Chương 1: Mọc sừng
Hạ Đường – cô bạn cùng phòng của tôi – chính là nàng công chúa cành vàng lá ngọc đúng nghĩa.
Cô ta từng có ý định thuê tôi làm chân sai vặt với mức lương tám triệu một tháng, nhưng tôi say “no”. Ai dè, Thẩm Ngôn – anh người yêu thanh mai trúc mã của tôi – lại hí hửng nhận lời.
Hạ Đường nhắn tin đến:
“Bảo bối ơi, dịp lễ mùng 1 tháng 5 tới tớ đi vi vu nước ngoài, mượn tạm anh nhà cậu đi theo xách đồ hộ tớ nhé?”
“Yên tâm đi, trước ngày sinh nhật cậu, tớ hứa sẽ trả hàng nguyên đai nguyên kiện.”
Nghe mà buồn nôn. Cái kiểu người gặp ai cũng gọi là “bảo bối”. Đến bạn trai của bạn thân mà cô ta cũng “bảo bối” ngọt xớt.
Nhớ ngày đầu nhập học, cô ta nhờ tôi xách túi và bảo sẽ cho năm trăm nghìn. Kết quả, tiền thì chẳng thấy đâu, cô ta lấy cớ “quét mã chuyển khoản” để xin số kết bạn với Thẩm Ngôn.
Tôi đã muốn đá bay anh ta từ lâu, nhưng đành bấm bụng nhịn xuống.
“Bây giờ anh là người yêu em rồi, nghỉ làm chân sai vặt cho cô ta được không?” Tôi cố kìm nén sự bực dọc, nói thêm: “Tiền em đi làm thêm bây giờ dư sức lo cho hai đứa rồi.”
Thẩm Ngôn thanh minh với vẻ mặt tỉnh bơ: “Hạ Đường có hôn phu rồi, cô ấy thèm vào để mắt đến anh.”
“Thịnh Miên, em đừng ích kỷ thế. Chút tiền làm thêm còm cõi của em mỗi tháng chỉ đủ tiền thuốc men thôi, bệnh của dì không đợi được đâu.”
Nói đoạn, anh ta thơm nhẹ lên má tôi dỗ dành: “Sau này chúng ta sẽ cưới nhau mà. Hạ Đường rồi cũng có cuộc sống giàu sang của riêng cô ấy, em đừng có kiếm chuyện vô cớ nữa.”
Dòng chữ ảo lại nhảy lên tành tạch:
[Mấy đứa nghèo đúng là tâm lý vặn vẹo u ám thật, suốt ngày hoang tưởng đại tiểu thư thèm khát bạn trai mình. Đúng là đồ lụy tình nặng!]
[Thẩm Ngôn tội nghiệp ghê, anh ấy vốn có yêu thương gì nữ phụ đâu, chẳng qua vì nặng nghĩa tình nên mới phải gồng mình ở bên cô ta thôi.]
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm mấy dòng chữ đó.
Tôi thừa biết Thẩm Ngôn chẳng yêu thương gì mình. Nhưng bản tính tôi ích kỷ, chỉ cần nhìn thấy cái bản mặt đẹp trai kia là tôi vui rồi.
Anh ta vừa bảnh, từ nhỏ lại đối xử tốt với tôi, mẹ tôi thì cưng anh ta như con đẻ. Bố mẹ Thẩm Ngôn mất sớm, gia đình tôi chính là chỗ dựa duy nhất của anh ta.
Thế nên, anh ta chạy đằng trời! Chỉ có thể ở bên tôi thôi!
Sau trận tranh cãi không vui, tôi hậm hực mò về ký túc xá, mở mạng xã hội lên và bắt đầu “nằm vùng” stalk tài khoản của Hạ Đường.
Cái nết cô ta thì thích khoe khoang khỏi nói. Hôm nay vừa thả nhẹ một chiếc status:
“Sắp được về chung một nhà với anh người yêu rồi, hạnh phúc quá đi mất! @HX”
Phía dưới là một rổ bình luận xin vía và chúc phúc. Vào lúc này, sự u ám và ghen tị trong lòng tôi đã đạt đến đỉnh điểm.
Dựa vào cái gì mà cô ta được viên mãn như thế? Đồ làm màu!
Bình luận ảo lại hiện ra châm chọc:
[Ây da, nữ phụ đừng có trốn trong góc tối rình rập nữa, có nhìn nổ mắt thì nam chính cũng không thuộc về cô đâu.]
[Nữ chính bảo bối nhà người ta gu mặn mà, với nam chính là trời sinh một cặp, rảnh đâu mà ra ngoài tìm nam phụ đổi gió.]
Nhờ mấy dòng này, tôi bắt được hai thông tin chí mạng:
Nữ chính đang vượt rào cắm sừng.
Nam chính vẫn đang làm người vô hình chưa biết gì.
Mắt tôi sáng rực như đèn pha ô tô, tiện tay ấn nút follow tài khoản của nam chính. Để xem tôi phá đám chuyện tình yêu màu hồng của hai người thế nào!
[Cười rách cả việc, con nhỏ nữ phụ ngốc nghếch này không biết tài khoản của nam chính để chế độ riêng tư à? Anh nhà không duyệt thì có cái nịt mà đòi follow.]
[Chẳng trách nữ chính yên tâm tag hẳn tên vị hôn phu lên mạng như thế. Thời buổi này, vì tiền mà đi làm tiểu tam nhiều như lợn con.]
[Hoắc Tiêu chỉ follow duy nhất mình nữ chính thôi, nữ phụ tém tém lại giùm cái, bớt mơ mộng đi.]
Tài khoản riêng tư à? Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Nảy ra một ý định táo bạo, tôi lội ngược dòng tìm lại bài viết khoe ân ái đời đầu của Hạ Đường.
Hoắc Tiêu cực kỳ kiệm lời, hiếm khi thấy anh ta phản hồi bình luận của cô ta. Câu trả lời duy nhất của anh ta đã được cư dân mạng đẩy lên top 1 vì quá phũ.
HX: “Là quan hệ liên hôn thương mại thôi.”
Anh ta từng đăng ảnh nhẫn đính hôn, dân tình hóng hớt check giá bảo chiếc nhẫn nữ trị giá tận hơn tám trăm triệu đồng.
Vị nam chính này chưa bao giờ lộ mặt, Hạ Đường cũng giấu nhẹm không cho chúng tôi xem ảnh. Người thích khoe mẽ như cô ta mà lại giấu như mèo giấu cứt, không chừng anh chàng này trông xấu xí, ma chê quỷ hờn cũng nên!
Tôi bắt đầu suy diễn bằng cái đầu đầy rẫy sự u tối của mình.
Hạ Đường từng rep fan trong phần bình luận:
“Mọi người đừng tò mò về vị hôn phu của mình nữa, anh ấy để tài khoản riêng tư vì sợ một rổ con gái tràn vào kết bạn đấy.”
“Dù sao người ta cũng đẹp trai ngời ngời, trong giới thượng lưu bao nhiêu tiểu thư xếp hàng theo đuổi mà cuối cùng vẫn bị mình xích lại đó thôi.”
“Ông nội anh ấy còn tặng riêng cho mình một chiếc vòng ngọc bích nữa nè.”
Bên dưới là hàng loạt comment trầm trồ hít hà drama:
[Cái này chắc chắn là bảo vật gia truyền rồi, đáng giá cả căn biệt thự chứ chẳng chơi.]
[Đúng là dâu hiền được nhà họ Hoắc tán thành có khác.]
[Trai tài gái sắc, đỉnh của chóp!]
Tôi lập tức nhảy vào phần bình luận, xả một tràng văn phong “chợ búa” cho bõ tức:
“Anh trai mọc sừng ơi, vợ sắp cưới của anh sắp dắt trai về dinh rồi, anh có biết cái nịt gì không thế?”
“Xích cổ vợ anh chặt vào giùm cái. Đừng có để cô ta đi rải thính, suốt ngày gọi bồ người khác là bảo bối!”
“Anh chàng tuần lộc kết hợp với cô nàng cắm sừng. Đúng là nồi nào úp vung nấy!”
“Hãm chóa hết chỗ nói, các người đúng là một lũ phế vật!”
Chửi xong một tràng đã cái nư, tôi thẳng tay block luôn Hạ Đường để cô ta không thể thấy những lời tôi mắng nhiếc Hoắc Tiêu. Điều nuối tiếc duy nhất là do tôi chửi hơi thô tục nên hệ thống tự động che thành một loạt dấu sao, sợ nam chính đọc không hiểu hết được thâm ý của mình.
Về phần Hoắc Tiêu, anh vốn chẳng thèm đoái hoài đến những thông báo dấu chấm đỏ nhảy lên liên tục trên ứng dụng. Tài khoản của anh lúc nào cũng im lìm như tờ. Từ ngày chuyển sang chế độ riêng tư, họa hoằn lắm mỗi tháng mới có vài ba người gửi yêu cầu kết bạn.
Thế nên, khi thấy thông báo nhảy số liên tục không ngừng, anh có chút nhíu mày khó hiểu.
Sau khi đọc xong mớ tin nhắn chửi rủa kia, mặt Hoắc Tiêu đen lại như đít nồi. Sống trên đời hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên trong đời anh bị một người lạ mặt nhảy vào trang cá nhân sỉ vả không trượt phát nào như thế.
Hoắc Tiêu thẳng tay duyệt yêu cầu theo dõi của tôi. Sự giáo dục chuẩn mực của một thiếu gia tài phiệt không cho phép anh thốt ra những lời thô tục. Vì vậy, anh chỉ nhắn lại một câu rất lịch sự:
“Cô có nhầm người không?”
Tôi rep lại trong vòng một nốt nhạc:
“Nhầm thế quái nào được. Tôi chửi chính xác là cặp đôi Hoắc Tiêu và Hạ Đường nhà các người đấy!”
Bình luận ảo lại nổ ra:
[Con mụ nữ phụ này đúng là vô học, vô văn hóa hết thuốc chữa!]
[Nam chính chắc là tức lộn ruột rồi nên mới bấm duyệt follow để xem con điên này là ai đây mà.]



