Chương 1
Một giây trước khi đẩy cửa bước vào, tôi vẫn còn đang thầm vui mừng vì giao xong chuyến hàng này sẽ nhận được vài trăm ngàn.
Thế nhưng, khoảnh khắc nhìn thấy Chu Kinh Trì đang ngồi ở giữa, được đám đông vây quanh trên băng ghế dài, lòng tôi đột ngột chùng xuống.
Lúc này anh khoác trên mình bộ quần áo sang trọng, đi giày da, từ trên xuống dưới đều tỏa ra dáng vẻ giàu có, đài các bẩm sinh.
Chẳng giống chút nào với anh bạn trai nghèo rớt mồng tơi, lúc tôi bước ra khỏi cửa còn quấn quýt ôm hôn tôi.
Tôi còn chưa kịp tin vào mắt mình thì bên tai đã vang lên tiếng nũng nịu của người phụ nữ quyến rũ đang ngồi trong lòng anh:
“Anh Cửu, trò chơi cô gái nhà nghèo yêu chàng hoàng tử giàu sang này anh chơi vẫn chưa chán sao? Thẩm Uyển rốt cuộc có gì hay ho cơ chứ, cô ta đâu có xứng để anh bỏ ra mấy năm trời chơi cái trò nhàm chán ấy.”
Giọng nói của người phụ nữ ngập tràn sự coi thường.
Chu Kinh Trì không đáp lại. Đáy mắt anh giấu đi chút ý cười nhạt nhẽo, anh nâng cằm cô gái đó lên rồi cúi đầu hôn xuống.
Căn phòng riêng chìm vào yên lặng, khiến cho nụ hôn ấy càng thêm phần đắm say, tình tứ.
Tiếng thở gấp của người phụ nữ cứ thế dồn dập ùa vào tai tôi, khiến lồng ngực tôi đau nhói như bị kim đâm.
“Anh Cửu… Hay là đêm nay về nhà em nhé, anh muốn chơi thế nào cũng được.”
Cơn thèm muốn trong mắt Chu Kinh Trì biến mất hẳn, anh véo nhẹ mặt cô ta, trêu ghẹo: “Đây chính là điểm khác nhau lớn nhất giữa em và cô ấy. Cô ấy rất ngoan, còn em thì… thiếu đàn ông là không sống nổi.”
Thay vì cảm thấy bị xem thường, người phụ nữ lại mỉm cười rạng rỡ: “Đáng ghét… Không cho anh nói em như thế đâu.”
Mũi tôi cay xè, đành vội vã cúi đầu, nuốt ngược sự cay đắng ở cổ họng vào trong.
Đến giờ phút này, cuối cùng tôi cũng nhận ra người đàn ông trước mặt chính là anh bạn trai đã gắn bó năm năm qua của mình – Chu Kinh Trì.
Ba tháng trước, bởi vì sợ làm khổ tôi nên Chu Kinh Trì mắt đỏ ngầu đòi chia tay.
“Uyển Uyển, hay là mình chia tay đi… Anh không muốn làm khổ em.”
Khoảnh khắc đó, tôi thấy trời đất như quay mòng mòng, còn chưa kịp mở miệng thì nước mắt đã rơi xuống không ngừng.
“Sao lại chia tay, đã xảy ra chuyện gì cơ chứ?”
Tôi nắm chặt lấy tay anh, không thể tin nổi ngẩng đầu lên nhìn.
Cho đến khi anh đưa ra tờ giấy khám bệnh ung thư dạ dày.
Lúc nhìn thấy mấy chữ “ung thư dạ dày giai đoạn giữa” rành rành trên đó, thế giới của tôi như sụp đổ trong chớp mắt, giọng nghẹn ngào nức nở:
“Làm sao… Làm sao lại có thể như thế này được?”
Chu Kinh Trì không nói gì, ôm chặt lấy tôi. Tôi cảm thấy cổ mình ướt nhẹp, liền theo thói quen ngẩng đầu lên.
“Đừng… đừng nhìn anh, Uyển Uyển. Anh không muốn em nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của anh, cũng không muốn làm khổ em… Ngày mai anh sẽ dọn đi. Đến lúc chết rồi em hãy để anh ôm thật chặt nhé…” Giọng anh run rẩy, ngập tràn sự đành lòng cùng buông xuôi.
Tôi giận đến mức hai mắt đỏ bừng, đập mạnh vào lưng anh rồi nghẹn ngào: “Đừng có nói bừa! Chết chóc cái gì cơ chứ, em sẽ ở bên anh… Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Nói xong, cả hai chúng tôi chìm vào im lặng.
Tiền mổ của Chu Kinh Trì lên đến hơn một tỷ đồng.
Đây quả thực là một số tiền trên trời rơi xuống đối với tôi.
Trừ khi tôi bán gan bán thận.
Một lúc lâu sau, anh hơi mệt mỏi buông tôi ra, giọng khàn khàn:
“Thật ra anh chẳng sợ chết, chỉ là nghĩ đến chuyện không được ở bên em nữa, tim anh lại đau đớn không chịu nổi. Uyển Uyển… Điều duy nhất anh không đành lòng bỏ lại chính là em…”
Nhìn vẻ mặt đau đớn của anh, tôi cố nặn ra một nụ cười, dịu dàng dỗ dành: “Không sao đâu, em sẽ tìm cách.”
Sau khi về nhà, tôi mở sổ tiết kiệm ra, gom góp chắp vá cũng chỉ được vỏn vẹn mười triệu.
Tôi ngồi thẫn thờ trên giường, nhìn chằm chằm vào giấy tờ nhà đất trong tay đến ngẩn người.
Đây là thứ duy nhất cha để lại cho tôi, cũng là thứ duy nhất tôi có thể đổi lấy tiền.
Một bên là người yêu gắn bó suốt năm năm, một bên là căn nhà cũ kỉ niệm.
Đêm đó, tôi cuộn tròn ở đầu giường, ôm chặt lấy tấm giấy chứng nhận quyền sử dụng nhà, nước mắt chảy dài khắp mặt, trong lòng không ngừng tự dằn dằn dỗi dỗi bản thân.
Con xin lỗi ba, là con gái vô dụng.
Vào lúc tôi bế tắc nhất, Chu Kinh Trì đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy. Bây giờ anh ấy gặp khó khăn, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn được.
Ngày hôm sau, tôi bán căn nhà của ba và chuyển đến một căn phòng trọ nhỏ cùng Chu Kinh Trì.
Thế nhưng tiền bán nhà vẫn chẳng thấm vào đâu so với tiền chữa bệnh cho anh.
Chỉ riêng một hộp thuốc đặc trị đã tốn gần một trăm triệu, cộng thêm đủ thứ tiền khám chữa, quả thực giống như một cái hố không đáy.
Thế là tôi nghỉ học và làm một lúc ba công việc.
Mỗi ngày đi sớm về khuya, chỉ để kiếm thêm vài chục ngàn, mong sao sớm gom đủ tiền cho anh mổ.
Để anh được nghỉ ngơi đàng hoàng, ngày nào Chu Kinh Trì cũng im lặng một mình đến nhà thương.
Khi đó, tôi chỉ trách bản thân mình không đủ sức cừ côi, chẳng thể gánh bớt nỗi đau cho anh.
Nhưng giờ đây, tôi lại thấy mình chẳng khác nào một kẻ hề, một đứa xấu xí để họ bày trò đùa giỡn.
Anh không cho tôi đi theo đến nhà thương, chẳng qua là vì sợ bị lộ tẩy.
Qua những lời tâng bốc nịnh hót của đám người kia, không khó để đoán ra thế lực của gia đình Chu Kinh Trì vô cùng giàu sang, quyền thế.
Rõ ràng hơi ấm trong phòng tỏa ra ngập tràn, nhưng tôi lại thấy lạnh buốt giá, cả người run rẩy như bị ném xuống hầm băng.
“Con mụ đeo khẩu trang đần độn kia, còn không mau rót rượu cho anh Cửu? Đúng là đồ vô dụng, hèn chi đi làm thuê làm mướn suốt đời.”
Giật mình thoát khỏi những chuyện đã qua, tôi gượng gạo tiến đến rót rượu cho đám nhà giàu này.
Lúc bước qua Chu Kinh Trì, ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, tôi nhất thời ngơ ngác mất tập trung, sơ ý làm văng rượu lên quần áo anh.
Cô bạn gái ngồi bên cạnh lập tức đứng chắt ra, giận dữ đẩy ngã tôi xuống đất, chỉ tay vào mặt tôi chửi rủa ầm ĩ:
“Bộ quần áo này của anh Cửu có bán nửa đời mày đi cũng chẳng đền nổi đâu!”
Nửa đời người sao?
Tôi vội vã chống tay gánh đỡ thân mình đứng dậy, giơ tay rút tờ giấy định lau vệt rượu trên áo cho anh.
Thế nhưng người phụ nữ đó lại giơ tay tát tôi một cái cháy mặt. Cô ta khinh bỉ đổ hất toàn bộ ly rượu lên đầu tôi:
“Loại không có vốn liếng gì, dáng vẻ chẳng ra sao, mặt mũi cũng chẳng bằng ai, thậm chí còn thua xa mấy con đĩ bán dâm ngoài đường, thế mà cũng đòi quyến rũ anh Cửu à?”
Mọi người xung quanh nghe xong liền cười ồ lên, khiến tôi xấu hổ chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống.
Thứ nước màu đỏ sẫm chảy dài theo gò má, làm mờ đi tầm mắt của tôi.
Tôi nhìn thấy người đàn ông ngồi ở giữa ghế dường như khẽ nhếch môi cười.
Tôi từng rất thích nhìn Chu Kinh Trì ôm cây đàn gảy lên những bài hát ngọt ngào tặng mình ở ngoài hiên nhà.
Thế nhưng giờ phút này, tiếng cười quen thuộc ấy nghe sao mà chói tai đến thế.
Tôi đang tính bưng cái khay rút lui thì giọng nói lạnh như băng của Chu Kinh Trì đột ngột vang lên:
“Đứng lại. Làm dơ đồ của người khác mà định bỏ đi dễ dàng thế sao? Làm gì có chuyện ngon ăn như vậy. Uống hết ly rượu này đi, chuyện này xem như bỏ qua.”
Nói xong, anh đẩy một ly rượu mạnh cồn cào tới trước mặt tôi.
Màu rượu tươi thắm đắm say, nhưng trong mắt tôi lúc này lại chẳng khác nào chén thuốc độc.
Tôi đứng trơ ra tại chỗ, tay chậm chạp không dám đón lấy ly rượu.




One thought on “FULL Truyện Ngoảnh Lại Mới Hay Đã Muộn Màng”