Chương 1: Bánh trứng hay bánh vẽ?
Đêm tiệc sinh nhật của tôi, Bùi Thời An biệt vô âm tín. Trong khi quan khách đang xầm xì đoán xem thiếu gia nhà họ Bùi sẽ mang đến bất ngờ chấn động gì vào phút chót, thì anh ta lại tặng tôi một quả bất ngờ… qua điện thoại. Giọng anh ta truyền qua loa, lười nhác và đầy thách thức:
– Hôm nay tâm trạng Tiểu Ngữ không tốt. Cô ấy muốn ăn món bánh trứng hồi nhỏ hay ăn, anh đang đi mua cho cô ấy.
Anh ta cười khẩy một tiếng rồi bồi thêm: – Chẳng phải đại tiểu thư nhà họ Liên luôn tự hào mình là vị hôn thê dịu dàng, biết điều sao? Chút bao dung và lòng tốt này chắc cô không thiếu chứ?
Bùi Thời An chắc chắn không ngờ tôi đã bật loa ngoài. Giọng điệu mỉa mai, khinh miệt của anh ta vang vọng khắp khán phòng. Chẳng đợi tôi trả lời, đầu dây bên kia đã cúp máy cái rụp. Đây rõ ràng là một thông báo ép buộc, chứ chẳng phải lời giải thích.
Bố anh ta tức đến tím tái mặt mày, đập bàn quát lớn: – Thằng nghịch tử này thật bôi tro trát trấu vào mặt dòng họ!
Mẹ anh ta thì vội vàng nắm tay tôi an ủi: – Nan Nan con đừng giận. Ngày mai dì nhất định bắt nó đến quỳ gối xin lỗi con. Cái cô Kiều Ngữ gì đó chỉ là thứ mèo hoang chó dại bên ngoài chơi qua đường thôi, tuyệt đối không ảnh hưởng đến vị trí của con đâu!
Tôi chỉ biết nặn ra một nụ cười nhạt nhẽo. Hôm nay là sinh nhật tôi, và theo kế hoạch, cũng là ngày hai bên gia đình chính thức công bố hôn sự. Nhưng người hứa hẹn sẽ cùng tôi đón mọi sinh nhật trong đời lại bận đi ship bánh trứng cho người khác rồi.
Bố tôi đứng bên cạnh mặt mũi tối sầm, mày cau chặt. Nhưng là một doanh nhân cáo già, tôi biết ông đang tính toán xem nên tận dụng vụ bê bối này thế nào để ép nhà họ Bùi nhượng bộ thêm vài phần trăm lợi nhuận trong dự án tới.
Chính vì thế, khi tôi vừa mở miệng nói muốn hủy hôn, bố tôi lập tức mắng mỏ: – Nhảm nhí! Đàn ông năm thê bảy thiếp, ong bướm bên ngoài là chuyện thường tình. Con phải nhớ kỹ, con mới là người danh chính ngôn thuật bước vào cửa nhà họ Bùi. Hà tất phải đi so đo với mấy loại không ra gì ngoài đường?
Đến cả mẹ tôi, người từng khóc lên khóc xuống, suýt phát điên khi bố ngoại tình, cũng nhẹ nhàng khuyên tôi nên nhẫn nhịn.
Tôi cúi đầu, khẽ nhếch môi cười giễu cợt. Sau một hồi im lặng, như thể đã hạ quyết tâm, tôi chậm rãi lên tiếng: – Cũng không nhất thiết phải là Bùi Thời An. Nếu thực sự cần một mối liên minh với nhà họ Bùi… chẳng phải Bùi Đình Việt là lựa chọn tốt hơn sao?
Cái tên vừa thốt ra, cả căn phòng liền rơi vào im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Bùi Đình Việt — chú ruột của Bùi Thời An. Một thiên tài kinh doanh lạnh lùng, tàn nhẫn, sở hữu bộ óc quái vật đến mức ngay cả bố của Bùi Thời An cũng phải cung kính ba phần khi gặp mặt. So với gã cháu trai lông bông Bùi Thời An, anh ấy xuất sắc hơn vạn lần. Nhưng từ trước đến nay, nhà họ Liên chưa bao giờ dám mơ trèo cao tới tầm của anh.
Bố tôi im lặng rất lâu, ánh mắt phức tạp nhìn tôi, cuối cùng buông một câu lạnh lùng: – Khi nào con có đủ khả năng lọt vào mắt xanh của Bùi Đình Việt, hãy quay lại đây nói chuyện với bố.
Tôi và Bùi Thời An là thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối. Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều mặc định lớn lên chúng tôi sẽ cưới nhau.
Thế nhưng không biết từ lúc nào, Bùi Thời An bắt đầu thay đổi. Anh ta trở nên lạnh nhạt, chán ghét sự xuất hiện của tôi, coi việc tôi quan tâm là sự quản thúc phiền phức. Để chọc tức tôi, anh ta điên cuồng làm loạn, còn tôi thì không nhớ nổi mình đã phải muối mặt đi thu dọn hậu quả cho anh ta bao nhiêu lần.
Có một lần, hội bạn thân khuyên anh ta đừng làm quá tuyệt tình với tôi. Tôi vô tình đứng ngoài cửa và nghe thấy tất cả.
Gã thiếu gia đẹp trai ấy lười biếng dựa vào tường, ngón tay kẹp điếu thuốc lập lòe ánh lửa, bật cười khinh bỉ: – Chẳng phải cô ta rất thích làm mấy việc khổ nhục kế đó sao? Đại tiểu thư nhà họ Liên tốn bao công sức xây dựng hình tượng hiền thục để gả vào nhà họ Bùi, các cậu rảnh rỗi xen vào làm gì. Làm hỏng kế hoạch của cô ta, có khi cô ta còn quay lại cắn các cậu đấy.
Giọng điệu châm chọc đầy ác ý của anh ta như một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim tôi. Lúc đó, vết thương trên tay tôi do mảnh kính đâm phải khi ngăn anh ta đua xe vẫn còn rỉ máu. Nhưng Bùi Thời An chẳng thèm để ý. Khi thấy tôi đứng đó, anh ta theo phản xạ định bước tới, nhưng rồi lại khựng lại, cau mày gắt gỏng: – Chuyện của tôi không cần cô quản.
Lúc ấy tôi ngốc nghếch nghĩ rằng giữa chúng tôi có hiểu lầm, chỉ cần tháo gỡ là xong. Cho đến khi Kiều Ngữ xuất hiện.
Anh ta bảo vệ cô ta chu đáo, dành cho cô ta sự dịu dàng và kiên nhẫn mà tôi chưa từng được nhận. Cũng chính vào thời điểm đó, tôi bắt đầu mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ nối tiếp nhau.
Trong mơ, tôi và Bùi Thời An vẫn kết hôn. Anh ta thu lại vẻ chơi bời để kế thừa gia nghiệp, nhưng đối với người vợ chính thất là tôi, anh ta chỉ có sự tôn trọng như người dưng nước lã. Tôi đã nỗ lực rất nhiều để sưởi ấm trái tim anh ta, cho đến một ngày, tôi vô tình chạm vào khung ảnh trên bàn làm việc của chồng mình. Bùi Thời An lập tức nổi trận lôi đình, ánh mắt lạnh thấu xương quát lớn: – Tôi đã cưới cô rồi, cô còn muốn cái gì nữa? Đừng động vào đồ của cô ấy!
Sau này tôi mới biết, mặt sau khung ảnh đó là bức thư tình của Kiều Ngữ gửi cho anh ta trước khi đi du học. Hóa ra tôi chỉ là một kẻ thế thân nực nội.
Tỉnh mộng, nhìn lại thực tế trong ngày sinh nhật hôm nay, mọi chi tiết trùng khớp đến rợn người. Tôi tự nhủ, trò chơi đóng vai thánh nữ cam chịu này, bà đây không rảnh chơi tiếp!
Ba ngày sau đêm sinh nhật, Bùi Thời An không hề xuất hiện để xin lỗi, thậm chí một tin nhắn giải thích lấy lệ cũng không có. Anh ta là thái tử gia được cưng chiều từ nhỏ, làm sao biết cúi đầu.
Mẹ anh ta lại gọi điện dỗ dành tôi, còn bố tôi thì bắt đầu dao động trước cái tên “Bùi Đình Việt” mà tôi nhắc tới hôm trước, nên ông cũng không ép tôi phải chủ động xuống nước làm hòa với Bùi Thời An nữa. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Có điều, Bùi Đình Việt hiện tại đang ở nước ngoài, tôi lại không có cách nào liên lạc, muốn tiếp cận anh ấy xem ra phải tính kế lâu dài.
Nhưng tôi chưa kịp ra tay thì bên phía Bùi Thời An lại xảy ra chuyện.
Đây là lần thứ hai tôi chứng kiến Bùi Thời An mất kiểm soát vì một người con gái. Lần đầu tiên là khi tôi bị bắt cóc, anh ta dẫn cảnh sát xông vào nhà kho bỏ hoang. Nhìn thấy vết thương trên mặt tôi, mắt anh ta đỏ hoe, tay run rẩy không dám chạm vào vì sợ tôi đau. Sau đó, anh ta như con thú dữ lao vào đấm túi bụi tên bắt cóc, hung tợn đến mức không ai dám can, cho đến khi tôi thều thào gọi tên, anh ta mới dừng tay.
Còn lần này, kịch bản tương tự lặp lại, chỉ có điều nữ chính đã đổi thành Kiều Ngữ.
Tôi bình tĩnh đứng ngoài đám đông, nhìn Bùi Thời An điên cuồng đá thẳng vào người gã đàn ông trước mặt, rồi vội vàng quay lại ôm chặt lấy Kiều Ngữ, lo lắng kiểm tra xem cô ta có xây xát gì không. Ánh mắt anh ta tràn ngập sự trân trọng và xót xa.
– Cậu chịu đựng nổi cảnh này sao? – Cô bạn đi cùng tôi trợn mắt, tức giận lầm bầm – Cái thằng khốn này rốt cuộc có nhớ mình đã có vị hôn thê không thế?
Tôi định kéo bạn mình rời đi trong im lặng, nhưng đám bạn của Bùi Thời An đã tinh mắt nhìn thấy. Một tên trong số đó cố tình đứng chắn đường tôi, nói oang oang: – Ôi, chị dâu đến đúng lúc quá nhỉ! Được rồi anh Bùi, anh mau đưa Tiểu Ngữ đi bệnh viện xử lý vết thương đi, chỗ này cứ để chị dâu bọc lót dọn dẹp là được rồi!
Họ nghiễm nhiên coi tôi là đứa chuyên đi chùi đít cho những rắc rối của thiếu gia.
Bùi Thời An nghe thấy thế liền ngẩng đầu lên. Theo bản năng, anh ta buông lỏng tay Kiều Ngữ ra, ánh mắt thoáng chút bối rối. Nhưng rất nhanh, sự thấu hiểu biến thành cơn giận dữ. Anh ta nhếch môi cười lạnh, từng bước tiến về phía tôi, ánh mắt sắc bén như dao cạo:
– Lại là trò mèo của em đúng không? Chỉ vì anh không đến dự sinh nhật, nên em cố tình thuê người đến dàn cảnh bắt nạt Tiểu Ngữ để dằn mặt anh chứ gì? Liên Nan, trước mặt thì tỏ ra thánh thiện dịu dàng, sau lưng lại bày mưu hèn kế bẩn, em giả dối đến mức làm anh buồn nôn đấy!
Tôi lướt qua vai anh ta, nhìn thấy “nạn nhân” Kiều Ngữ đang chột dạ né tránh ánh mắt của mình. À, hóa ra là một màn tự biên tự diễn của trà xanh, còn gã vị hôn phu thông minh đột xuất của tôi thì cắn câu ngon lành.
Tôi cố nén sự khinh bỉ, giải thích ngắn gọn: – Tôi chỉ vô tình đi ngang qua. Nếu biết có anh ở đây, tôi thà đi đường vòng còn hơn.
– Em nghĩ anh còn tin mấy lời dối trá này sao? – Bùi Thời An thô bạo chộp lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức khiến xương cốt tôi đau nhói – Liên Nan, em thèm khát cái danh con dâu nhà họ Bùi đến mức này cơ à? Chưa bước chân vào cửa đã muốn lên mặt dạy đời anh? Em nghĩ mình là ai mà đòi quản chuyện của tôi?
Tôi đau đến mức nhíu mày, lạnh giọng: – Buông ra!
Người đàn ông từng nâng niu tôi như búp bê sứ, giờ đây lại dùng hết sức để làm tôi đau đớn. Đúng là một câu chuyện cười nực nội.
Giữa lúc giằng co, tiếng chuông điện thoại của tôi đột ngột vang lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng và cả trò bắt nạt trẻ con của Bùi Thời An. Thấy viền mắt tôi hơi đỏ lên vì đau, anh ta có vẻ hơi tỉnh táo lại, lực tay vô thức nới lỏng nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu buông hẳn.
Tôi lười co kéo với anh ta, lạnh mặt dùng tay còn lại bấm nghe, bật loa ngoài ngay trước mặt anh ta.
Chưa kịp để tôi lên tiếng, đầu dây bên kia đã truyền đến một giọng nói trầm thấp, từ tốn nhưng mang theo cái lạnh thấu xương, giống như một luồng điện từ quét qua màng nhĩ:
– Tôi là Bùi Đình Việt.




One thought on “FULL Truyện Giam Cầm Lý Trí”