CHƯƠNG 2
Tôi mừng rỡ ríu rít “vâng vâng”, vội nhô người tới há miệng cắn một miếng…
Nhưng chiếc bánh bao lại đột ngột bị Ninh Tinh Hà rút lại!
Hắn thản nhiên buông một câu: “Không cho cô ăn.”
Tôi: ?
Đang trêu chó đấy à?!
Thừa lúc hắn không để ý, tôi phắt đứng dậy giật lấy chiếc bánh bao trên tay hắn rồi nhét tọt vào miệng, còn đắc ý phồng mang trợn mắt nhai ngấu nghiến.
Thế nhưng, Ninh Tinh Hà lại nhìn tôi với ánh mắt vô cùng ẩn ý.
Vừa nuốt trôi miếng bánh bao thịt, cả người tôi bắt đầu ngứa ngáy dữ dội, móng tay cào đến rách cả da thịt. Dần dần, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Tôi đổ gục xuống ghế, thều thào trừng mắt nhìn hắn đầy uất hận:
“Anh… anh hạ độc tôi… Tôi làm ma cũng không tha cho anh…”
5
Tôi và Ninh Tinh Hà lại dắt díu nhau vào viện.
Giữa mùi thuốc sát trùng nồng sắc, tôi nằm bẹp trên giường bệnh trông không khác gì một con cá chết.
Bác sĩ đẩy gọng kính, gấp sổ bệnh án lại rồi hỏi: “Vợ cậu bị dị ứng nấm hương mà cậu không ngăn cô ấy lại à?”
Ninh Tinh Hà đúng chuẩn một gã chồng vô trách nhiệm, chỉ mải mê dán mắt vào màn hình điện thoại, đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: “Cô ấy giật từ tay tôi để ăn đấy chứ. Tôi muốn ngăn cũng có ngăn kịp đâu.”
Ánh mắt bác sĩ lập tức dời sang tôi.
Con cá chết trên giường liền bật dậy như tôm tươi, tôi phẫn nộ gào lên: “Bác sĩ ơi, chắc là tôi bị mất trí nhớ rồi! Nếu không làm sao tôi có thể quên mất mình bị dị ứng nấm hương cơ chứ!”
Phòng bệnh chìm vào khoảng không im lặng lạ thường suốt ba giây, đến cả bệnh nhân giường bên cũng phải mò đầu sang hóng hớt.
Lúc này Ninh Tinh Hà mới chịu ngẩng mặt lên từ khung tìm kiếm “triệu chứng tâm thần phân liệt”, mỉm cười đầy vẻ áy náy với bác sĩ: “Xin lỗi bác sĩ, não vợ tôi dạo này chắc có chút vấn đề ạ.”
Sau khi bác sĩ rời đi, hắn cầm một con dao gọt hoa quả nhỏ, tỉ mỉ gọt vỏ quả táo. Các đốt ngón tay hắn thon dài, gọt vỏ khéo đến mức dải vỏ nối liền không đứt đoạn, nhưng tôi nhìn mà kinh hồn bạt vía.
Tên này không phải đang tranh thủ luyện kỹ thuật lột da người đấy chứ?!
Ninh Tinh Hà đưa quả táo cho tôi, nhếch môi: “Nhân cách thứ hai bị bóp chết rồi mà đến cả việc mình bị dị ứng nấm hương cũng quên luôn à?”
Tôi run rẩy nhận lấy quả táo, cố gắng vận dụng hết công lực chém gió: “Nhân cách thứ nhất của tôi bị đè nén suốt hơn hai mươi năm mới phản sát thành công cái nhân cách thứ hai kia, quên mất vài chuyện vặt vãnh cũng là bình thường mà.”
Ninh Tinh Hà chẳng buồn tỏ thái độ là có tin hay không, chỉ đột nhiên bật cười thấp giọng: “Thật không biết trong cái não của cô chứa cái gì nữa.”
Tôi cúi gầm mặt cặm cụi ăn táo, hoàn toàn giả điếc.
6
Ninh Tinh Hà có tiền, còn tôi thì không.
Nhưng tôi thông minh hơn nguyên chủ ở chỗ biết tự đi tìm một công việc bưng bê bán thời gian, lại còn tự sắm cho mình một chiếc giường gấp đặt ngay cạnh cái giường đơn của hắn.
Trong căn phòng trọ tối tăm ẩm thấp, tôi và Ninh Tinh Hà sống theo chế độ “nước sông không phạm nước giếng”.
Dưới góc nhìn của tôi thì là vậy, nhưng không hiểu sao hắn cứ luôn đăm đăm nhìn tôi bằng ánh mắt thâm sâu đầy vẻ oán hận.
Biết làm sao được giờ? Tôi chỉ còn cách liên tục bảo đảm với hắn rằng cái nhân cách thứ hai kia đã “ngỏm củ tỏi” thật rồi, hằng ngày cố gắng dốc sức nịnh hót lấy lòng hắn.
Khoảng ba tháng sau, tôi vẫn ngày ngày đi bưng bát đĩa thuê, còn Ninh Tinh Hà thì đã lột xác trở lại thành thiếu gia quý tộc từ lúc nào.
Hôm đó là tại một nhà hàng cao cấp, hắn mặc bộ vest sang trọng ngồi cạnh cửa sổ, dáng vẻ như đang đợi ai đó.
Tiểu Lâm – đồng nghiệp làm cùng – huých nhẹ vào hông tôi thì thì thầm thầm: “Khả Khả nhìn kìa, khách bàn kia đeo cái đồng hồ Patek Philippe trị giá bằng cả căn nhà đấy!”
“Cậu xem, anh ấy đang đợi bạn gái hay là…”
Lời còn chưa dứt, một cô gái đã xuất hiện và ngồi xuống đối diện Ninh Tinh Hà.
Cô ta ăn mặc thanh lịch, giản dị, nhưng nhìn kỹ thì chất vải trên người toàn là đồ thượng hạng, trông đúng chuẩn tiểu thư đài các khuê khuê bất nhiễm bụi trần.
Tiểu Lâm xuýt xoỳt: “Khả Khả xem kìa, chuẩn là bạn gái người ta rồi còn gì.”
Bạn gái cái quỷ! Vợ danh chính ngôn thuận của hắn đang đứng sờ sờ trước mặt cô đây này!
Dĩ nhiên lời này tôi chỉ dám gào trong lòng chứ chẳng dám nói ra, chỉ đành đứng từ xa lén lút quan sát Ninh Tinh Hà.
Bởi vì tôi biết rõ, người ngồi đối diện hắn chính là “bạch nguyệt quang” – tức nữ chính của truyện. Nếu không phải sau này bị nữ chính mê hoặc, tên đại phản diện này cũng chẳng đến mức bị nam chính đánh cho ngã ngũ.
Chỉ tiếc là nữ chính vốn thuộc về nam chính rồi!
Nghĩ đến cảnh hắn sắp bị đá, tôi vô thức bật cười khoái chí.
Đúng lúc đó, Ninh Tinh Hà đột nhiên ngước mắt lên bắt trọn ánh mắt của tôi, thong thả cất giọng: “Phục vụ, lại đây một chút.”
Tôi cố nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp rồi bước tới.
“Đổi hết rượu thành nước trái cây giúp tôi, vợ tôi không thích mùi rượu.”
Nói về rượu ấy à? Ngoài việc ngửi mùi rượu nấu ăn trong bếp nhà hàng ra thì dạo này tôi nghèo đến mức làm gì có cơ hội đụng vào giọt rượu nào!
Nhìn nụ cười ngọt ngào của nữ chính, tôi nghiến răng trét nụ cười lên mặt: “Vâng ạ thưa quý khách, chúc anh và bà xã có một bữa tối ngon miệng!”
7
Tiểu Lâm bưng nước trái cây ra thay tôi. Lúc quay lại, cô ấy chắp hai tay trước ngực, mắt sáng rỡ nhìn tôi: “Khả Khả, hóa ra cậu quen vị khách bàn đó à?”
Tôi đáp thẳng: “Không quen.”
Tiểu Lâm vô tư: “Nhưng anh ấy tìm cậu thật mà, còn gọi đích danh cậu luôn đấy.”
Tôi lảng ánh mắt đi chỗ khác: “Tên tớ phổ thông mà, chắc gọi nhầm người thôi.”
Tiểu Lâm mân mê ngón tay: “Nhưng… bây giờ anh ấy vẫn đang nhìn cậu kìa.”
Tôi ngước lên, chỗ ngồi đối diện Ninh Tinh Hà đã trống không từ lúc nào, hắn đang vẫy tay ra hiệu cho tôi lại gần.
Tôi đầu sỏ nhận thất bại, bưng nụ cười thương hiệu bước qua: “Anh cần xuất hóa đơn ạ?”
Ninh Tinh Hà nhìn tôi: “Cô ấy không phải vợ tôi.”
Tôi giữ nguyên nụ cười: “Ồ, hóa ra là bạn gái anh ạ? Thật là một đôi trai tài gái sắc~”
Ninh Tinh Hà dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn tôi: “Em đang giận dỗi đấy à?”
Tôi giận dỗi? Hình như… tôi đang hơi bực thật.
Liếc thấy chiếc đồng hồ xa xỉ thấp thoáng trên cổ tay hắn, mọi cảm xúc bực bội trong tôi đột nhiên tìm được lý do chính đáng để bộc phát.
Tôi bĩu môi: “Tôi chỉ là nhân viên phục vụ quèn lương 20 tệ một giờ, làm sao dám quen biết anh, càng không có cửa để giận dỗi.”
Đâu có như ai đó, đeo cái đồng hồ trên tay bằng cả một căn nhà!
Ninh Tinh Hà đặt tay lên mặt đồng hồ, thong thả nói: “Hôm qua có người lén ăn mất cái hũ pudding trong tủ lạnh, lúc đó đâu có ăn nói khách khí như thế này đâu nhỉ?”
Cái tên này! Có một miếng pudding bé tẹo mà cũng chấp nhặt tranh với tôi nữa à?!
Tôi trừng mắt: “Tài sản chung của vợ chồng, sao lại gọi là lén ăn được chứ!”
Hắn tháo chiếc đồng hồ ra rồi nhét thẳng vào lòng bàn tay tôi. Chưa kịp để tôi hú lên vì sung sướng, hắn đã bồi thêm một câu:
“Đồ giả đấy.”
Mặt tôi lập tức xị xuống như bánh đa ngâm nước.
Lúc tôi tan làm, Ninh Tinh Hà vẫn đang đứng đợi bên ngoài nhà hàng.
Lúc tôi định vào phòng thay đồ, Tiểu Lâm vội kéo tay tôi lại hỏi dồn: “Khả Khả, cậu với vị khách đó rốt cuộc là mối quan hệ thế nào thế? Anh ấy cứ nhìn cậu cười suốt thôi đó!”
“Lúc ngồi với cô gái kia mặt anh ấy lạnh như tiền luôn ấy!”
“Không lẽ cậu… cặp được đại gia rồi hả?!”
Nghĩ đến chiếc đồng hồ giả trong tay, tôi xua tay phủ nhận ngay tắp lừ: “Đại gia gì đâu, chẳng qua tại tớ có tâm hồn hài hước thôi ấy mà!”




2 thoughts on “FULL Trầm Mê Trong Sự Nuông Chiều Của Nam Phụ Bệnh Kiều”