FULL Tình Yêu Ẩn Giấu Của Sầm Kiến Thanh

Truyện Tình Yêu Ẩn Giấu Của Sầm Kiến Thanh - Yokopod

Chương 2

Cốc cốc cốc!

Tôi giật thót tim, tay run lên suýt nữa thì quăng luôn cái điện thoại vào bồn tắm.

— “Gì… gì thế anh?”

Giọng Sầm Kiến Thanh dịu dàng vang lên ngoài cửa: — “Tiểu Giang, em ngâm mình gần nửa tiếng rồi đấy. Đừng ngâm lâu quá, không tốt cho tim đâu.”

— “Được rồi, em ra ngay đây!”

Tôi vội vàng lau khô người rồi mở cửa phòng tắm. Vì quá hấp tấp nên vừa bước ra tôi đã suýt đâm sầm vào ngực Sầm Kiến Thanh.

Anh nhanh tay đưa tay đỡ lấy eo tôi. Đợi tôi đứng vững vàng rồi, anh lại mau chóng rút tay về như chạm vào lửa.

Tôi ngượng ngùng: — “Xin lỗi nhé, em không để ý là anh vẫn đứng ngoài này.”

Ánh mắt Sầm Kiến Thanh dạo động một hồi, trầm ngâm hồi lâu mới đáp: — “Không sao, là tại anh làm em giật mình. Vừa tắm xong chắc khát nước rồi nhỉ? Anh đi rót cho em ly nước.”

Tôi kéo kéo tay áo anh, nũng nịu: — “Em không khát…”

Sầm Kiến Thanh quay lưng về phía tôi, vững như kiềng ba chân. Anh nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra rồi tiến về phía máy lọc nước: — “Vẫn nên uống một chút thì hơn.”

Tôi thở dài im lặng nhìn bóng lưng anh.

Uống uống uống! Suốt ngày chỉ biết giục uống nước, anh coi tôi là trâu nước chắc?!

Ấy thế mà người vừa đòi rót nước cho tôi, cuối cùng lại tự mình ừng ực uống liền hai ly nước lạnh cỡ đại.

Ồ, hóa ra anh mới là con trâu nước chính hiệu! Muốn uống thì cứ tự đi mà uống, vẽ chuyện lắm lý do làm gì không biết.

Thật là!

Chiếc giường vừa trải qua một trận “kịch chiến” đã được thay bộ ga gối mới tinh, ngay cả đống quần áo vứt lăn lóc dưới sàn cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Khoan đã!

Vừa nãy Sầm Kiến Thanh bảo sẽ đi giặt quần áo cho tôi, chẳng lẽ… anh tống cả đồ lót của tôi vào máy giặt luôn rồi?!

Tôi ngẩng đầu nghi ngại hỏi anh: — “Đồ lót của em… anh cũng cho vào máy giặt luôn rồi à?”

— “Không.” Anh bình thản đáp: — “Anh giặt bằng tay.”

Nói xong, anh còn chu đáo bổ sung thêm một câu: — “Yên tâm đi, lực tay anh tốt lắm, giặt rất sạch. Sau này cứ để anh giặt giúp em.”

Tôi: “…”

Khách sáo quá rồi đấy anh trai, thật sự không cần thiết đến mức đó đâu…

Nhưng nghĩ đến kế hoạch “kiến tạo cây xanh” sắp tới, trong mắt tôi lại hiện lên vài phần ý xấu.

— “Chồng ơi, anh vất vả quá rồi. Thế thì phiền anh nhé, yêu anh nhất trên đời~”

Sầm Kiến Thanh khẽ cười: — “Sao lại gọi là phiền? Anh thích làm mà. Đây vốn là việc một người chồng nên làm.”

Tôi quay đầu bĩu môi.

Đấy, lại thế rồi! Đúng là đồ lạnh nhạt. Thà anh thừa nhận mình thích giặt quần áo chứ nhất quyết không chịu dỗ dành lại tôi một câu “Anh cũng yêu em”.

Sau khi sấy tóc xong, tôi ngồi ở mép giường ngoan ngoãn thoa kem dưỡng thể.

— “Chồng ơi, giúp em thoa sau lưng với? Em không với tới.”

— “Được chứ.”

Sầm Kiến Thanh lập tức đặt công việc trong tay xuống, đi tới giúp tôi. Tôi nằm sấp trên giường, để lộ tấm lưng trắng mịn nõn nà.

Bàn tay ấm áp của anh chậm rãi di chuyển trên lưng tôi từng chút một. Sầm Kiến Thanh không chỉ thoa kem dưỡng thể đơn thuần mà còn tiện tay massage cho tôi luôn.

Anh xoa bóp êm ái đến mức mí mắt tôi díp cả lại. Nhưng nhớ đến kế hoạch “cho chồng nếm vị trà xanh”, tôi mới cố gắng mở to mắt:

— “Chồng ơi, sáng mai anh uốn tóc giúp em được không? Em có hẹn gặp một người bạn rất quan trọng.”

Sầm Kiến Thanh trước nay chưa từng từ chối bất kỳ yêu cầu nào của tôi: — “Tất nhiên là được rồi.”

Anh thuận miệng hỏi: — “Là người bạn quan trọng nào thế? Cô bạn thân của em à? Có cần anh đặt bàn ở nhà hàng cho hai người không?”

Tôi lắc đầu: — “Không cần đâu, người bạn này anh không quen.”

— “Cậu ấy mới ở nước ngoài về nên muốn mời em ăn cơm. Bạn cũ lâu ngày gặp lại chắc sẽ chơi hơi muộn một chút, tối mai anh không cần đợi cơm em đâu nhé.”

Vừa nói, tôi vừa lén quan sát biểu cảm của Sầm Kiến Thanh qua gương. Nhưng trên gương mặt anh vẫn là nụ cười dịu dàng chuẩn mực như cũ: — “Tối có cần anh đến đón em về không?”

— “Ôi trời, không cần đâu! Em tự gọi xe là được rồi.”

Tôi giả vờ mất kiên nhẫn vì anh hỏi quá nhiều, phất phất tay rồi cuộn tròn người trong chăn: — “Được rồi, em ngủ đây. Ngày mai anh cứ làm việc của anh đi, không cần quản em đâu.”

Sầm Kiến Thanh khẽ “Ừm” một tiếng, không nói thêm gì nữa. Anh tắt chiếc đèn ngủ đầu giường rồi nằm xuống phía bên kia.

Khoảng cách giữa tôi và anh rộng đến mức đủ để nhét thêm một người nữa vào giữa. Sau khi kết hôn, đêm nào cũng như đêm nào, chúng tôi chưa từng ôm nhau ngủ như những cặp đôi đắm đuối. Ai ngủ phần nấy, chỉ thiếu mỗi nước đắp hai chiếc chăn riêng mà thôi.

Có điều, chắc là do nết ngủ của tôi từ nhỏ đã không được ngoan cho lắm. Dù buổi tối tôi và Sầm Kiến Thanh có nằm xa nhau đến mấy thì sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi vẫn luôn rúc trọn trong lòng anh.

Còn Sầm Kiến Thanh thì chỉ âm thầm xoa xoa cánh tay bị tôi đè đến tê dại, chưa từng cằn nhằn hay trách móc tôi lấy một câu.

Tốt đến mức… đôi khi khiến tôi cảm thấy hơi áy náy.

Sáng sớm hôm sau, tôi lôi cả đống quần áo trong tủ ra bắt Sầm Kiến Thanh chọn giúp. Tôi cầm một chiếc váy dài màu đỏ rượu vang lên hỏi:

— “Chồng ơi, anh thấy em mặc bộ này thế nào?”

Sầm Kiến Thanh gật đầu: — “Rất đẹp. Màu đỏ tôn da em trắng lắm.”

Tôi “Ồ” một tiếng, kéo vạt váy xoay một vòng rồi như chợt nhớ ra điều gì, nhỏ giọng lẩm bẩm: — “Thôi bỏ đi, cậu ấy không thích em mặc màu đỏ.”

Sầm Kiến Thanh chớp mắt, tông giọng khẽ trầm xuống: — “Xem ra đúng là một người bạn rất quan trọng nhỉ?”

— “Tất nhiên rồi!” Tôi tít mắt, bịa chuyện mà không chớp mắt lấy một cái: — “Em với cậu ấy quen nhau nhiều năm rồi, coi như là em trai nhà bên đi. Cậu ấy chỉ nhỏ hơn em hai tuổi thôi, nhưng mà cao hơn em hẳn một cái đầu. Phát triển tốt thật đấy!”

Tôi cố ý vừa nói vừa đưa tay so chiều cao với Sầm Kiến Thanh: — “Ừm… hình như cao gần bằng anh luôn đấy. Hơn nữa cậu ấy còn làm người mẫu, quản lý vóc dáng cực kỳ nghiêm ngặt. Tháng trước vừa giành cúp ở một giải đấu quốc tế nên đợt này về nước mới mời em ăn mừng nè.”

Sầm Kiến Thanh cúi mắt nhìn tôi: — “Em trai nhà bên?”

Không chờ anh kịp phản ứng, tôi đã vội đổi sang một chiếc váy màu xanh đậm: — “Chọn bộ này đi! Cậu ấy khá thích màu xanh.”

Thay đồ xong, tôi lại xoay một vòng trước mặt Sầm Kiến Thanh: — “Chồng ơi, anh thấy em mặc bộ này thế nào?”

Tôi mắt nhắm mắt mở nhìn chằm chằm vào mặt anh, gần như biến thành chuyên gia phân tích tâm lý vì sợ bỏ lỡ bất kỳ biến đổi nhỏ nào trên nét mặt đối phương.

Đáng tiếc là Sầm Kiến Thanh dường như chẳng hề nhận ra ẩn ý sâu xa trong lời nói của tôi:

— “Tiểu Giang vốn dĩ đã xinh rồi, mặc gì cũng đẹp cả.” — “Mùa hè mặc màu xanh đúng là rất hợp, trông tươi mát dễ chịu lắm.”

Câu trả lời hoàn hảo đến mức khiến tôi chỉ biết khóc thầm trong lòng: Anh ơi là anh, sao anh vô tư thế không biết!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *