CHƯƠNG 2:
05
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa khoảng không im lăng.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng. Thịnh Nghiễn nhìn chằm chằm vào tôi, hô hấp đình trệ. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh đan xen quá nhiều cảm xúc hỗn loạn, nhiều tới mức tôi chẳng dám nhìn kỹ.
Thịnh Lai là người phản ứng đầu tiên. Cậu ta lập tức kéo tôi ra sau lưng che chắn, cất giọng có chút chột dạ: — “Chú… sao chú lại đến đây?”
Giọng Thịnh Nghiễn cất lên mang theo áp lực cưỡng chế tuyệt đối: — “Nói cho chú biết, cô ta là ai!”
Lần này Thịnh Lai lại bất ngờ bình tĩnh: — “Chú nghĩ cô ấy là ai?”
Thịnh Nghiễn dường như chợt ngộ ra điều gì, bàng hoàng lùi lại vài bước. — “Không phải là cô ấy… Nhưng sao lại có thể giống đến mức này?”
Nghe vậy, Thịnh Lai cũng không kìm được mà ngoái đầu lại nhìn tôi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì trước đây hai chúng tôi chưa từng gặp nhau, nhưng tôi chắc chắn Thịnh Lai đã đoán ra danh tính thực sự của tôi.
Ngay lúc này, thừa lúc Thịnh Lai lơ đửng sơ ý, Thịnh Nghiễn nhanh như gấm lao đến tóm chặt lấy cổ tay tôi kéo mạnh về phía mình.
Thịnh Lai vội xông vào ngăn cản nhưng lại bị anh ra chân đá văng ra ngoài cửa.
Rầm!
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại. Thịnh Nghiễn nhốt tôi cùng anh trong khoảng không gian yên tĩnh đến nghẹt thở.
Sau vài giây im lặng đến mức nghe rõ từng nhịp thở, Thịnh Nghiễn bắt đầu soi xét tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt soi mói.
— “Cô tên gì?”
Tôi cúi gầm mặt, né tránh ánh nhìn rực lửa của anh, thì thào: — “Tôi tên Giang Hoàn.”
Hiện tại anh đã có cuộc sống mới, tôi không nên quấy rối sự bình yên của anh nữa. Đằng nào tôi cũng sắp phải rời đi, thà rằng để anh tin đây chỉ là một sự trùng hợp còn hơn.
Thịnh Nghiễn bật ra tiếng cười lạnh buốt: — “Đến cả giọng nói cũng giống y hệt. Nói! Ai phái cô đến đây?!”
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu. Xem ra anh chỉ đinh ninh tôi là một kẻ có ngoại hình được nhái theo Tống Đào. Vậy cũng tốt, để tránh lộ liễu, tôi quyết định ngậm chặt miệng im lặng.
Nhưng tôi càng im lặng, cảm xúc của Thịnh Nghiễn lại càng kích động mãnh liệt. Anh bóp chặt lấy hai vai tôi, chất vấn dồn dập: — “Ai cho phép cô phẫu thuật thẩm mỹ để giống cô ấy như thế này?! Cô rốt cuộc có mục đích gì hả?!” — “Mở miệng trả lời tôi!”
Anh dùng lực đẩy mạnh tôi tựa vào tường. Lưng tôi va đập đau nhói, nhưng sức lực của một hồn ma mượn xác giả làm sao thoát khỏi sự kìm kẹp của một người đàn ông đang phát tiết.
Đúng lúc đó, Thịnh Lai trèo qua cửa sổ nhảy vào phòng. Chứng kiến cảnh tượng này, cậu ta liền xông tới giật mạnh Thịnh Nghiễn ra, giận dữ gắt lên: — “Lễ đính hôn còn chưa xong mà chú đã bỏ mặc vị hôn thê chạy về đây! Cháu muốn hỏi rốt cuộc chú đang mong chờ cái gì hả?!” — “Người đó… chẳng phải chính tay chú đã đưa vào lò hỏa táng rồi sao?!”
Từ “hỏa táng” vừa thốt ra như giội một gáo nước lạnh lên đầu Thịnh Nghiễn. Cơ thể anh khẽ run lên bần bật, ánh mắt sụp đổ không dám nhìn thẳng vào tôi nữa. Anh hoảng loạn vội vàng xoay người lao ra khỏi biệt thự.
Tôi đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng xơ xác của anh, trái tim nhói lên từng hồi đau xót.
06
Sau khi Thịnh Nghiễn rời đi, Thịnh Lai cũng chẳng còn giữ vẻ lịch thiệp với tôi nữa. Cậu ta lạnh giọng hỏi: — “Tại sao cô phải giả mạo Tống Đào?”
Tôi thu lại cảm xúc bâng quơ, bình thản nhìn cậu ta rồi hỏi ngược lại: — “Sao cậu lại chắc chắn tôi là giả?”
Thịnh Lai nhìn tôi trăn trối một lúc, cuối cùng đành giơ tay chịu thua: — “Cô là thật hay giả tôi chẳng buồn quan tâm. Nhưng xin cô đừng cố tìm cách tiếp cận chú tôi nữa. Những năm qua chú ấy sống không dễ dàng gì đâu, trải qua một trận bạo bệnh ngàn cân treo sợi tóc mới giữ được cái mạng này. Tôi xin cô đấy… Muốn tiền, muốn nhà hay xe tôi đều có thể cho cô, chỉ cần cô tha cho chú tôi thôi!”
Tôi khựng người, bàng hoàng hỏi lại: — “Anh ấy bị bệnh khi nào?”
— “Hai năm trước, bệnh tình cứ tái đi tái lại kéo dài suốt gần một năm trời. Trong khoảng thời gian đó, cô Thẩm Oanh đã luôn túc trực chăm sóc. Cho đến khi chú ấy bình phục hoàn toàn, hai nhà mới quyết định tính chuyện đính hôn.”
Thời gian hoàn toàn trùng khớp!
Hóa ra Thịnh Nghiễn không hề quên tôi, mà là vì lâm bệnh nặng nên mới không thể tiếp tục đốt tiền vàng cho tôi.
Suy cho cùng cũng tại tôi nông cạn. Khi còn sống chưa kịp hưởng thụ đủ, lúc chết đi liền bung xõa tiêu xài xả giàn. Nào là mua biệt thự âm phủ, xe sang đời mới, lại còn thuê cả dàn nam hầu đẹp trai về hầu hạ. Đã vậy còn tập tành kinh doanh đầu tư dưới địa phủ mà không có kiến thức.
Đến người sống còn quay tiền không kịp, huống chi là đám oan hồn tinh quái dưới đó. Đến khi tôi bừng tỉnh thì đã ôm khoản nợ ngập đầu vài trăm tỷ…
Sẵn dịp Thịnh Lai ngỏ ý, tôi cũng chẳng buồn khách khí. Khi tôi đưa ra yêu cầu muốn cậu ta đốt cho mình thật nhiều tiền âm phủ, ánh mắt Thịnh Lai nhìn tôi chẳng khác nào nhìn thấy ma.
Thì đúng rồi, tôi là ma thật mà.
Nếu tự đốt cho mình mà nhận được thì tôi đã tự làm từ lâu rồi. Tuy bán nghi bán tính, cuối cùng Thịnh Lai vẫn đáp ứng nguyện vọng của tôi.
Hai tiếng sau, cậu ta đánh về một chiếc xe bán tải chở khụ khị tiền âm phủ, gom hết xuống góc sân biệt thự rồi châm lửa đốt. Vừa còng lưng hóa tiền, cậu ta vừa bĩu môi hỏi mà chẳng buồn ngẩng đầu lên: — “Này, cô cũng phải cho tôi cái tên chứ? Không ghi tên người nhận thì dưới đó làm sao nhận được?”
— “Tống Đào.” — Tôi bình thản thốt ra tên mình.
Thịnh Lai giật mình đứng phắt dậy, đôi mắt mở to ngạc nhiên: — “Cô… cô không phải là Tống Đào thật đấy chứ?!”
Tôi ngồi trên chiếc ghế dài ngoài sân, nhìn ngọn lửa bập bùng nhảy múa, mỉm cười đáp: — “Đúng vậy, tôi đã nói thật với cậu từ đầu rồi mà.”
Thịnh Lai thẫn thờ ngồi xuống bên cạnh, gãi đầu bối rối: — “Vậy… rốt cuộc cô còn sống hay đã chết?”
— “Cậu nghĩ sao?”
— “Thế tại sao vừa rồi cô không nhận người quen với chú tôi?”
— “Cậu ngốc thế. Cậu mong chú ấy sống tốt, tôi cũng mong anh ấy hạnh phúc.”
Thịnh Lai bó gối, vùi mặt vào hai cánh tay, giọng nói lý nhí đầy hối hận: — “Xin lỗi nhé… Vì trước đó đã nghĩ xấu cho cô.”
Nhìn dáng vẻ tự trách của cậu thanh niên trước mặt, tôi vỗ nhẹ lên đầu cậu ta, cố làm ra vẻ thoải mái: — “Đừng nghĩ nhiều quá. Nói thật thì tôi phải cảm ơn cậu mới đúng, vì đã đốt cho tôi nhiều tiền thế này. Đợt này về địa phủ trả sạch nợ nần, xem đứa nào còn dám khinh thường Tống Đào này nữa!”



