🔥 HOT FULL Truyện Dành Lại Vợ Yêu

Truyện Dành Lại Vợ Yêu – Yokopod

CHƯƠNG 1

1.

Cậu ấm lừng lẫy Bùi Yến mở tiệc lớn, mời đông đảo người có máu mặt trong nhiều ngành nghề tới dự.

Trước khi bước vào hội trường, chồng tôi – Chu Phảng – nghiến răng trần trụi đe dọa: “Tối nay gặp Bùi Yến thì né xa mười thước ra cho tôi, nghe chưa?”

“Vâng, em biết rồi chồng.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, cất giọng dịu dàng.

Chu Phảng nghe vậy mới vừa lòng, quay sang khoác tay tôi cùng bước vào trong.

Ngay khi hai vợ chồng đi qua cửa, không ít khách khứa đã lia ánh mắt đầy vẻ mỉa mai, châm biếm về phía chúng tôi. Chu Phảng vờ như không thấy, cố nặn ra nụ cười gượng gạo để chuẩn bị đến bắt chuyện với mấy vị đại gia có thể giúp ích cho dự án mới của mình.

Đúng lúc ấy, ở một góc sảnh tiệc bỗng rộ lên tiếng xôn xao.

Bùi Yến đến.

Một nửa khách khứa lập tức vây quanh lấy gã công tử ăn chơi đứng trên đỉnh cao quyền lực ấy. Nửa còn lại thì đổ dồn ánh mắt về phía vợ chồng tôi.

Tôi cúi gầm mặt, chăm chú nhìn từng nét hoa văn trên tấm thảm đắt tiền dưới chân, chẳng dám ngẩng lên. Bởi vì tiếng nghiến răng ken két của Chu Phảng đã truyền thẳng vào tai tôi rồi.

Chỉ vài phút sau, trong tầm mắt tôi xuất hiện một đôi giày da thủ công đế mỏng. Ngay bên trên là đôi chân dài miên man bọc trong chiếc quần tây may riêng đắt đỏ.

Thẳng tắp và vô cùng gọn gàng.

Giây tiếp theo, một bó hoa hồng phấn cỡ lớn được trao đến ngay trước mặt tôi.

Giọng nói uể ải, lười biếng của Bùi Yến vang lên: “Ôn Mạn, cuối cùng em cũng chịu đến rồi. Bó hoa này tôi nhờ người mang từ Ý về đấy, sạch sẽ thuần khiết lại thơm tho, hợp với em lắm. Ngửi thử xem nào.”

“…”

Tôi đành phải ngẩng đầu lên.

Bùi Yến đứng ngay trước mặt, đôi mắt đen thẳm đong đầy tình cảm chẳng buồn giấu giếm. Ánh mắt gã lướt qua người tôi, đắm đuối đến mức người ngốc nhất cũng nhìn ra được gã đang tơ tưởng điều gì.

Sắc mặt tôi lập tức hiện rõ vẻ lúng túng, ngượng ngùng: “Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng xin lỗi Bùi thiếu, tôi không thể nhận hoa này đâu.”

“Tại sao?”

“Tôi đã lập gia đình rồi.”

“Thế thì em mau ly hôn đi.” Bùi Yến thản nhiên phán một câu, chẳng hề bận tâm đến áp lực xung quanh.

Gã thì thong dong như không có chuyện gì, nhưng Chu Phảng đứng cạnh thì đã nhịn hết nổi, bước vội lên một bước.

Chu Phảng nghiến răng ken két: “Anh Bùi, anh công khai theo đuổi vợ tôi ngay trước mặt tôi thế này, e là không hợp lẽ thường đâu nhỉ?”

2.

Chuyện cậu ấm giàu có bậc nhất chốn kinh kỳ bất chấp lề lối, vừa gặp đã lòng dạ ngẩn ngơ rồi công khai đòi giật vợ người ta lập tức trở thành đề tài bàn tán xôn xao trong giới.

Có người tốt bụng khuyên gã: “Bùi Yến này, Ôn Mạn là vợ của Chu Phảng – bạn thân cậu đấy!”

Bùi Yến chỉ nhếch môi cười nhạt: “Chẳng qua người tôi thích tạm thời làm vợ kẻ khác mà thôi.”

Ngông cuồng đến mức tối đa.

Dù tôi luôn tìm cách né Bùi Yến như né tà, nhưng điều đó vẫn chẳng thể ngăn nổi việc Chu Phảng cảm thấy mình đang gánh một chiếc “mũ xanh” chói mắt trên đầu.

Càng tức hơn là, anh ta lại chẳng có gan vung tay đấm cho kẻ thứ ba là Bùi Yến một cú.

Chu Phảng dù sao cũng chỉ là một cậu thiếu gia nhà giàu hạng xoàng. Chen chân được vào hội bạn của Bùi Yến để hưởng sự tâng bốc của người đời đã là cái giá anh ta phải đánh đổi rất nhiều mới có được.

Thế nên, anh ta không dám đắc tội, cũng chẳng thể đắc tội với Bùi Yến. Cho dù ngay tại buổi tiệc hôm đó, anh ta đã bị giẫm đạp lên sĩ diện ngay trước mặt bao người.

Bùi Yến khẽ rủ mi mắt, giọng điệu uể ải: “Ồ, Chu Phảng đấy à, tôi không để ý thấy chú đấy. Xin lỗi nhé. Thôi chú tự đi mà chơi, để tôi dẫn vợ chú lên lầu trò chuyện chút.”

Chu Phảng: “…”

Mới thấy loại kẻ thứ ba trơ trẽn đến mức này lần đầu trong đời.

Hoàn toàn không màng đến sống chết của người khác.

Sự vô liêm xỉ ấy khiến cơ mặt Chu Phảng tức đến méo xệch.

Lúc này, tôi nhẹ nhàng thở dài: “Xin lỗi anh, tôi sẽ không ly hôn đâu, tôi rất yêu chồng tôi.”

“Tại sao không ly? Thích nó ở điểm nào? Vì nó đẹp trai? Vì nó cao mét bảy? Hay vì nó chăm tắm rửa? Nó lấy cái gì ra mà so được với tôi?” Bùi Yến khẽ hừ một tiếng.

Mặc cho Chu Phảng đứng bên cạnh tức đến run bắn người nhưng không dám ra tay, tôi cũng bắt đầu nổi giận thật sự:

“Bùi thiếu, anh làm vậy là quá đáng lắm rồi đấy.”

Thấy giọng tôi đanh lại, Bùi Yến khẽ nhấc mí mắt nhìn sang rồi cười nhẹ. Gã còn thản nhiên giơ tay giúp tôi vén lọn tóc vướng trên vai.

Hành động thân mật đến mức đường hoàng.

“Ôn Mạn, sao đến cả lúc em nổi giận nhìn cũng đáng yêu thế nhỉ?”

Tôi trừng mắt nhìn gã: “Tôi đang nói chuyện nghiêm túc và tôi đang rất giận. Xin anh hãy tôn trọng tôi!”

Bùi Yến đáp: “Ồ, tôi biết lỗi rồi, nhưng tôi không sửa đâu.”

Gã bồi thêm một câu: “Thế rốt cuộc khi nào em mới chịu ly hôn với chồng?”

“Tôi đang vội lắm đấy.”

Giữa hàng trăm ánh mắt soi bới của mọi người, chiếc “mũ xanh” trên đầu Chu Phảng dường như lại càng thêm chói lọi.

3.

Đêm hôm đó, Chu Phảng trút cơn thịnh nộ dữ dội. Dĩ nhiên anh ta chẳng dám tỏ thái độ gì với Bùi Yến, chỉ đành giả vờ đau bụng để dắt tôi rời buổi tiệc sớm.

Vừa về đến nhà, anh ta đã xông đến bóp chặt lấy cổ tôi.

“Đồ đê tiện!”

“Ôn Mạn, con mụ này! Tôi đã dặn cô thế nào? Bảo cô đừng có dây dưa với Bùi Yến cơ mà?!”

“Cô còn dám bắt chuyện với nó? Không phải cô đang cố tình lả lơi dụ dỗ nó thì là cái gì?!”

Nước mắt tôi lưng tròng, nghẹn ngào nhìn Chu Phảng: “Chồng ơi… khụ… em không có… em lúc nào cũng từ chối anh ta mà, anh cũng thấy rồi đấy…”

Chu Phảng đang tức giận đến mức đỏ ngầu cả mắt định xuống tay tiếp, thì lời nói của tôi khiến anh ta chợt khựng lại.

Đúng vậy.

Anh ta thấy rất rõ tôi luôn tìm cách từ chối Bùi Yến, lúc nào cũng giữ thể diện cho anh ta. Chỉ là Bùi Yến lấn tới từng bước, cố tình giở cái trò trơ trẽn ấy ra một cách trắng trợn mà thôi.

Chu Phảng càng nghĩ càng thấy bực bội.

“Mẹ kiếp, tất cả là tại cô hết!”

“Cưới cô về chẳng giúp danh tiếng của tôi tốt lên được tẹo nào, giờ còn đẩy tôi vào thế tiến lui đều khó.”

Tiến thì sao? Nếu thật sự nhường tôi cho Bùi Yến, cái ô danh bị cắm sừng nhục nhã này cả đời anh ta cũng chẳng gột rửa sạch được. Tôn nghiêm đàn ông coi như tan thành mây khói.

Còn lùi thì sao? Nếu không nhường, ai biết Bùi Yến sẽ dùng thủ đoạn gì để đè bẹp anh ta? Đến lúc đó ngay cả sự nghiệp cũng tiêu tan.

Chu Phảng buông tay đang siết cổ tôi ra, hất mạnh làm tôi ngã sõng xoài xuống sàn.

“Dạo này cô đừng có bước chân ra khỏi nhà nửa bước. Tôi không tin cô ở trong nhà mà Bùi Yến còn dám xông thẳng vào!”

“Vâng…” Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Cơn giận của Chu Phảng lúc này mới tạm thời lắng xuống một chút.

“Làm cho tôi chút gì ăn khuya đi, tôi còn phải xử lý công việc.”

“Vâng, chồng.”

Chẳng mấy chốc, từ trong phòng làm việc đã vang lên tiếng anh ta gọi điện thoại.

Tôi nhẹ nhàng xoa vùng cổ đau rát, đứng ngoài cửa nhìn vào thì thấy lờ mờ qua khe cửa. Đầu dây bên kia là một người phụ nữ với giọng nói ngọt ngào, nũng nịu.

Chu Phảng hạ thấp giọng, buông lời trêu hoa ghẹo nguyệt với cô ta. Nghe qua thì có vẻ như mới quen, nhưng động tác lại vô cùng thuần thục.

Tôi lặng lẽ cúi đầu một lúc, lau đi giọt nước mắt trên má rồi xoay người đi vào bếp.

One thought on “🔥 HOT FULL Truyện Dành Lại Vợ Yêu

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *