CHƯƠNG 2
4.
Nhữmg ngày bị Chu Phảng cấm túc, tôi đành an phận ở nhà, nửa bước cũng chẳng dám rời khỏi cửa.
Nói với bên ngoài, Chu Phảng chỉ bảo sức khỏe tôi không tốt rồi khéo léo từ chối mọi lời mời, đồng thời cắt đứt hoàn toàn liên lạc của tôi với thế giới bên ngoài.
Thế nhưng anh ta vẫn quá ngây thơ.
Chiều hôm đó, tôi ở nhà một mình dọn dẹp nhà cửa. Chuông cửa đột ngột vang lên, âm báo đúng là từ mã khóa riêng của Chu Phảng.
Tôi chậm rãi bước tới, nhìn qua màn hình theo dõi an ninh.
Người đứng ngoài cửa… rõ ràng là Bùi Yến.
Anh mặc sơ mi đen cùng quần tây đơn giản, tựa hờ vào khung cửa với dáng vẻ lười biếng, ánh mắt thản nhiên.
Xét ở một khía cạnh nào đó, Chu Phảng nói đúng thật. Anh ta quả thật gan to bằng trời, dám xông thẳng vào nhà người khác.
Tôi không mở cửa, chỉ nhẹ giọng cất tiếng qua đàm thoại: “Bùi thiếu, mời anh về cho.”
Bùi Yến ngước mắt nhìn thẳng vào camera: “Ôn Mạn, mở cửa.”
“Chồng tôi không có ở nhà, trai gái ở riêng một nhà không tiện gặp mặt.” Tôi vẫn giữ giọng điệu mềm mỏng, lễ phép nhưng đầy khoảng cách.
“Tôi tìm em, liên quan gì đến việc nó có ở nhà hay không.” Giọng Bùi Yến nhàn nhạt, tiếp tục bồi thêm: “Hoặc là em tự mở cửa, hoặc là tôi bảo vệ sĩ phá cửa xông vào. Em tự chọn đi.”
Tôi thở dài một tiếng, đành nhấn nút mở cửa.
Vừa mở ra, Bùi Yến đã lập tức sải bước đi vào. Ánh mắt đầu tiên của anh rơi trên người tôi, lướt một lượt từ trên xuống dưới.
“Trốn trong nhà mấy ngày liền, làm tôi chỉ còn cách tìm đến tận nhà em thế này để theo đuổi.”
Tôi lùi lại nửa bước, giữ khoảng cách lịch sự rồi cụp mắt xuống: “Bùi thiếu, mong anh tự trọng. Anh nên rời đi sớm thì hơn, kẻo lát nữa chồng tôi về lại… khó ăn khó nói với nhau.”
Vì tôi cúi đầu, nên Bùi Yến vốn cao hơn tôi rất nhiều, ánh mắt vô tình lướt qua khoảng cổ của tôi.
Ánh nhìn khựng lại.
Nét lười biếng trên gương mặt anh lập tức lạnh xám xuống.
Anh bước tới một bước, chẳng đợi tôi kịp phản ứng đã đưa tay nhẹ nhàng vén lọn tóc bên tai tôi ra.
Vài vết hằn đỏ thô bạo – dấu vết rõ ràng từ lực bóp tay của một người đàn ông – hiện ra trần trụi trong không khí… chói mắt và đầy nhếch nhác.
Đầu ngón tay Bùi Yến khựng lại bên cổ tôi, giọng lạnh như băng: “Ai làm?”
5.
“Em… tự va vào thôi.”
“…”
Gương mặt Bùi Yến sa sầm xuống, không nói một lời.
Phòng khách bỗng nhiên lặng ngắt như tờ, yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim đập của chính mình.
Ngay khi tôi nghĩ anh không tin, Bùi Yến đột nhiên rút điện thoại ra bấm gọi một cuộc.
“Dự án phía đông thành phố trong tay Chu Phảng, tạm dừng lại hết đi.”
“Lý do à?” Anh khẽ cười nhạt, ngước mắt nhìn tôi: “Chu Phảng bắt nạt vợ tôi, tôi thấy chướng mắt.”
Nói xong, anh dập máy.
“Bùi thiếu…”
Bùi Yến thản nhiên nhét điện thoại vào túi quần, như thể vừa làm một việc vô cùng bình thường.
“Sao thế, em đau lòng à?”
Tôi siết chặt bàn tay, mặt mày tái nhợt: “Anh không thể làm thế… đó là dự án anh ấy xem trọng nhất, đã dồn bao nhiêu tâm huyết vào đó. Anh làm vậy là không có đạo đức.”
“Ồ, thế nó nhòm ngó vợ người khác thì có đạo đức chắc?”
“…”
Tôi nghẹn lời.
Thấy tôi không đáp được gì, Bùi Yến lại nhàn nhã nói tiếp: “Có cần tôi cho người đánh chồng em một trận nữa không?”
Tôi sững người, chỉ vài giây sau, vành mắt đã chực đỏ bừng lên. Nước mắt đọng lại như quả mộng chín tới, vẻ kiều diễm ấy làm người ta không khỏi xót xa.
“Tại sao anh cứ phải làm thế với em…”
Bùi Yến nhìn tôi, yết hầu khẽ lăn lộn, ánh mắt dịu hẳn xuống.
Một lúc sau, anh vươn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má tôi: “Bởi vì tôi không chịu nổi khi nhìn thấy em phải chịu ấm ức.”
6.
Bùi Yến trực tiếp đưa tôi đi.
Trên xe, anh khẽ nhíu mày, tự tay bôi thuốc lên vết hằn trên cổ tôi.
“Hôm đó nó bóp cổ em à?”
“Ừm…”
“Để tôi giúp em đánh gãy chân nó. Loại đàn ông ăn chạ bên ngoài, giữ lại cặp chân cũng chẳng làm được trò trống gì.”
Tôi mím môi, nhỏ giọng: “Không cần đâu Bùi thiếu. Làm vậy ảnh hưởng đến danh tiếng của anh… Dù sao tôi cũng đã kết hôn rồi.”
“Chẳng ai dám bàn ra tán vào, cũng chẳng ai dám chê cười em. Kết hôn thì đã sao? Tôi không quan tâm.”
Bùi Yến thờ ơ đáp.
Rồi anh dịu giọng: “Được rồi, không nhắc mấy chuyện xui xẻo này nữa. Vui lên chút đi, hôm nay tôi đưa em đến trường đua ngựa chơi. Còn nhớ Cookie không? Nó nhớ em lắm đấy.”
Cookie là con ngựa cưng của Bùi Yến. Giống hệt như chủ của nó, kiêu ngạo, hung hăng, chỉ nghe lời mỗi một mình Bùi Yến.
Khi đó, để nịnh bợ Bùi Yến, Chu Phảng đã bám theo anh đến trường đua, tiện tay dắt theo cả tôi.
Lúc ấy, Bùi Yến ngông cuồng đến mức chẳng coi ai ra gì. Cả một đám công tử bao quanh nịnh hót, anh cũng chẳng buồn để mắt đến… càng không chú ý tới tôi – người vợ của bạn mình.
Cho đến khi con ngựa Cookie của anh đột nhiên phát điên, chở anh lao thẳng về phía đám đông. Mọi người đều bó tay, ngay cả huấn luyện viên ngựa cũng không làm sao khống chế nổi tình hình.
Nếu Bùi Yến ngã xuống lúc đó, nhẹ nhất cũng là gãy xương. Thế mà tôi lại run rẩy bước ra, tay cầm một củ cà rốt, nhẹ nhàng vỗ về trấn an con ngựa đang phát cuồng kia.
Hôm đó, Bùi Yến ngồi trên lưng ngựa, chứng kiến con ngựa cưng vốn chẳng thèm ngó ngàng đến ai nay lại chủ động áp sát, cọ cọ vào người tôi.
Cuối cùng, ánh mắt anh dời từ con ngựa sang người tôi.
Và dần trở nên rực cháy.
Kể từ ngày hôm đó, Bùi Yến bắt đầu theo đuổi tôi một cách công khai. Tặng hoa, tặng nữ trang, thậm chí ngay trước mặt Chu Phảng và những người khác, anh cũng chẳng hề kiêng dè mà thể hiện sự thích thú của mình.
Trắng trợn làm “kẻ thứ ba”.
Cookie nghiễm nhiên trở thành cái cớ duy nhất để chúng tôi có thể lén nói với nhau vài câu chuyện riêng.
Tôi còn đang do dự không biết nên từ chối thế nào thì điện thoại bỗng rung lên.
Trên màn hình hiện lên hai chữ: [Chồng]
Tôi vừa định bắt máy… thì Bùi Yến đã nhanh tay hơn, rút tợt điện thoại khỏi tay tôi rồi tắt nguồn thẳng tay.
“Đi với tôi mà còn dám lén lút gọi điện cho chồng em à?”
“…”
Thật sự thì… “lén lút” nói chuyện với “chồng” nghe mới kỳ quặc làm sao.
Tự dưng lại mang chút hương vị vụng trộm lén lút.
“Bùi thiếu, trong nhà có camera, chắc chắn anh ấy đã thấy rồi… Anh ấy về sẽ giận dữ lắm đấy…”
“Vậy nên tôi mới càng phải đưa em ra ngoài chơi để tránh mặt nó, không đúng sao?”
Anh thản nhiên phán một câu, cứ như thể việc dắt vợ người khác đi chơi là chuyện đương nhiên vậy.
Cùng lúc đó, chiếc xe xa xỉ phát ra tiếng “cạch” nhẹ, cửa xe đã bị khóa chặt. Xem ra hôm nay có muốn xuống xe cũng không được nữa, tôi đành bất lực thở dài:
“Được rồi, tôi đi thăm con ngựa một chút. Xong việc tôi sẽ về nhà ngay.”
Bùi Yến lười biếng nhếch môi: “Đến lúc đó rồi tính.”




One thought on “🔥 HOT FULL Truyện Dành Lại Vợ Yêu”