Chương 1
Sau một trận “mây mưa” nồng nhiệt nữa kết thúc.
Tôi nắm chặt lấy ga giường, còn chưa kịp hoàn hồn thì Sầm Kiến Thanh đã rút người rời đi. Anh kéo chăn đắp lại cẩn thận cho tôi:
— “Em ra nhiều mồ hôi quá, đắp bụng cho kỹ kẻo cảm lạnh.”
— “Anh tăng nhiệt độ điều hòa thêm hai độ nhé. Đợi nước tắm xả xong, anh bế em vào ngâm mình nghỉ ngơi.”
Tôi chống tay ngồi dậy, nghi hoặc nhìn xuống bụng mình: — “Hả? Kết thúc rồi sao? Anh còn chưa…”
Sầm Kiến Thanh đáp lại bằng giọng ôn hòa: — “Không cần phải chiều theo anh đâu. Chuyện này vẫn nên lấy trải nghiệm của em làm chính.”
Tôi xỉu Up xỉu Down! Chiều theo cái gì cơ chứ?! Coi thường ai thế không biết!
Mặc dù trải nghiệm đúng là tuyệt thật, nhưng một lần làm sao mà đủ? Chẳng lẽ anh không nhận ra tôi đang ngầm mời gọi sao?
Sầm Kiến Thanh hoàn toàn không biết trong lòng tôi đang gào thán cái gì. — “Được rồi, uống chút nước ấm cho đỡ mất nước nhé.”
Nói xong, anh đưa ly nước tới tận môi tôi. Tôi đành ậm ừ há miệng uống, nuốt luôn mấy lời định cãi lại vào trong. Đến khi ngẩng đầu lên thì anh đã đi vào phòng tắm.
Nhìn chiếc giường rộng thênh thang, nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, cảm giác trống rỗng trong lòng tôi lại càng rõ rệt. Đôi khi tôi thật sự nghi ngờ không biết mình đang tìm đối tượng liên hôn hay là đang tuyển một ông bảo mẫu toàn năng nữa.
Nói cho cùng, tôi và Sầm Kiến Thanh kết hôn là vì gia đình xếp đặt, chẳng có chút nền tảng tình cảm nào.
Đầu năm nay, bố tôi liên tục thúc giục chuyện chồng con. Bị ép đến phát phiền, tôi liền chép mạng một bình luận về tiêu chuẩn chọn bạn đời rồi gửi thẳng cho ông: Cao rỡn cỡ mẫu nam, tính cách dịu dàng, lên được phòng khách xuống được bếp ăn… Không thuốc lá rượu chè, gái gú cờ bạc, thu nhập mỗi tháng cả triệu tệ, văn võ song toàn…
Tất cả điều kiện cộng lại dài gần cả nghìn chữ, đến mức tôi nghĩ chẳng có cái giống đực carbon nào trên đời này đáp ứng nổi.
Ấy thế mà bố tôi chẳng thèm phàn nàn câu nào, chỉ gửi lại đúng một cái icon mặt cười nham nhở.
Mấy hôm sau, Sầm Kiến Thanh xách một đống quà cáp đắt tiền đến nhà tôi thăm hỏi.
Không thể tin nổi là cái danh sách phi lý như thế mà thật sự tồn tại một đối tượng hoàn hảo đến vậy! Lần này thì hết đường trốn, tôi và Sầm Kiến Thanh cứ thế chớp nhoáng dắt tay nhau vào lễ đường.
Sau khi cưới, anh quả thực vô cùng chu đáo, muốn bới lông tìm vết cũng chẳng ra. Từ ăn mặc, ăn uống đến sinh hoạt hằng ngày, tôi chẳng cần phải tốn chút chất xám nào. Anh chăm sóc tôi tận răng, ngay cả… trên giường cũng thế.
Nhưng lâu dần, tôi lại cảm thấy bất lực. Sầm Kiến Thanh chu đáo quá mức, cứ như đang đối xử với một món đồ sứ dễ vỡ vậy. Giống hệt câu đùa trên mạng: Là kiểu phụ nữ mà ngay cả lúc ở trên giường, đối phương cũng không nỡ dùng lực.
Chồng dịu dàng thì thích thật đấy, nhưng hình như tôi lại thèm sự cuồng nhiệt hơn! Phương châm sống của tôi là vui lúc nào hay lúc đó, còn trẻ thì phải tận hưởng, chứ đợi đến lúc già rồi mới điên cuồng thì xương khớp đâu có cho phép nữa!
Tiếng nước trong phòng tắm ngưng lại, Sầm Kiến Thanh gọi tôi vào tắm.
Tôi thở dài, cố ý không mặc quần áo tử tế mà chậm rãi lướt ngang qua mặt anh.
Sầm Kiến Thanh mắt nhìn thẳng, dường như chẳng có tí phản ứng nào. Anh chỉ cúi đầu nới lỏng dây thắt áo choàng ngủ, thậm chí còn nhẹ nhàng khoác lên vai tôi một chiếc khăn tắm rồi chủ động lùi lại giữ khoảng cách: — “Cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
Tôi cạn cả lời: — “Cảm ơn anh nhé!”
Đúng là quăng ánh mắt đưa tình cho người mù xem! Đề phòng kỹ như thế làm gì, làm như tôi sắp lao vào ăn tươi nuốt sống anh không bằng. Tôi hậm hực kéo cửa kính phòng tắm lại, chẳng buồn ngẩng đầu nhìn anh lấy một cái.
Mà ở bên ngoài phòng tắm…
Nhìn bóng dáng thấp thoáng sau lớp kính mờ đang đóng chặt, Sầm Kiến Thanh khẽ cụp mắt che giấu sự tiếc nuối. Anh mím môi, xoay người nhanh chóng uống cạn một ly nước đá.
Đang định sang phòng tắm ở phòng bên cạnh, anh chợt nhớ ra điều gì đó liền nhặt mấy bộ quần áo vương vãi trên giường lên. Yết hầu khẽ chuyển động, anh hắng giọng một tiếng: — “Tiểu Giang, quần áo của em anh mang đi giặt nhé.”
— “Máy sấy tóc với mặt nạ anh để sẵn trên bàn trang điểm rồi. Lát nữa ngâm xong em nhớ đắp mặt nạ, anh sẽ giúp em sấy tóc.”
Tôi ở trong phòng tắm ỉu xìu đáp lại: — “Ồ, cảm ơn anh nhé. Anh tốt bụng quá cơ.”
Vài giây sau nghe tiếng đóng cửa, chắc là anh đã ra ngoài.
Tức đến ngứa cả răng, tôi liền mò lấy điện thoại nhắn tin cho con bạn thân, ngón tay gõ màn hình lách cách liên hồi:
Tôi: [Tớ hận anh ta là một khúc gỗ mà! Có ông chồng nào lại gọi vợ là “Tiểu Giang” không?! Không biết còn tưởng anh ta đang gọi thằng em trai đấy!]
Tôi: [Với cả, xong chuyện đó thì chẳng phải nên tranh thủ ôm ấp nhau một lúc để hâm nóng tình cảm sao? Cứ nhất quyết đòi đi giặt đống quần áo đó cho bằng được. Tớ có bẩn đâu! Sao không xách tớ đi giặt luôn đi!]
Con bạn tôi cười nghiêng ngả:
Bạn thân: [Cười chết mất hahaha! Đúng là người vợ dục cầu bất mãn và người chồng bất lực. Mà chắc gì anh ta đã đi giặt quần áo? Biết đâu lại đang lén làm gì đó với quần áo của cậu ở phòng bên cạnh thì sao!]
Tôi hừ một tiếng:
Tôi: [Ban ngày ban mặt mơ tưởng cái gì thế. Tớ thoát y trước mặt anh ta còn chẳng thèm phản ứng, nói gì đến chuyện biến thái dùng quần áo của tớ.]
Tôi: [Anh ta là kiểu người đứng đắn lắm, chính nhân quân tử xịn đấy, không làm mấy chuyện đó đâu. Đừng nghĩ nhiều.]
Bạn thân: [Ôi chao ôi chao, “chính nhân quân tử” cơ đấy. Tiểu thư Giang Vũ của chúng ta mới cưới bao lâu mà đã bắt đầu bênh chồng rồi!]
Tôi: [Biết sao được? Anh ta còn chu đáo chuẩn bị sẵn mặt nạ cho tớ dưỡng da nữa đây này.]
Bạn thân: [Chê nha! Chơi chữ lạnh giá quá đấy. Thế định thế nào? Một tuần một lần, đến kỳ kinh giảm một lần, hết kỳ kinh giảm thêm lần nữa, tính ra một tháng còn đúng hai lần! Tuổi chúng mình đang lúc sung sức nhất, thế này có khác gì sống như góa phụ không!]
Bạn thân: [Hay là để chị đây gọi cho cậu ba mươi mốt mẫu nam nhé?]
Tôi trả lời ngay lập tức:
Tôi: [Xin phép từ chối nhé. Đạo đức và nhân phẩm không cho phép tớ phản bội chồng trong thời gian hôn nhân đâu.]
Con bạn liền đề xuất:
Bạn thân: [Không phản bội thật thì phản bội giả! Rung cây dọa khỉ xem sao?]
Tôi lập tức hứng thú:
Tôi: [Triển khai chi tiết nghe thử coi?]
Bạn thân: [Ví dụ như cho anh ta thấy chút ‘màu xanh’ chẳng hạn. Đàn ông có lạnh nhạt đến mấy, một khi thấy nguy cơ đội nón xanh thì kiểu gì cũng hóa thành dã thú điên cuồng cho xem!]
Nghe cô bạn phân tích, tôi bắt đầu xuôi tai. Thế là nó thao thao bất tuyệt vạch ra cả một kế hoạch:
Bạn thân: [Tuần tới đúng lúc là sinh nhật cậu. Đến lúc đó tớ đứng ra tổ chức tiệc, gọi thêm vài múi sầu riêng mẫu nam tới. Chúng mình chụp hai kiểu ảnh chung: Một kiểu có mẫu nam thì cài đặt chỉ cho một mình Sầm Kiến Thanh xem. Một kiểu không có mẫu nam thì cài đặt cho tất cả mọi người trừ anh ta xem!]
Tôi ngơ ngác hỏi:
Tôi: [Lỡ như anh ta không để ý việc tớ chặn anh ta thì sao?]
Con bạn gửi một cái icon cười gian:
Bạn thân: [Thế nên tớ mới đứng ra đăng bài đó lên bảng tin! Tớ còn tặng cậu một bộ son môi mới nữa. Cậu cứ đăng bài bảo là ‘quà của người yêu nhất tặng’, nhớ viết mập mờ vào để anh ta nghĩ là do mấy cậu mẫu nam tặng.]
Bạn thân: [Tối hôm đó nếu về nhà trong trạng thái say khướt thì càng tốt. Cậu không uống được nhiều nên tớ sẽ xịt chút cồn lên cổ áo với tay áo cậu, kèm thêm ít nước hoa nam nữa.]
Bạn thân: [Tớ không tin một loạt thao tác này mà anh ta vẫn thờ ơ đứng nhìn được!]
Nghe xong, tôi chỉ biết vỗ tay thán phục:
Tôi: [Được đấy! Không hổ là quân sư quạt mo của tớ! Thế mấy ngày tới tớ cũng không thể ngồi yên được, phải làm vài chiêu cho anh ta sinh nghi mới được.]
Nghĩ là làm, tôi bắt đầu đổi mật khẩu điện thoại, cài đặt lại không gian thứ hai trên máy. Tối nay không chỉ dưỡng da mà còn phải dặm lại nhan sắc, ngày mai nhất định phải xuất hiện trong trạng thái hoàn hảo nhất!
Ngay lúc tôi đang hừng hực khí thế tưởng tượng về một đời sống vợ chồng nồng nhiệt trong tương lai, thì tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên…



