FULL Tra Nam 3cm Tránh Ra Để Chú Nhỏ Anh Lên!

Truyện Tra Nam 3cm Tránh Ra Để Chú Nhỏ Anh Lên! – Yokopod

Chương 1: Tình cảm đối với em đúng là thứ rẻ mạt nhất

Cuộc trò chuyện sặc mùi “tra nam” trong phòng bao vẫn đang tiếp diễn xôm tụ.

“Ây, anh Cẩn này, nhưng mà cái cậu Lục Dĩ Ninh đó đúng là cực phẩm thật đấy. Tiểu thiếu gia nhà họ Lục được cưng chiều hết mực, dáng dấp lại ngon nghẻ mướt mườn mượt.”

“Cái eo nhỏ đó, chậc chậc, nhìn mà thèm đỏ cả mắt.”

“Các bác xem, loại cực phẩm như thế, lúc lên giường thì mùi vị sẽ ra sao nhỉ?”

“Cái này phải hỏi anh Cẩn nhà mình chứ ai!”

“Giả vờ ngây thơ thế thôi, chứ đã cho bố ai chạm vào đâu.”

Khuôn mặt tuấn tú của Tư Đồ Cẩn ẩn hiện sau làn khói thuốc lá, giọng hắn khàn khàn vì ám khói, đầy vẻ cợt nhả: “Tò mò thế cơ à? Đợi tao dạy dỗ em nó ngoan ngoãn chút rồi cho tụi mày diện kiến nhé?”

“Vẫn cứ là anh Cẩn, quá nghĩa khí luôn!!”

“Hahahahaha, thế thì em đành lót dép ngồi hóng vậy.”

……

Chẳng bao lâu sau, bọn họ chuyển sang chủ đề khác.

Tôi đứng ngoài cửa, nhíu chặt mày, trong lòng dâng lên một cảm giác ghê tởm như vừa lỡ nuốt phải ruồi bọ.

Tôi lẳng lặng rút điện thoại ra, âm thầm chụp lại bộ dạng của mấy tên khốn trong phòng bao rồi quay xe bước đi thẳng.

Đừng hỏi tại sao tôi không xông vào đó sống mái một phen với bọn nó. Dạo này tôi lười tập tành, xông vào tay đôi với một đám “chó hùa” thích đánh hội đồng thì có mà thiệt thân.

Cứ mang bằng chứng về nhà mách lẻo, để anh trai tôi xử đẹp bọn chúng không nhẹ nhàng hơn sao!

“Ninh Nhi, mày sao thế? Thằng chột Tư Đồ Cẩn lại bơ mày à?”

Lâm Khải — thằng bạn thân thấy sắc mặt tôi khó coi như cái đít nồi, bèn tiến lại gần hỏi han.

Tôi thở dài thườn thượt: “Khải Tử, mày nói đúng rồi. Thằng cha đó đúng là một tên khốn nạn, biến thái, thích màu mè hoa lá hẹ.”

Sắc mặt Lâm Khải lập tức nghiêm túc: “Sao thế? Nó bắt nạt mày à?”

“Không thèm nhắc đến nữa.” Tôi phẩy tay: “Hãm tài.”

Tôi không kể chi tiết những lời dơ bẩn vừa nghe thấy cho Lâm Khải, nhưng vẫn kéo nó đi cùng để chửi rủa tên tra nam kia suốt hai tiếng đồng hồ.

Cuối cùng, tôi chốt hạ một câu: “Tao biết ngay loại đàn ông tự luyến như nó chẳng phải thứ tốt lành gì mà!”

Lâm Khải gật đầu tán thành cái rụp, còn tôi thì sâu sắc kiểm điểm bản thân: “Từ nay về sau tao thề sẽ không bao giờ làm kẻ hám sắc nữa!”

Thật ra tôi cũng chẳng yêu thương gì Tư Đồ Cẩn cho cam, chẳng qua lúc đầu chấm trúng cái “mặt tiền” sáng sủa của hắn thôi. Quyết định theo đuổi hắn cũng là do một phút bốc đồng vì bị khích bác.

Hồi đó đám bạn giễu cợt tôi lớn đùng thế này rồi mà chưa từng nếm mùi yêu đương. Lúc ấy tôi lại đang ngà ngà say rượu, vừa khéo thấy khuôn mặt đẹp trai và vóc dáng chuẩn chỉnh của Tư Đồ Cẩn đi ngang qua, thế là mượn rượu làm càn, tuyên bố hùng hồn trước bàn dân thiên hạ là sẽ cưa đổ hắn.

Khi biết xu hướng tính dục của hắn cũng là nam, tôi còn tự tin nghĩ bụng cơ hội của mình chắc chắn phải lên tới chín mươi chín phần trăm. Dù sao tôi cũng thuộc hàng đẹp trai, nhà lại có điều kiện cơ mà.

Ai mà có dè tên này lại thuộc dạng “cáo già”, khó xơi đến thế, cứ thả thính mãi mà chẳng chịu cắn câu. Hắn cứ treo lơ lửng tôi một cách hờ hững, đồng ý không đồng ý, mà từ chối cũng chẳng từ chối rõ ràng.

Ấy thế mà quà cáp xa xỉ với tài nguyên dâng đến tận tay thì hắn nhận không trượt phát nào. Rõ ràng chưa xác nhận quan hệ yêu đương, nhưng mỗi lần định động tay động chân thì hắn lại thành thạo vô cùng.

Đến khi tôi dứt khoát né tránh, hắn liền lập tức bật chế dộ “diễn sâu”, thiết lập hình tượng một người đàn ông u sầu, cô độc bị tổn thương vì tình ái:

“Hừ, rõ ràng em cự tuyệt sự tiếp xúc của tôi, thế mà còn bảo là thích tôi à?”

“Tiểu Ninh, em thấy không? Tình cảm đối với em đúng là thứ rẻ mạt nhất.”

“Người từng bảo thích tôi nhiều đếm không xuể. Nếu không thấy được thành ý của em… làm sao tôi dám nghiêm túc?”

Bây giờ nghĩ lại, rõ ràng là hắn muốn lừa tôi lên giường, thế mà còn có thể đổi trắng thay đen, nói năng một cách đầy lý lẽ hùng hồn như vậy.

Eo ôi, tởm lợm thật sự!

Cũng may là đến cái móng tay tôi còn chưa cho hắn nắm, nếu không chắc tôi buồn nôn đến mức mấy ngày ăn cơm không trôi mất.

Cứ thế, trò mèo này trôi qua được ba bốn tháng. Nếu hôm nay tôi không tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của hắn với đám bạn, có khi tôi vẫn vì cái sĩ diện hão của mình mà kiên nhẫn tiếp tục theo đuổi cái thứ rác rưởi đó không chừng.

Về đến nhà, tôi giơ tấm ảnh chụp trong điện thoại cho anh trai xem, bá đạo mở miệng bắt chước phim tổng tài: “Anh trai, trời lạnh rồi, cho mấy gia tộc này phá sản đi anh.”

Anh trai tôi bày ra vẻ mặt “anh không rảnh để điên cùng em”.

Tôi lập tức lật mặt trong vòng một nốt nhạc, chuyển sang chế độ đáng thương hề hề, cố nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu: “Đứa em trai vừa đẹp trai, lương thiện, lại thông minh, dũng cảm của anh bị bọn chúng bắt nạt, nhục mạ trắng trợn… Anh thật sự không định ra tay xả giận cho em trai sao?”

Nửa giây sau, bàn tay đang lật sách của anh trai tôi khựng lại. Anh ngước mắt lên nhìn tôi: “Có chuyện gì?”

Thế là tôi thêm mắm dặm muối, kể lại đầu đuôi cuộc đối thoại khốn nạn kia cho anh nghe.

Nghe xong, đáy mắt Lục Dĩ Tu lập tức phủ một tầng sương lạnh, vẻ mặt đầy sát khí: “Biết rồi, anh sẽ giải quyết.”

Tôi lập tức tít mắt cười chuẩn bài em ngoan: “Anh trai của em là nhất trên đời~”

Sau hôm đó, tôi ném cái tên Tư Đồ Cẩn ra sau đầu, ăn uống vui chơi, bay nhảy tưng bừng quên lối về.

Ba ngày sau, tài khoản WeChat của tôi bỗng tinh tinh nhận được tin nhắn từ Tư Đồ Cẩn:

Đến nhà tôi nấu cho tôi bát canh giải rượu ngay.

Tôi lập tức trưng ra bộ mặt “meme anh da đen chấm hỏi”.

Sơ suất quá, tôi quên chưa chặn cái loại rác rưởi này.

Đang định thẳng tay ấn nút chặn thì đầu óc tôi chợt nảy số, nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng.

Đống quà cáp đắt tiền tôi tặng hắn trước đây, tôi vẫn chưa đòi về mà!

Nào là khuy măng sét mấy chục vạn, đồng hồ hiệu mấy trăm vạn… Đó đều là tiền tiêu vặt trích từ một phần hai mươi mỗi tháng của tôi để mua cho hắn đấy.

Cái loại như hắn mà xứng đáng dùng đồ của tôi á? Đương nhiên là không xứng rồi!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *