Chương 2
Chuyện Tô Cẩn Du chủ động từ hôn lan khắp cả đại viện. Người thì tiếc rẻ thay cho cô, kẻ lại bĩu môi chê cô ngu ngốc. Dù sao Cố Hàn Xuyên cũng là giảng viên đại học, lấy được anh ta là ước mơ của biết bao nhiêu cô gái.
Thế nhưng Tô Cẩn Du chẳng buồn bận tâm. Cô trở về phòng, đóng chặt cửa lại.
Chiếc váy hoa đã cũ được lấy ra từ đáy rương, trải rộng trên mặt bàn. Chất vải còn rất tốt, nhưng kiểu dáng thì thô kệch: cổ áo quá kín cổng cao tường, phần eo không có đường chiết, tay áo lại phồng to khiến người mặc trông già đi cả chục tuổi.
Tô Cẩn Du cầm viên phấn may, thao tác cực kỳ dứt khoát.
Cô hạ phần cổ xuống thành dáng cổ vuông hiện đại, thu gọn đường eo, cắt ngắn tay áo rồi lấy phần vải thừa may thành dây buộc tạo điểm nhấn. Cuối cùng, hai chiếc cúc nhựa cao cấp tháo từ áo Cố Hàn Xuyên được cô đơm ngay ngắn trước ngực.
Tô Minh Triết đứng ngoài cửa nhìn em gái, ái ngại hỏi: — Em thật sự định mang chiếc váy này đi bán sao?
— Em muốn kiếm tiền chữa bệnh cho anh.
— Để anh xin tăng ca thêm ở xưởng…
— Không được! — Tô Cẩn Du ngắt lời anh. — Sức khỏe của anh không chịu nổi đâu.
Nói rồi, cô ngồi xuống, chân nhấn đều lên bàn đạp máy may. Tiếng máy kêu lạch cạch… lạch cạch… vang lên đều đặn. Đường kéo dứt khoát hạ xuống, từng mũi chỉ đều đặn chạy dọc thân váy.
Khi đường may cuối cùng hoàn thành, Tô Cẩn Du nhấc chiếc váy lên kiểm tra. Đúng lúc này, Tô Minh Triết bước vào. Anh đột ngột ôm chằm lấy ngực, gương mặt tái nhạt đi vì đau đớn.
Tô Cẩn Du vội buông chiếc váy, lao đến đỡ anh ngồi xuống ghế: — Anh sao thế?
— Trời nóng quá thôi, anh không sao đâu…
Tô Cẩn Du làm sao tin được. Kiếp trước anh cũng giấu cô như thế.
Cô vội vã lục tìm hộp thuốc trong tủ nhưng bên trong trống rỗng. Dưới đáy tủ, cô vô tình nhìn thấy một phong bì giấy cũ. Mở ra xem, bên trong là tờ kết quả khám bệnh cách đây hai tuần: Nhịp tim bất thường. Cần phẫu thuật gấp.
Phía dưới là con số ước tính chi phí: Một nghìn hai trăm đồng.
Tô Cẩn Du siết chặt tờ giấy trong tay, giọng run run: — Sao anh lại giấu em?
— Em sắp cưới chồng, anh phải lo của hồi môn chu đáo cho em chứ… — Tô Minh Triết thấp giọng đáp.
— Nếu anh có chuyện gì, em giữ của hồi môn để làm cái gì cơ chứ?!
Tô Minh Triết im lặng không đáp.
— Từ hôm nay, anh không được tăng ca nữa. — Cô nghẹn ngào. — Mọi chuyện cứ để em kiếm tiền lo.
— Em định bán chiếc váy này bao nhiêu? — Tô Minh Triết nhìn bộ đồ vừa được sửa lại.
— Một trăm hai mươi đồng.
Tô Minh Triết khựng người. Con số đó bằng mấy tháng lương của một người công nhân!
— Đắt quá, ai mà mua nổi chứ?
— Nhất định sẽ có người mua. — Tô Cẩn Du cẩn thận gấp chiếc váy lại.
Dì Triệu hàng xóm đi ngang qua cửa, thấy vậy liền bĩu môi mỉa mai: — Đồ cũ sửa lại mà đòi bán trăm hai? Cẩn Du ơi, cháu từ hôn xong nên bị sảng rồi đấy à?
Con gái dì Triệu vì tò mò nên tò tò chạy vào mặc thử. Không ngờ chiếc váy vừa vặn đến kinh ngạc, tôn trọn vòng eo thon gọn và làn da trắng sáng. Dì Triệu nuốt nước bọt thèm thuồng nhưng vẫn cố chê bai: — Hai mươi đồng! Bán thì tôi lấy.
Tô Cẩn Du thản nhiên thu váy lại: — Cháu không bán.
— Thế thì ôm lấy mà dùng! — Dì Triệu hầm hừ bước đi. — Không đến nhà họ Cố xin lỗi thì có mà cạp đất mà ăn!
Tô Cẩn Du chẳng buồn đáp lời. Cô bình thản xếp đồ vào túi gọn gàng.
Sáng hôm sau, khu chợ tự phát gần nhà ga đông nghịt người. Tiếng rao hàng ồn ào náo nhiệt. Quần áo ở đây đa phần là đồ đơn điệu, rẻ tiền.
Tô Cẩn Du chọn một góc sạch sẽ gần cổng nhà ga. Cô trải tấm vải trắng, đặt chiếc váy lên, phía trên đặt miếng bìa nhỏ ghi rõ: Váy thiết kế. Nhận sửa theo số đo.
Bà Ngô bán khăn tay bên cạnh lắc đầu: — Cháu bán giá đó thì ai mà mua cho nổi.
Mấy người đi ngang qua nhìn bảng giá liền cất tiếng nhạo báng: — Mơ giữa ban ngày đấy à? — Một trăm hai mươi đồng mua được cả đống đồ ở cửa hàng quốc doanh rồi đấy!
Tô Cẩn Du vẫn thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Cô hiểu rõ giá trị sản phẩm của mình, cô không bán cho những người chỉ muốn mua đồ rẻ.
Đến giữa trưa, trời nắng gắt. Chiếc váy vẫn chưa có ai thực sự hỏi mua.
Bà Ngô thở dài khuyên: — Hay là hạ giá đi cháu…
Tô Cẩn Du chưa kịp lắc đầu thì một giọng nói thanh thoát đã vang lên: — Chiếc váy này do cô tự làm sao?
Một cô gái trẻ bước lại gần, ánh mắt dán chặt vào chiếc váy. Quần áo cô ấy mặc rất đắt tiền, phong thái khác hẳn những người xung quanh khu chợ.
— Là do tôi tự thiết kế và sửa lại. — Tô Cẩn Du đáp.
Cô gái giới thiệu mình tên Hứa Lệ Phương, từ thành phố lên đây và đang tìm một chiếc váy để mặc đi liên hoan đơn vị.
— Cho tôi xem đường may nào.
Tô Cẩn Du lật mặt trong chiếc váy ra. Mọi đường chỉ đều gọn gàng, vắt sổ vô cùng chắc chắn. Hứa Lệ Phương không khỏi ngạc nhiên, tay nghề này vượt xa thợ may bình thường.
— Tôi thử được không?
Bà Ngô vội kéo tấm rèm nhỏ dựng tạm cho Hứa Lệ Phương thay đồ.
Đến khi bước ra, chiếc váy hoa đã ôm sát lấy đường cong cơ thể cô ấy. Thiết kế cổ vuông khoe khéo bờ xương quai xanh thanh tú. Những người xung quanh lập tức vây quanh trầm trồ: — Đẹp quá! — Nhìn chẳng khác nào tiểu thư trên đài truyền hình!
Chiếc váy hơi rộng eo một chút, Tô Cẩn Du nhanh tay lấy kim ghim thu lại: — Cho tôi nửa giờ, tôi sẽ sửa lại cho thật chuẩn dáng cô.
Hứa Lệ Phương gật đầu, dứt khoát rút mười hai tờ mười đồng đặt vào tay cô: — Tôi lấy chiếc này!
Xung quanh vang lên những tiếng hít sâu đầy ngạc nhiên. Người bán dép rơm đối diện há hốc cả mồm.
Tô Cẩn Du cẩn thận lấy cuốn sổ nhỏ ra, ghi rõ thông tin khách hàng và số tiền đã nhận. Cô ngồi ngay tại chỗ, xỏ chỉ sửa lại phần eo. Tận dụng mảnh vải thừa, cô may thêm một chiếc nơ tháo rời đính lên ngực váy.
— Tặng cô cái này. — Tô Cẩn Du đưa chiếc váy đã chỉnh sửa hoàn chỉnh.
Hứa Lệ Phương mặc lại, chiếc váy vừa vặn như in. Cô vô cùng hài lòng: — Cô khéo tay quá! Cho tôi xin địa chỉ nhé, sau này tôi còn ghé lại.
Tô Cẩn Du viết địa chỉ khu tập thể vào tờ giấy.
Hứa Lệ Phương vừa đi, người bạn đi cùng tên Triệu Thanh Hà lập tức bước tới: — Cô có nhận may đồ mới không? Tôi muốn làm một chiếc váy màu đỏ sẫm cho lễ đính hôn.
Tô Cẩn Du lập tức lấy thước dây đo cho khách, cô nhanh tay vẽ phác thảo một kiểu dáng cổ chữ V lên sổ: — Tiền vải và tiền công tổng cộng một trăm ba mươi lăm đồng. Cô đặt cọc trước cho tôi bốn mươi đồng nhé.
Triệu Thanh Hà đưa tiền ngay không chút đắn đo. Tô Cẩn Du xé giấy biên nhận đưa cho khách: — Năm ngày sau cô đến lấy nhé.
Bà Ngô huých nhẹ tay Tô Cẩn Du, thấp giọng nói: — Cẩn Du ơi, người đằng kia nhìn cháu nãy giờ đấy.
Tô Cẩn Du ngẩng đầu nhìn sang.
Bên kia đường, một người đàn ông mặc quân phục đang tựa lưng vào chiếc xe jeep. Thân hình anh cao lớn, vóc dáng săn chắc, gương mặt góc cạnh sắc sảo. Anh lặng lẽ nhìn cô giao dịch, ghi sổ và nhận tiền bằng ánh mắt trầm tĩnh, sâu thăm thẳm.
Tô Cẩn Du chỉ lướt qua rồi cúi đầu cất tiền, không mấy bận tâm. Người đàn ông đó cũng nhanh chóng lên xe jeep rời đi.
Trời sẩm tối, Tô Cẩn Du thu dọn quầy hàng. Trong túi cô hiện tại có tổng cộng một trăm sáu mươi đồng.
Về đến đại viện, dì Triệu thấy cô xách túi rỗng về liền mỉa mai: — Sao thế? Mang về vứt đi rồi à?
Bà Ngô cùng đi về với Tô Cẩn Du liền bĩu môi đáp trả: — Vứt cái gì mà vứt! Con bé Cẩn Du bán được chiếc váy đó một trăm hai mươi đồng đấy! Người ta còn đặt thêm bộ nữa kìa!
Dì Triệu sững người. Mấy người hàng xóm hóng chuyện xung quanh cũng ngơ ngác không tin nổi.
Ở đầu hành lang, Cố Hàn Xuyên đứng đó chứng kiến tất cả. Hắn nhìn Tô Cẩn Du, trong lòng dấy lên một sự khó chịu mơ hồ.
Tô Cẩn Du chỉ gật đầu chào xã giao như người dưng rồi đi thẳng vào nhà. Cố Hàn Xuyên siết chặt nắm tay — cô thật sự không thèm ngoảnh lại nhìn hắn nữa.
Trong căn nhà nhỏ, Tô Cẩn Du đặt số tiền lên bàn. Cô tách riêng bốn mươi đồng tiền cọc để mua nguyên liệu, một phần tiền bán váy dùng để mua thực phẩm và thuốc cho anh trai.
Số tiền còn lại — tròn sáu mươi đồng — cô bỏ vào phong bì giấy. Bên ngoài ghi rõ: Quỹ phẫu thuật của anh.
— Cẩn Du… — Tô Minh Triết rưng rưng nước mắt.
— Từ giờ em sẽ tích góp mỗi ngày. Anh phải sống tốt để chờ mổ đấy!
Tô Minh Triết gật đầu thật mạnh.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên. Tô Cẩn Du mở cửa thì thấy mấy cô gái trong đại viện đang ôm vải đứng bên ngoài: — Cẩn Du ơi! Cho chị đặt may một chiếc váy với! — Cho em nữa! Sửa giúp em cái áo này với!
Thái độ của họ quay ngoắt 180 độ, không còn ai mỉa mai chuyện cô từ hôn nữa.
Tô Cẩn Du mỉm cười, lấy sổ ra cẩn thận ghi chép từng người. Cô tự dặn mình sáng mai phải đi mua vải đỏ thật sớm ở chợ nhà ga.
Tô Cẩn Du không hề hay biết rằng, mấy kẻ lưu manh ở chợ đã để mắt đến số tiền cô cầm hôm nay… Và người đàn ông mặc quân phục bên đường khi ấy cũng vậy.




One thought on “FULL Trả Lại Ân Tình, Kiếp Này Chỉ Gả Cho Lục Đoàn Trưởng”