu ấy lại né gọn gàng, rồi đẩy hết mọi hành động quan tâm của tôi về đúng chuẩn mực “tình nghĩa sư tỷ – sư đệ” nghiêm túc.
Giống như hôm nay chẳng hạn, tôi lại phải lấy cớ “lo lắng cho sư đệ” để chạy đến bar đón cậu chàng say xỉn về nhà.
Lúc tôi nổ máy xe, Chu Hoài đã yên vị ở ghế phó lái. — Phiền chị quá, hôm nay em…
Tôi không để cậu ấy nói hết câu, bèn nghiêng người sang, kéo sợi dây an toàn từ trên cao xuống rồi cúi đầu thắt lại cho cậu ấy.
Chu Hoài nín thở một nhịp, người cứng đờ, không thốt thêm được chữ nào. Ở khoảng cách gần như thế, tôi có thể ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng cực kỳ nam tính phát ra từ người cậu ấy. Nhìn lên, ánh mắt hai đứa chạm nhau, chóp mũi suýt chút nữa là đụng vào nhau rồi.
Tôi bật cười trêu: — Sao tự dưng im bặt thế?
Chu Hoài như quả bom suýt nổ tung, lập tức đưa tay đẩy tôi ra: — Gần quá rồi đấy!
Vị thiếu gia đỏ bừng cả hai tai, trông hệt như một chú mèo bông đang xù lông giữa mùa đông lạnh giá. — Lâm Ương, chị không thể nói chuyện tử tế một chút được à?
Tôi nhàn nhã tựa lưng vào ghế lái, hai tay gác lên vô lăng, nghiêm túc trả lời: — Cậu vừa giải vây cho một “bà chị già” như tôi, tôi chẳng biết lấy gì báo đáp, hay là để tôi lấy thân báo thù… à nhầm, dâng thân nhé?
— Lâm Ương!! — Mèo bông lại xù lông tập hai.
— Dạ, có em. — Tôi bình tĩnh đáp. — Thiếu gia có gì chỉ bảo?
Cậu chàng nhíu chặt mày, ngậm chặt miệng tỏ vẻ không vui. Phải mất một lúc lâu sau, tôi mới nghe thấy cậu ấy ấm ức nặn ra được một câu: — … Chị không có già.
— Thế tôi có cần dâng thân nữa không?
Người ngồi bên cạnh câm nín luôn, không thèm đoái hoài gì đến tôi nữa.
Lúc dừng chờ đèn đỏ, tôi liếc nhìn Chu Hoài một cái. Cậu chàng đang chống cằm, mắt lim dim nhắm hờ, nhưng ánh mắt lại đang dán chặt vào bàn tay tôi.
Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của tôi đang phản chiếu những tia sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường. Một chiếc nhẫn cưới đúng nghĩa mười mươi.
Cái chiếc của Tống Châu thì chẳng biết đã bay màu ở xó xỉnh nào từ tám hoánh, chỉ có mỗi tôi là vẫn dại dột đeo nó suốt ba năm qua. Cái giới thượng lưu này phần lớn chẳng ai mặn mà gì với việc đeo nhẫn cưới. Hai chữ “tình yêu” và “trung thủy” xem chừng là thứ quá xa xỉ, chẳng có chữ nào vừa vặn với những cuộc hôn nhân thương mại giả tạo của họ cả.
Thế nên, tôi nghiễm nhiên trở thành một sinh vật lạ.
Hồi đầu, người ta còn cười cợt bảo Tống Châu số nhọ, cưới phải cô vợ quản chồng nghiêm như quản con. Nhưng thấy tôi chưa bao giờ nhảy dựng lên đánh ghen, sau này họ lại quay sang ghen tị với anh ta, bảo Tống Châu tốt số mới vớ được cô vợ yêu mình đến chết đi sống lại. Yêu đến mức, ngay cả mấy bông hoa dại ngoài đường bò vào nhà, tôi cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Đèn giao thông vừa chuyển sang màu xanh, tôi bỗng nghe thấy chất giọng bình thản, lạnh lùng của Chu Hoài vang lên bên tai: — Tôi không có thói quen léng phéng với phụ nữ đã có chồng.




17 thoughts on “Thiếu Gia Thuần Khiết Sa Lưới”