Chương 1
Trong phòng riêng.
— “Cậu thật sự muốn cưới Tô Thanh Hứa sao?”
— “Anh bạn à, chúng ta vẫn đang là trai tân đàng hoàng đó!” Trịnh Thành – cạ cứng của tôi – gào lên.
Tôi ừng ực uống một ngụm rượu lớn. Cảm giác cay xé thiêu đốt nơi cổ họng chẳng làm nguôi đi chút nào nỗi phiền muộn trong lòng:
— “Ừ, vừa đủ tuổi trưởng thành là phải gánh vác cho gia đình rồi. Còn cậu?”
Trịnh Thành ngượng ngùng buông cô gái đẹp đẽ đang ôm trong lòng ra.
Tôi: “…”
Thật ra, lúc biết tin nhà mình vỡ nợ rồi phải gả cho người tu tại gia Tô Thanh Hứa ở Bắc Kinh, tôi cũng từng rầu rĩ lắm.
Trịnh Thành tiếc nuối than vắn thở dài: — “Nghe nói tính nết Tô Thanh Hứa lạnh như băng. Cưới rồi, chỉ cần cậu không làm gì xằng bậy thì chắc vẫn giữ được đời trai thôi.”
Tôi trừng mắt nhìn nó một cái. Tôi thích đàn ông thật, nhưng cũng đâu đến mức vơ bèo gạt tép mà nhào vào một người lạ quơ.
Trịnh Thành thở dài: — “Nói đi cũng phải nói lại, ba cậu bắt cậu cưới gấp như vậy, không chừng là đang vội rước vợ mới về nhà đấy?”
Sắc mặt tôi tối sầm lại: — “Thế thì phải xem ông ta có gan cưới hay không!”
Sau ba tuần rượu, cả nhóm chuẩn bị rời đi để tìm chỗ khác quẩy tiếp. Đúng lúc đó, từ góc tối của quán bar vang lên tiếng cãi vã om sòm, kèm theo tiếng chai rượu vỡ tan tành dưới sàn.
Ngay sau đó là giọng một cậu công tử ăn chơi đang hống hách lên mặt: — “Chai rượu của tao trị giá một trăm triệu, mày định đền thế nào đây?”
Trịnh Thành vừa đứng xem kịch hay, vừa khinh khỉnh:
— “Trò cũ rích.”
Đúng thật, thời này ai đi giăng bẫy săn mồi mà còn xài mấy trò này nữa! Chưa kể, nạn nhân lần này lại là một người đàn ông.
Gã công tử ăn chơi nhất quyết không chịu bỏ qua. Tên quản lý quán bar thấy rõ là cùng một giuộc với gã, lại thêm tính thói đời gió chiều nào theo chiều nấy nên liên tục ép người.
Ngược lại, người xui xẻo kia chẳng nói chẳng rằng, không biết là do nhút nhát hay bị dọa cho sợ đến mức không thốt nên lời.
Tôi liếc mắt nhìn sang: “Rượu này làm bằng vàng hay sao mà đắt thế?”
Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía tôi. Nhìn kỹ lại, tôi mới ngẩn ngơ phát hiện người gặp nạn kia sở hữu gương mặt vô cùng hút mắt.
Nơi cổ tay trắng trẻo của anh có quấn một chuỗi hạt niệm Phật. Khí chất anh thanh cao, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lẽo như hồ nước mùa đông. Chỉ chạm mắt nhau vài giây ngắn ngủi đã khiến tôi nhìn đến ngơ ngẩn.
Chẳng trách gã công tử ăn chơi lại dùng đến thủ đoạn đê hèn này. Giá cả ở quán bar này rất đắt đỏ, chắc gã thấy anh lạ mặt nên đoán là người không có tiền, cố tình giăng bẫy ăn vạ.
Tên quản lý nhận ra chúng tôi liền nở nụ cười nịnh hót, chìa ra danh sách rượu đã chuẩn bị từ trước:
— “Dạ, đây là rượu nhập từ nước ngoài về ạ.”
Tôi: “…” Tôi thèm thuồng lấy khuỷu tay thúc thúc Trịnh Thành bên cạnh. Dù sao thì bây giờ tôi cũng đã trắng tay, không còn một xu dính túi.
Sau đó, tôi thương hại vỗ vỗ vai người đẹp cao hơn mình nửa cái đầu, nhẹ nhàng trấn an: “Đừng sợ.”
Người đẹp ngước mắt liếc nhìn tôi. Trong ánh mắt anh thoáng qua một cảm xúc mà tôi không làm sao đọc nổi, thôi thì tạm hiểu đó là lòng biết ơn vậy.
…
Trịnh Thành lườm tôi một cái cháy máy rồi đành ngậm ngùi rút ví thanh toán tiền rượu.
Thấy bẫy bị hỏng, đôi mắt ti hí của gã công tử trừng to, rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì, gã cười khẩy: “Cậu là Trịnh Thành à?”
Trịnh Thành ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.
Gã liền chỉ tay về phía tôi:
— “Nói vậy thì kẻ đứng bên cạnh cậu chính là Lâm Nhiên tai tiếng lẫy lừng rồi chứ gì?”
Mặt tôi đơ ra, tối sầm lại.
Gã càng thêm hăng hái:
— “Tin ba cậu bán cậu cho nhà họ Tô đang rầm rộ khắp giới thượng lưu rồi đấy.”
— “Sao cậu không ngoan ngoãn ở nhà chờ ngày gả đi, còn mò ra đây tìm trai làm gì? Không sợ Tô Thanh Hứa băm vằn cậu ra à?”
Nỗi bực tức dâng lên đỉnh điểm, tôi mà nhẫn nhịn nữa thì chẳng còn là con người! Tôi tung một cú đá lật úp cái bàn trước mặt gã:
— “Ông đây chơi cái gì thì liên quan quái gì đến Tô Thanh Hứa?”
— “Dù ở ngoài tôi có nuôi mười thằng đàn ông thì anh ta cũng chẳng có quyền quản!”
Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không, nhưng ngay khi câu đó thốt ra, tôi cảm nhận được ánh mắt người đẹp bên cạnh nhìn mình càng thêm kỳ lạ.
Nhưng lúc đó máu nóng đang dồn lên đầu nên tôi chẳng bận tâm nhiều. Tôi cùng Trịnh Thành trao nhau ánh mắt, chuẩn bị xắn tay áo lao vào ăn thua đủ thì một bàn tay hơi lành lạnh bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.
Người đẹp cất giọng:
— “Đừng ra tay ở đây.”
Tôi định gạt ra, nhưng anh giữ rất chặt, nhẹ nhàng trấn an:
— “Tôi có cách.”
Lúc này thì còn cách nào được nữa chứ? Tôi bây giờ chẳng khác nào một quả bóng bị thủng lỗ, chỉ biết trơ mắt nhìn hơi thoát ra ngoài rồi xẹp lép. Cảm giác này thực sự còn khó chịu hơn cả việc nhảy vào đánh nhau một trận.
Rốt cuộc tôi vẫn không xông vào đánh. Bây giờ tập đoàn nhà họ Lâm đang chao đảo, không thể gánh thêm bất kỳ tai tiếng nào nữa.
Thấy tôi xuôi tay chịu lùi, gã công tử đắc ý nở một nụ cười đểu cáng với tôi.



