CHƯƠNG 2: Thương nhân “vắt cổ chày ra nước”
Hầu hết thông tin về Bùi Đình Việt, tôi toàn nghe lỏm từ hội các ông bố bỉm sữa giới tài phiệt hoặc xem trên tivi. Người đàn ông nắm quyền thực sự của nhà họ Bùi ấy đích thị là “con cưng của trời”, hào quang chói lọi đến mức mọi từ ngữ hoa mỹ nhất đắp lên người anh cũng trở nên hợp lý.
Nhưng Bùi Thời An thì ghét ông chú này ra mặt. Có lần đang chơi bi-a, anh ta vừa chọc một gậy bôm bốp vào bi mục tiêu, vừa cau mày dặn tôi: – Em bớt lại gần ông chú của anh đi. Trong nhà ai mà chẳng biết ông ta là một thương nhân máu lạnh điển hình, ra khỏi cửa còn phải tính toán xem nên bước chân nào trước để tối ưu hóa lợi ích kinh tế.
Anh ta cười khẩy, giọng đầy châm biếm: – Trong mắt ông ta, thế giới chỉ chia làm hai loại: loại lợi dụng được và loại vô dụng. Người như thế làm quái gì có trái tim?
Tôi im lặng không đáp, nhưng đầu óc lại lơ đễnh nhớ về một lần chạm mặt tình cờ với Bùi Đình Việt.
Hôm đó tiệc tùng ngột ngạt, tôi trốn ra ban công hóng gió, không ngờ chỗ ấy đã có chủ. Người đàn ông lẽ ra phải là tâm điểm của vương quốc tài chính lại đang đứng lặng lẽ trong góc tối. Mái tóc vốn chải chuốt gọn gàng giờ hơi rủ xuống, che bớt đôi lông mày sắc sảo. Giữa làn khói thuốc mờ ảo, tôi vô tình đâm sầm vào ánh mắt đen sâu thẳm, sắc bén của anh. Nhưng rất nhanh, nó lại thu về vẻ lạnh lùng như thường lệ.
Thấy tôi nhíu mày (vì khói thuốc), Bùi Đình Việt liền dập điếu thuốc, chủ động nhường chỗ rồi nhẹ giọng: – Xin lỗi, làm phiền em rồi. Chỗ này yên tĩnh, tôi cứ nghĩ chỉ có mình tôi.
Sau vài câu khách sáo, anh quay lại sảnh tiệc. Tôi cứ ngỡ thế là xong, cho đến khi một cô phục vụ mang đến cho tôi một cốc nước ấm và vài viên thuốc giảm đau bụng kinh kèm lời nhắn: – Vị tiên sinh lúc nãy nói, so với một chiếc áo khoác rườm rà, có lẽ cô sẽ cần cái này hơn. Chỗ anh ấy vừa đứng là góc duy nhất ở ban công không bị gió lùa.
Lúc ấy, bụng tôi đang quặn lên từng hồi. Cầm cốc nước ấm, tai tôi đỏ bừng vì ngại, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Trực giác mách bảo người đàn ông này chẳng hề máu lạnh như thiên hạ đồn đại. Nhưng ngặt nỗi khi đó hồn vía tôi còn bận treo ngược cành cây trên người Bùi Thời An, sợ anh ta ghen nên chẳng dám tỏ ra quá thân thiết với chú nhỏ.
Nghĩ lại đúng là nghiệp quật không trượt phát nào.
Ngay tại phòng tập bi-a hôm ấy, khi tôi vừa dứt dòng hồi tưởng và quay người lại, liền đụng phải một ánh mắt sâu thẳm như đại dương.
Là Bùi Đình Việt! Chẳng biết vị tổng tài này đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ và nghe được những gì.
Tôi cứng đờ cả người, cảm giác chột dạ dâng lên nghẹn họng. Ngược lại, Bùi Thời An vẫn nhởn nhơ nhướng mày: – Ồ, ngọn gió nào đưa người bận rộn như chú đến đây chơi thế?
Bùi Đình Việt dời mắt khỏi tôi, bình thản đáp: – Ừm. Làm một ván chứ? – Cầu còn không được! – Bùi Thời An hăng hái.
Khi lướt qua tôi, Bùi Đình Việt chỉ khẽ gật đầu chào hỏi lịch sự. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bụng bảo dạ chắc anh chưa nghe thấy gì đâu. Sau đó không lâu, chú nhỏ ra nước ngoài mở rộng thị trường, tôi cũng ném chuyện này vào sọt rác ký ức.
Thế nhưng lúc này đây, giọng nói trầm khàn đầy từ tính của anh vang lên qua điện thoại, khiến dây thần kinh chột dạ của tôi lại một lần nữa căng như dây đàn. Nhưng vì sự nghiệp “đá bay tra nam”, tôi bất chấp gã vị hôn phu hờ đang đứng bên cạnh, dịu dàng cất tiếng: – Chào anh, Bùi tiên sinh.
Đúng lúc đó, tiếng nhạc chói tai trong quán bar vang lên át cả tiếng tôi. Bên kia, cô nàng Kiều Ngữ lại bày ra vẻ mặt điên đảo chúng sinh, rơm rớm nước mắt nhìn Bùi Thời An. Gã tra nam nhìn cô ta rồi lại nhìn tôi, do dự hai giây rồi buông tay tôi ra, ném lại một câu lạnh lùng: – Tự lo liệu cho tốt.
Nói xong, anh ta tất tả chạy về phía bông hoa nhài trắng của mình. Tôi chẳng thèm bố thí cho họ nửa con mắt, dứt khoát quay lưng đi thẳng ra cửa.
Khi không gian ngoài phố yên tĩnh trở lại, giọng nói bên kia chiến tuyến lại vang lên: – Phương án hợp tác lần trước em đề xuất với Bùi thị rất tốt.
Tôi ngơ ngác: – Dạ?
– Cách đây không lâu, trợ lý Lý Thư có nói với tôi là em muốn tìm cơ hội để trao đổi thêm về dự án này. – Đầu dây bên kia dừng lại một chút, có vẻ như vị tổng tài nghìn tỷ này đang vắt óc tìm thêm lý do để kéo dài cuộc trò chuyện – Cho nên… ngày kia tôi sẽ về nước.
Tôi đứng hình mất ba giây.
Cái phương án đó tôi nộp từ nửa năm trước rồi cụ ạ! Còn lời nói với trợ lý Lý chỉ là câu khách sáo cửa miệng khi kết thúc hợp đồng thôi. Thật lòng được bao nhiêu phần trăm, người trong cuộc tự hiểu. Thế mà Bùi Đình Việt lại lôi hai cái cớ “mọc rêu” này ra để chủ động gọi điện cho tôi?
Hiểu ra vấn đề, tim tôi đập lỗi một nhịp, khóe môi không tự chủ được mà cong lên. Tôi nén cười, cố ý đổi giọng, gọi một tiếng đầy ngọt ngào nũng nịu: – Vâng ạ, vậy em đợi chú nhỏ về nước nhé.
“Bộp!” – Đầu dây bên kia bỗng vang lên tiếng động như có đồ vật gì đó bị rơi xuống đất.
Tôi giả nai hỏi dồn: – Chú nhỏ sao thế ạ? Có chuyện gì sao chú?
– Không… không có gì. – Giọng Bùi Đình Việt trầm xuống vài tông, có vẻ hơi khàn – Muộn rồi, em ngủ sớm đi.
Tôi nhạy cảm nhận ra hình như tông giọng của anh lạnh đi trông thấy. Tôi ngẩn người, ủ rũ nghĩ thầm: Ủa, bộ anh ấy không thích bị gọi là chú nhỏ hả ta?
Sau vụ “anh hùng cứu mỹ nhân” ở tiệc bar, Bùi Thời An chơi trò trẻ con bằng cách chặn mọi lối liên lạc của tôi để “dạy cho tôi một bài học”. Tôi cười khẩy, tiện tay xóa số, block luôn anh ta cho sạch bảng bận rộn.
Ngày Bùi Đình Việt về nước, tôi theo chân trợ lý Lý Thư ra sân bay đón người. Chuyến bay bị hoãn, mãi đến gần ba giờ sáng mới hạ cánh.
Bùi Đình Việt bước ra, trông có vẻ như vừa bước ra khỏi một cuộc họp cấp cao bên Tây là bay thẳng về ngay. Mái tóc vuốt ngược lộ ra vầng trán cao và đôi mày kiếm sắc lạnh, bộ vest thủ công cao cấp ôm sát bờ vai rộng, tỏa ra mùi tiền và sự cấm dục quyến rũ.
Ban đầu anh không chú ý đến tôi, chỉ vừa đi vừa đưa máy tính bảng cho Lý Thư, giọng mệt mỏi: – Hợp đồng này cậu xem lại…
Giọng anh đột ngột đứt phanh. Ánh mắt anh chạm phải tôi, trong đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng tuyết ấy lướt qua một tia sửng sốt hiếm hoi: – Liên Nan?
– Chào Bùi tiên sinh, đã lâu không gặp. – Tôi mỉm cười chuẩn mực.
Nói thật, đối diện với anh tôi cũng hơi rét, nhưng nhìn kỹ lại thì hóa ra chú nhỏ nhà ta trông còn bối rối hơn cả tôi. Anh theo phản xạ giấu tay ra sau, khẽ “Ừ” một tiếng.
Dù anh giấu rất nhanh, nhưng đôi mắt cú vọ của tôi đã kịp bắt trọn một chi tiết chấn động: Trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ hàng hiệu trị giá triệu đô của anh, có quấn một sợi dây thun buộc tóc màu xanh nhạt của con gái. Sự kết hợp râu ông nọ cắm cằm bà kia này khiến tôi nghẹn họng.
Tôi vờ như không thấy, quay mặt đi chỗ khác, nhưng trong lòng không tránh khỏi một tiếng thở dài thất vọng: Hóa ra chú nhỏ có chủ rồi à? Vậy thì kế hoạch cưa cẩm của bà đây coi như đổ sông đổ bể.
– Chờ lâu chưa? – Giọng nói trầm khàn của anh kéo tôi về thực tại.
Lý Thư rất biết điều, thức thời kéo vali chạy trước, chừa lại không gian hai người. Tôi sờ sờ mũi, đáp nhỏ: – Dạ cũng không lâu lắm ạ.
Bùi Đình Việt im lặng nhìn tôi, đôi mày cau lại, khóe môi mím chặt thành một đường thẳng. Trông anh như đang tức giận. Ủa, bộ mình tự ý đi đón làm anh ấy khó chịu hả? Tim tôi hụt một nhịp, đang định mở miệng giải thích thì bất ngờ bị một người qua đường đẩy vali va mạnh vào người.
– Cẩn thận!
Mất thăng bằng, tôi ngã ngửa ra sau, nhưng thay vì tiếp đất bằng mông, tôi lại rơi vào một vòm ngực rộng lớn và ấm áp. Bùi Đình Việt nhanh như cắt vòng tay ôm chặt lấy eo tôi, giọng nói không giấu nổi sự hoảng hốt: – Em có sao không?
Tôi không trả lời được, vì mắt tôi đang dán chặt vào chiếc vòng buộc tóc trên cổ tay anh vừa bị lộ ra hoàn toàn. Trên sợi dây màu xanh nhạt ấy có đính một bông hoa pha lê màu hồng trắng.
Lúc nãy nhìn xa không rõ, giờ nhìn gần… sao mà nó giống cái chiếc vòng buộc tóc tôi làm mất hai năm trước thế nhỉ? Càng nhìn, tim tôi càng đập loạn xạ.
– Trẹo chân rồi à? – Thấy tôi đực mặt ra không nói lời nào, anh khẽ nhíu mày, dứt khoát cúi người ngồi thụp xuống. Ngón tay thon dài, ấm áp của anh chạm nhẹ vào mắt cá chân tôi, khẽ hỏi – Chỗ này đau à?
Lòng bàn tay anh nóng hổi, tiếp xúc da thịt khiến một cảm giác quen thuộc trào dâng. Trong đầu tôi đột nhiên vang lên một câu nói đầy kiềm chế của ai đó trong giấc mơ: “Người anh cứng lắm, em dẫm lên sẽ đau chân đấy.”
Nhìn người đàn ông cao ngạo đang quỳ một gối dưới chân mình để kiểm tra vết thương, một suy đoán táo bạo, điên rồ và cực kỳ kích thích nảy ra trong đầu tôi. Tôi mím môi, đột ngột hỏi: – Bùi tiên sinh, đông chí hai năm trước, anh ở đâu thế?
Cả người Bùi Đình Việt cứng đờ trong một giây. Anh không ngẩng đầu lên, cố giữ giọng điệu lạnh lùng như một vị tổng tài không vướng bụi trần: – Ở nước ngoài. Lúc đó tôi đang bận ký kết một thương vụ quốc tế với một tập đoàn sinh học.
Thương mại quốc tế cái con khỉ mốc nhà anh ấy!
Tôi nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ sau vành tai đang đỏ bừng lên của anh, vừa buồn cười vừa tức. Chiếc đuôi cáo của chú nhỏ lộ ra rồi nhé! Tôi dùng giọng điệu mỉa mai, trêu chọc: – Trí nhớ của Bùi tổng tốt thật đấy, chuyện từ hai năm trước mà nhớ chi tiết đến từng chuyên ngành cơ à?
Bùi Đình Việt mím chặt môi, quyết định giả chết, không hé răng thêm một lời nào.




One thought on “FULL Truyện Giam Cầm Lý Trí”