Chương 1
1.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Ánh nắng ngoài cửa sổ u ám, xám xịt. Tiếng máy đo nhịp tim liên tục vang lên những nhịp tít… tít… tít… lạnh lẽo.
Tô Cẩn Du nằm trên giường bệnh, lồng ngực đau nhói như dao cắt, mỗi hơi thở đều buốt đến tận xương tủy. Đầu ngón tay cô gầy gộc, chằng chịt những vết chai sần.
Trên chiếc ghế bên cạnh có đặt một chiếc áo khoác nam. Cổ tay áo tỉ mẩn từng đường kim mũi chỉ ấy là do cô vừa mới sửa lại mấy ngày trước.
Cố Hàn Xuyên đứng tựa bên cửa sổ. Bóng lưng hắn cao ráo, lạnh nhạt, tuyệt nhiên không bước lại gần cô lấy một bước.
Tô Cẩn Du biết mình không sống nổi qua ngày hôm nay. Cô dồn chút sức tàn còn lại, thều thào hỏi: — Mười năm qua, có giây phút nào anh thật lòng yêu em không?
Cố Hàn Xuyên im lặng. Căn phòng bệnh rơi vào tĩnh mịch đến đáng sợ.
Cô vẫn ôm một chút hy vọng mong mong, tưởng rằng gã đàn ông này ít nhất cũng sẽ dành cho người sắp chết một lời dỗ dành dối trá. Nhưng Cố Hàn Xuyên chỉ quay lại, ánh mắt bình thản đến tàn nhẫn: — Cẩn Du, em nên tự hiểu lý do năm đó tôi đồng ý cưới em. Nếu em không có nét giống cô ấy, tôi đã chẳng bao giờ cưới.
Ngón tay Tô Cẩn Du lạnh ngắt.
Hắn tiếp tục bồi thêm một đòn chí mạng: — Lời nghẹn cứng nơi cổ họng, em tự gặm nhấm lấy đi.
Cô bàng hoàng nhớ lại tấm ảnh chụp người phụ nữ khác mà hắn giấu kỹ trong hộc bàn; nhớ những lần hắn ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào mặt cô; nhớ từng lần hắn ép cô phải cắt tóc mái bằng, hay chiếc váy màu trắng hắn mua về dù cô chưa từng thích màu trắng…
Hóa ra chẳng có sự vô tình nào ở đây cả. Hắn chỉ tỉ mẩn biến cô thành hình bóng của một người khác!
— Vậy mười năm qua… em là cái gì đối với anh? — Cô nghẹn ngào.
Cố Hàn Xuyên quay đi, không trả lời.
Tiếng máy đo nhịp tim bỗng kéo dài thành một vệt chói tai: Tít————
Y tá vội vã đẩy cửa xông vào. Cố Hàn Xuyên lùi sang một bên, gương mặt không hề vướng bận một chút hoảng loạn hay tiếc thương.
Tầm nhìn của Tô Cẩn Du mờ dần. Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong trí nhớ của cô là người anh trai đáng thương.
Anh trai cô — Tô Minh Triết — bị bệnh tim từ nhỏ. Năm cô hai mươi hai tuổi, anh gục ngất ngay trong xưởng cơ khí, bác sĩ chỉ định phải phẫu thuật gấp. Thế nhưng nhà họ Tô làm gì có tiền.
Cô từng tin rằng gả cho Cố Hàn Xuyên thì gia đình sẽ có chỗ dựa. Cô gom góp từng đồng chăm lo cho nhà họ Cố, vậy mà sau khi cưới, ca phẫu thuật của anh trai lại liên tục bị hoãn lại. Để rồi Tô Minh Triết đã trút hơi thở cuối cùng trong một đêm mưa tầm tã.
Trước khi nhắm mắt, anh nắm chặt tay cô dặn dò: — Cẩn Du, đừng sống vì người khác nữa…
Đến tận hôm nay cô mới hiểu, người thương cô thật lòng thì đã chết từ lâu, còn kẻ cô dốc lòng theo đuổi lại chưa từng coi cô là một con người trọn vẹn.
Bóng tối sụp xuống, Tô Cẩn Du rơi vào hư vô: “Anh ơi, em sai rồi… Nếu có kiếp sau, nhất định em sẽ cứu anh.”
2.
Tiếng quạt bàn chạy lạch cạch. Bản tin radio vang lên giọng phát thanh viên đều đặn.
Tô Cẩn Du sực tỉnh, vội đưa tay sờ lên ngực. Không còn cơn đau xé thịt nào cả. Bàn tay cô lúc này hồng hào, đầy đặn, vết chai đầu ngón tay do châm kim chỉ mới vừa hình thành.
Cô bật dậy. Trên bàn là hộp kim chỉ bằng sắt, mấy mảnh vải vụn được xếp ngăn nắp cùng một cuốn sổ vẽ kiểu dáng quần áo.
Tờ lịch treo tường ghi rõ: Ngày 18 tháng 7 năm 1982.
Tô Cẩn Du ngơ ngác. Đây chính là ngày mà kiếp trước Cố Hàn Xuyên cùng mẹ hắn sang nhà cô bàn chuyện hôn sự!
Cô nhéo mạnh vào tay mình. Đau! Là thật!
Nước mắt cô vỡ ùa ra. Mùa hè năm 1982, anh trai cô vẫn còn sống!
— Cẩn Du, em dậy chưa?
Giọng nói dịu dàng ngoài cửa vang lên khiến cả người cô cứng đờ. Tô Cẩn Du lao khỏi phòng ngủ.
Tô Minh Triết đang cúi người nhóm bếp than. Dáng người anh gầy gộc, mặc chiếc áo sơ mi giặt đến bạc màu nhưng rất gọn gàng, sạch sẽ.
— Hôm nay người ta đến bàn chuyện cưới xin, em làm gì mà cuống quýt thế? — Tô Minh Triết trêu đùa.
Tô Cẩn Du lao đến ôm chầm lấy anh, siết thật chặt, áp tai vào ngực anh. Nhịp tim đập đều đặn vang lên rõ mùng một.
Tô Minh Triết vỗ nhẹ vào lưng em gái: — Sao thế này? Cố Hàn Xuyên làm em buồn à?
Tô Cẩn Du lắc đầu, ngẩng mặt lên hỏi: — Gần đây anh có bị đau ngực hay chóng mặt không?
Tô Minh Triết né tránh ánh mắt của cô: — Anh chỉ mệt chút thôi, không sao đâu.
— Tiền tiết kiệm trong nhà mình còn bao nhiêu hả anh? — Cô gặng hỏi.
Tô Minh Triết tưởng em gái lo chuyện của hồi môn, liền trấn an: — Em đừng lo. Anh đã chuẩn bị đủ tiền cho em xuất giá rồi.
Tô Cẩn Du nghẹn ngào: — Em không cần của hồi môn. Số tiền đó phải để anh đi khám bệnh!
Tô Minh Triết ngẩn người. Cô nắm chặt lấy tay anh, từng chữ thốt ra vô cùng kiên định: — Trên đời này, không có cuộc hôn nhân nào quan trọng hơn mạng sống của anh cả.
Đúng lúc đó, tiếng hàng xóm ngoài sân vọng vào: — Cẩn Du ơi, mau dọn dẹp đi! Nhà họ Cố sang rồi kìa!
3.
Tô Cẩn Du quay lại phòng ngủ. Trên chiếc ghế gỗ là chiếc áo sơ mi trắng do chính tay cô cắt may.
Kiếp trước, cô đã thức ba đêm liền để may chiếc áo này tặng Cố Hàn Xuyên. Nhưng khi nhận lấy, hắn chỉ buông một câu cảm ơn nhạt nhẽo rồi vứt vào xó tủ. Sau này cô mới biết, Kiều Vãn Ý từng khen nam giới mặc sơ mi trắng rất đẹp.
Tô Cẩn Du cầm chiếc áo lên, lấy kéo tỉ mẩn tháo hai chiếc cúc nhựa cao cấp ở cổ áo ra rồi xếp gọn mảnh vải lại.
Cô mở ngăn kéo, cuốn sổ vẽ thiết kế hiện ra trước mắt. Những mẫu váy hoa thu eo, áo sơ mi cách điệu hay quần âu thời thượng do cô tự nghĩ ra đã bị phủ bụi suốt mười năm qua, chỉ vì Cố Hàn Xuyên từng bảo: “Phụ nữ nên an phận thủ tì, đừng dính dáng đến chuyện buôn bán.”
Cô khép sổ lại. Lần này, cô quyết không nghe theo hắn nữa!
4.
Cố Hàn Xuyên cùng mẹ hắn bước vào nhà. Mẹ Cố đặt lên bàn một gói đường đỏ, hai hộp bánh quy và một xấp vải màu xám, xởi lởi nói: — Cẩn Du vừa khéo tay lại ngoan ngoãn, Hàn Xuyên nhà tôi lấy được nó đúng là phúc khí.
Cố Hàn Xuyên ngồi bên cạnh, ánh mắt thản nhiên. Hắn mặc chiếc sơ mi trắng quen thuộc, hệt như người nam trong tấm ảnh chụp chung với Kiều Vãn Ý.
— Công việc ở trường dạo này bận rộn. Hôn lễ không cần tổ chức quá phô trương đâu. — Cố Hàn Xuyên cất giọng, mắt nhìn Tô Cẩn Du, mặc nhiên chờ đợi cô gật đầu đồng ý như mọi khi.
Tô Minh Triết nhìn em gái, chờ cô lên tiếng.
Mẹ Cố cười tươi: — Cẩn Du, cháu thấy đám cưới vào cuối năm thế nào?
Tô Cẩn Du thong thả đặt chén trà xuống bàn, thản nhiên đáp: — Cháu định không cưới nữa.
Căn phòng khách bỗng nhiên rơi vào im lặng tờ rờ. Mẹ Cố tưởng mình nghe nhầm: — Cháu nói cái gì cơ?
— Cháu không muốn tiếp tục hôn sự này nữa. — Tô Cẩn Du nhắc lại từng từ rõ ràng.
Cố Hàn Xuyên nhíu mày. Hắn cho rằng cô đang giận dỗi vô cớ vì hôm trước hắn thất hẹn: — Cẩn Du, đừng lấy chuyện hôn nhân ra làm trò đùa.
— Tôi không đùa. — Cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
— Có phải ai nói gì với em về Vãn Ý không? — Cố Hàn Xuyên đột ngột hỏi.
Mẹ Cố giật thót tim, lén liếc nhìn ra phía hàng xóm đang hóng chuyện ngoài cửa.
Tô Minh Triết sa sầm nét mặt: — Kiều Vãn Ý là ai?
Cố Hàn Xuyên vội giải thích: — Chỉ là một người bạn học cũ. Có vài kẻ thêu dệt vớ vẩn làm Cẩn Du hiểu lầm thôi.
Tô Cẩn Du bật cười cay đắng. Đến nước này rồi mà phản ứng đầu tiên của hắn vẫn là bảo vệ danh tiếng cho Kiều Vãn Ý.
— Anh không cần phải giải thích. — Tô Cẩn Du đứng dậy.
— Giữa tôi và Vãn Ý không có gì cả. — Cố Hàn Xuyên nhấn mạnh.
— Có hay không không quan trọng. Từ hôm nay, đó là chuyện riêng của hai người.
Tô Cẩn Du cầm xấp vải xám cùng hai chiếc cúc nhựa vừa tháo đặt trả lại trước mặt hắn.
Mẹ Cố thấy vậy thì nóng mặt, giọng điệu sa sả: — Cẩn Du! Gia cảnh nhà cháu thế nào mà còn chảnh? Hàn Xuyên nhà tôi là giảng viên đại học, cháu kiếm đâu ra người tốt hơn nó chứ?
Mấy người hàng xóm bên ngoài cũng xì xào bàn tán: — Con bé này bị sao thế nhỉ? — Làm làm reo quá trớn rồi, tí nữa thế nào chẳng phải xuống nước xin lỗi.
Cố Hàn Xuyên đứng dậy, vẻ mặt đầy tự tin: — Em cứ bình tĩnh suy nghĩ lại đi. Mấy ngày nữa tôi quay lại.
Tô Cẩn Du nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng tiếng: — Anh nên đi tìm người anh yêu thì hơn. Còn tôi, tôi còn bận kiếm tiền.
Cố Hàn Xuyên khựng người. Hắn chưa từng thấy ánh mắt này của cô bao giờ — không luyến tiếc, không ấm ức, chỉ có sự xa lạ và lạnh nhạt tuyệt đối.
— Được. Để xem em trụ được bao lâu! — Hắn lạnh giọng rồi sầm mặt bước đi.
Mẹ con nhà họ Cố tức giận rời khỏi khu tập thể. Chẳng mấy chốc, tin Tô Cẩn Du chủ động từ hôn đã lan nhanh như gió khắp đại viện quân khu.
— Chờ mà xem, không quá ba ngày nó sẽ bò đến nhà họ Cố xin tha thứ thôi! — Phụ nữ không lấy chồng thì làm được cái trò trống gì?
Tô Cẩn Du mặc kệ những lời đàm tiếu tò mò. Cô trở vào nhà, đóng chặt cửa lại.
Tô Minh Triết lấy túi tiền tiết kiệm đưa cho em gái: — Dù em làm gì, anh cũng ủng hộ em.
Tô Cẩn Du mở túi tiền ra. Số tiền ít ỏi này còn chưa đủ một phần mười chi phí phẫu thuật cho anh. Thời gian không chờ đợi cô nữa.
Cô kéo từ gầm giường ra một chiếc rương gỗ, lấy chiếc váy hoa cúc màu xanh lục đã lỗi thời. Chất vải khá tốt nhưng phom dáng lại thô kệch.
Tô Cẩn Du trải chiếc váy lên bàn, cầm phấn vẽ những đường cắt mới: hạ cổ áo, thu gọn phần eo, sửa lại tay bồng. Cô lấy hai chiếc cúc nhựa cao cấp vừa tháo từ áo của Cố Hàn Xuyên đơm vào phần ngực váy để làm điểm nhấn.
Cô ngồi xuống, dậm chân đạp máy may. Tiếng lạch cạch… lạch cạch… vang lên đều đặn trong căn phòng nhỏ.
Cả đại viện đều đang chống mắt chờ xem cô hối hận. Thế nhưng ngay sáng hôm sau, Tô Cẩn Du đã mang chiếc váy đầu tiên tự tay mình tân trang ra chợ bán.
Cuộc đời mới của cô, chính thức bắt đầu từ đây!




One thought on “FULL Trả Lại Ân Tình, Kiếp Này Chỉ Gả Cho Lục Đoàn Trưởng”