FULL Truyện Dụ Đỗ Đạo Mạo

Truyện Dụ Đỗ Đạo Mạo – Yokopod

Chương 2

Đứng trước cửa quán bar, tôi chẳng còn hứng thú đi quẩy tiếp nữa nên bảo:

— “Tôi về trước đây.”

— “Chờ đã.”

Tôi quay đầu nhìn người đẹp, ánh mắt ngầm hỏi anh có chuyện gì.

Anh lên tiếng:

— “Cho tôi xin cách liên lạc nhé?”

Phản ứng đầu tiên của tôi là nghĩ anh muốn trả lại một trăm triệu, liền gạt đi ngay:

— “Tiền nông không cần trả đâu, coi như thiếu gia Trịnh bớt gọi một chai rượu là xong.”

Nhưng với người bình thường, số tiền đó chắc phải cày cuốc rất lâu mới kiếm ra được. Mấy lời này tôi đành nuốt ngược vào trong vì sợ làm tổn thương đến lòng tự trọng của người đẹp.

Tôi nghiêng đầu hỏi:

— “Có phải không, thiếu gia Trịnh?”

Trịnh Thành đứng bên cạnh tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng đành bấm bụng gật đầu.

Cuối cùng, chúng tôi vẫn kết bạn và đổi thông tin liên lạc cho nhau.

Tôi dặn dò:

— “Đây là lần đầu anh đến quán bar đúng không? Lần sau đừng đến nữa nhé.Ánh mắt tên quản lý đó gian tà lắm, gặp lại lần nữa e là anh khó mà yên ổn đi ra đâu.”

Người đẹp suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý.

Thanh niên trước mặt nhìn qua thì rõ lạnh lùng, nhưng điều làm tôi bất ngờ là anh lại rất nghe lời.

Tôi vừa lướt ngón tay trên màn hình điện thoại vừa hỏi:

— “Anh tên gì để tôi lưu tên nào?”

Đúng lúc đó, một chiếc xe sang màu đen trịch thượng dừng ngay trước cửa quán bar.

Giữa đêm tối, đôi mắt người đẹp sâu thẳm như hồ nước:

— “Tô Thanh Hứa.”

Tôi: “…”

Trịnh Thành: “…”

Cả quãng đường ngồi trong xe, sau khi tiêu hóa xong sự thật chấn động này, tôi mới thốt lên một câu:

— “Mẹ kiếp, anh ta là Tô Thanh Hứa thật đấy à?”

Trịnh Thành vốn ngày thường hay loi choi nhảy nhót, lúc này cũng hiếm hoi đơ người trầm ngâm:

— “Ừ.”

Tôi vắt óc suy nghĩ:

— “Vừa nãy chắc tôi chưa lỡ lời nói câu nào bậy bạ với anh ta đâu nhỉ?”

Trịnh Thành lườm:

— “Nếu mấy câu quái gở cậu vừa thốt ra không tính là chửi người ta…”

Tôi dở khóc dở cười, vừa tự trách mình rảnh rỗi sinh nông nổi, lại vừa ấm ức Tô Thanh Hứa.

Rõ ràng là một con cáo già lọc lõi, vậy mà hết lần này đến lần khác cứ thích giả làm mèo con ngoan hiền trước mặt người khác để khơi gợi lòng thương hại của tôi!

Tôi tức đến nghiến răng ken két, chẳng biết trong lòng Tô Thanh Hứa đang đắc ý đến mức nào.

Vừa về đến phòng, tôi mới thấy Tô Thanh Hứa đã gửi tin nhắn cho mình từ lúc nào:

[Tôi không cố ý giấu cậu tên thật đâu, chỉ là ở chỗ đó không tiện nói ra.]

[Xin lỗi cậu nhé.]

Nhà họ Tô rất có máu mặt, nhưng dân gian có câu cây to thì hứng gió lớn. Chưa kể từ nhỏ tới lớn, anh luôn xây dựng hình tượng người tu hành trong sạch, không vương bụi trần. Nếu bị chụp được cảnh bị người ta trêu ghẹo ở quán bar, e rằng sáng mai trang nhất báo chí toàn thành phố không phải là tin ba tôi, mà chính là Tô Thanh Hứa.

Tô Thanh Hứa gửi tin nhắn từ lúc hơn mười giờ tối, nghĩa là vừa đường ai nấy đi là anh đã nhắn ngay cho tôi rồi, chỉ tại tôi đang lên cơn điên nên không để ý.

Tôi khựng lại hai giây rồi gõ lại:

[Ờ.]

Tô Thanh Hứa nhắn tiếp:

[Cậu giận à?]

Tôi nói dối trắng trợn:

[Giận gì đâu. Mà một mình anh đến quán bar làm gì thế?]

Trong giới ai cũng đồn Tô Thanh Hứa sống rất giữ mình, chưa từng đụng đến mấy chỗ ăn chơi.

Tô Thanh Hứa có vẻ ngập ngừng:

[Người khác hẹn tôi đi, nhưng người ta lại đột ngột có việc bận.]

Nói đến đây thì tôi đã hiểu ra:

[Nên đây là lần đầu anh đi bar thật đấy à?]

Tô Thanh Hứa nhắn lại:

[Ừ…]

Đọc đến đây, tâm trạng tôi bỗng tốt lên hẳn.

Tôi nhếch môi cười, lồng ngực run lên vì phải nén cười.

Chẳng trách anh lại bị đám ăn chơi xem là con mồi yếu ớt dễ bắt nạt đến thế!

Sau cuộc gặp gỡ tình cờ đó, tôi cứ nghĩ mình và Tô Thanh Hứa phải đợi đến ngày cầm tờ giấy đăng ký kết hôn mới gặp lại nhau.

Thế nhưng không lâu sau, tôi đã bị ba lấy lý do tìm hiểu trước hôn nhân để tống cổ sang nhà họ Tô cùng với đống hành lý.

Tôi cau mày phản đối:

— “Tại sao chứ?”

Ba tôi hừ lạnh một tiếng:

— “Ba đã bàn bạc trước với bên nhà họ Tô rồi, họ cũng thấy việc hai đứa vun đắp tình cảm trước khi cưới là rất cần thiết.”

— “Con ráng mà chiều lòng Tô Thanh Hứa đi, nếu không cái nhà này tiêu tùng thật đấy.”

Tôi thở dài, tự dưng thấy gói đồ ăn vặt trên tay chẳng còn chút vị ngon nào nữa.

Tôi cất giọng mỉa mai:

— “Ba thật sự muốn cứu công ty, hay là muốn dọn đường sẵn để rước nhân tình về nhà?”

Sắc mặt ba tôi khựng lại, lộ rõ vẻ luống cuống khi bị bóc trần sự thật:

— “Gia tài này cũng là bao công sức của mẹ con dựng xây. Nếu con không muốn công ty nhà mình vỡ nợ phá sản thì ngoan ngoãn nghe lời đi.”

Ý ngoài lời của ông ta quá rõ ràng: tôi hoàn toàn không có quyền lựa chọn.

Tôi cười khẩy một tiếng rồi quay lưng bước lên lầu:

— “Nếu không vì mẹ, ba nghĩ con chịu ngồi yên để ba coi con như món hàng đem bán đi chắc?”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *