Chương 2
Thấy vậy, mắt người phụ nữ vừa hất rượu lên người tôi hiện lên vẻ ganh tị. Cô ta lại giơ tay định tát tôi một cái nữa, nhưng cổ tay đã bị giữ chặt.
Cô ta gầm lên tức giận: “Đồ mặt dày, cho mặt mũi mà còn không biết đường nhận! Rượu do chính tay anh Cửu đưa, biết bao nhiêu người thèm thuồng còn chẳng có lượt!”
“Lại đây giữ chặt cô ta! Người dám cãi lời tôi còn chưa ra đời đâu!” Giọng nói của Chu Kinh Trì lạnh như băng, đè nén đến mức không ai dám xen vào.
Tôi định bỏ chạy nhưng lại bị người của anh ta đá thẳng vào đầu gối.
Nghe đến bụp một tiếng, tôi ngã quỵ xuống đất ngay trước mặt hai người bọn họ.
Cơn đau thấu xương làm mặt tôi cắt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh trên trán chảy ra ròng ròng.
Lòng tự trọng mà tôi luôn giữ gìn bấy lâu nay giờ đây lại bị chính người đàn ông tôi yêu thương nhất chà đạp dưới chân.
Nỗi cay đắng cuộn trào nơi đáy lòng không sao đè nén xuống được nữa.
Người phụ nữ xé toạc cái khẩu trang của tôi ra, như thể để trả thù, cô ta dùng móng tay dài cắm sâu vào da thịt tôi.
Tôi đau đến nhíu chặt mày, liều mạng giằng co.
Cô ta che khuất tầm mắt của Chu Kinh Trì, rót cả ly rượu đầy tràn vào miệng tôi.
Vì bị ép uống quá vội, tôi sặc đến mức đỏ bừng cả mặt, không chịu nổi phải quỳ rạp dưới đất ho sặc sụa, đau đớn đến mức cuộn tròn cả người lại.
Cơ thể tôi vốn kiêng rượu nặng, chỉ cần dính một chút thôi là đã thấy ngợp thở.
Chỉ một lúc sau, mặt tôi bắt đầu nóng bừng lên, từng vệt đỏ nổi lên dày đặc, hơi thở ngày càng nhọc nhằn, đứt quãng.
Lúc này người phụ nữ mới hài lòng buông tôi ra. Cô ta ẻo ả ngả ngốn vào lòng Chu Kinh Trì, cười nũng nịu:
“Anh Chu, tối nay về nhà em nhé? Dạo này em học được nhiều trò mới lắm, muốn thử với anh.”
Một lúc lâu sau, cảm giác ngợp thở nghẹn đắng mới giảm bớt đôi chút.
Tôi cố nén cơn buồn nôn đang cuộn lên trong bụng, chống tay đứng dậy. Đang tính bước ra ngoài thì lại bị Chu Kinh Trì gọi ngược trở lại.
“Chờ đã. Cặp khuy cài áo này xem như tiền bù đắp của tôi. Bán nó đi là đủ cho cô sống thảnh thơi cả đời rồi.”
Tôi lặng lẽ nhìn anh, cố gắng tìm kiếm chút bóng dáng quen thuộc ngày nào trên con người này.
Nhưng đau đớn thay, chẳng thấy đâu nữa.
Tôi đang tính đưa tay ra nhận lấy cặp khuy áo như một bằng chứng cho sự tủi hổ, thì lại nghe thấy tiếng anh ta cười nhạt:
“Cô giống bạn gái tôi thật đấy, đến cả việc kiêng rượu cũng giống hệt nhau. Có điều cô ấy chẳng hề tham tiền như cô… Nếu là cô ấy, nhất định sẽ không nhận đâu.”
Bạn gái sao? Đúng là mỉa mai làm sao.
Tôi ngượng ngùng rút tay về, nhưng trong lòng bàn tay đã bị nhét vào một chiếc khuy áo làm rất khéo léo.
Nhãn hiệu trên đó tôi chưa từng thấy bao giờ, trông vô cùng sang trọng, vốn dĩ chẳng phải là thứ mà một kẻ nghèo hèn ở đáy xã hội như tôi có thể với tới.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi biết đến.
Hóa ra chỉ một chiếc khuy cài áo thôi cũng đủ bằng cả đời tôi cố gắng làm lụng.
Tôi quay lưng bước đi, nhưng chưa kịp đi xa đã nghe thấy có người lên tiếng hỏi:
“Anh Cửu, nói thật nhé, cô gái đó còn bán cả căn nhà mẹ cô ấy để lại vì anh, anh không rung động chút nào sao?”
Chu Kinh Trì không nói gì, chỉ nhíu mày, thấy rõ sự bực dọc trong mắt.
Một lúc lâu sau, anh ta chậm rãi nhả ra một ngụm khói trắng, cười thản nhiên chẳng chút bận tâm: “Chỉ là một trò chơi thôi, sao lại coi là thật chứ? Trên đời này, người phụ nữ đáng để tôi yêu thương còn chưa ra đời đâu!”
Có lẽ do tình trạng nổi vệt đỏ ngày càng nặng, hơi thở của tôi càng lúc càng dồn dập, tưởng như giây tiếp theo sẽ ngợp thở mà chết.
“Tôi đã nói rồi, kẻ chơi bời quay đầu làm người tốt đâu phải là tính cách của anh Cửu nhà mình. Hơn nữa anh Cửu này, có phải cô gái đó ngọt ngào lôi cuốn lắm không, sao lại đáng để anh chơi lâu đến thế? Hay là anh chơi chán rồi để anh em tôi thử chút…”
Lời còn chưa dứt, Chu Kinh Trì đã đá người đó ngã nhào xuống đất. Anh ta vơ lấy chai bia trên bàn dập thẳng vào đầu hắn, mảnh thủy tinh bắn ra làm xước cả khóe mắt anh ta.
Nhưng hình như anh ta chẳng hề hay biết, ánh mắt lạnh như tiền, giống như đang nhìn một cái xác chết.
“Cô ấy không phải là người mà các người có quyền nhắc đến.”
Mọi người sợ đến mức nín thít, không một ai dám tiến lên kéo Chu Kinh Trì ra vì sợ rước họa vào thân.
Có người đột nhiên nhắc đến tên tôi: “Anh Cửu ơi đừng đánh nữa, tí nữa còn phải đến nhà thương đấy, anh đâu muốn Thẩm Uyển nghi ngờ đúng không…”
Nghe vậy, quả nhiên Chu Kinh Trì tỉnh táo lại. Anh ta ra hiệu cho mọi người câm miệng, sau đó lấy điện thoại ra bấm số của tôi.
Chiếc điện thoại trong túi tôi đột nhiên sáng lên, rồi tiếng chuông vang lên rõ mùng một giữa phòng.
Thấy thế, tôi cuống quýt nhấn nút ngắt cuộc gọi, bước nhanh ra ngoài nhưng lại bị anh ta gọi giật ngược trở lại.
“Đứng lại đó.”
Ngay lập tức, tim tôi đập liên hồi như trống dồn, mặt mày cắt không còn một giọt máu…
“Tháo khẩu trang xuống.”
Nghe vậy, người tôi cứng đờ, không dám ngẩng đầu nhìn anh ta.
Chu Kinh Trì chẳng chút xót thương giật phắt khẩu trang của tôi xuống, nhìn chằm chằm vào mặt tôi hồi lâu.
Cũng may, mặt tôi lúc này đã sưng chù chù, đến mức chẳng còn nhận ra hình dáng ban đầu nữa.
“Cái mặt này của cô nhìn phát gớm… Cút đi!”
Nói xong, anh ta rút khăn tay ra, khinh bỉ lau sạch các ngón tay của mình rồi ném chiếc khăn đắt đỏ ấy vào thùng rác.
Anh ta ném chiếc khăn đi, cũng giống như hất đổ sự tự trọng cuối cùng của tôi.
Cửa phòng còn chưa kịp khép lại đã có người lên tiếng hỏi Chu Kinh Trì xem tôi là cái gì.
Khóe miệng anh ta nhếch lên, cười nhạt đáp: “Lúc rảnh rỗi bày trò chơi đùa với món đồ nhỏ thôi. Nhìn cô ta dần dần trao hết niềm tin cho tôi từng chút một, rồi sau đó lại tự tay đẩy cô ta xuống vực sâu, chẳng phải rất thú vị sao?”
Cả phòng cười ồ lên, ai nấy đều khen anh ta quá cao tay.
Tôi nắm chặt lấy tay nắm cửa, toàn thân run rẩy cầm cập.
Cơn nghẹn đắng ập đến đè nặng lên lồng ngực, khiến tôi không sao đứng thẳng nổi.
Tôi rất muốn đập tan cánh cửa này, xông vào gào lên hỏi anh ta cho ra lẽ.
Hỏi xem năm năm qua anh ta giả vờ như thế có thấy mệt mỏi hay không.
Thế nhưng sự cách biệt về thế lực và giàu nghèo bắt tôi phải đè nén cơn giận xuống. Anh ta vốn chẳng phải là người mà một đứa nghèo hèn như tôi có thể đắc tội được.
Còn chưa đi được mấy bước, trước mắt tôi đã tối sầm lại, cơn choáng váng quay mòng mòng ập đến.
Tôi mơ màng thấy chị em làm cùng lảo đảo chạy vào phòng thay đồ, lấy thuốc chống say rượu và thuốc dị ứng ra đút vào miệng tôi.
Nửa tiếng sau, cả người tôi ướt nhẹp như vừa ngoi lên từ dưới nước.
Chị Lệ đẩy cửa bước vào, nhìn thấy tôi trong dạng này thì suýt nữa đã thất thanh la lên. Chị cuống quýt chạy lại gần:
“Uyển Uyển, em có sao không?”
Tôi lắc đầu, ra hiệu bảo mình không sao: “Chị Lệ, ngày mai em xin nghỉ hẳn… Em… người bạn kia của em đi rồi.”
Chị Lệ là người đứng đầu cai quản cái quán rượu này.
Chuyện Chu Kinh Trì bị bệnh tôi từng kể với chị. Vì muốn giúp tôi kiếm thêm một ít, chị đã đặc biệt xếp tôi vào làm ở chỗ chạy vặt kiếm tiền nhanh nhất.
Bây giờ tôi đột ngột nghỉ việc, nghĩ lại không khỏi thấy áy áy, có lỗi trong lòng.
Rất may chị Lệ không trách móc gì, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy tôi: “Về nhà đi em.”
Tôi không kìm được bèn rút điện thoại ra tìm đọc những bài viết liên quan đến Chu Kinh Trì.
Người giàu sang quyền thế như anh ta kiểu gì cũng để lại chút thông tin trên mạng.
Tin tức về anh ta rất ít, hầu như chẳng có mấy, nhưng nổi bật nhất lại là bài viết này: “Cậu chủ nhỏ lừng lẫy Hồng Kông – Chu Kinh Trì đua xe trong đêm mưa.”
Trong tấm ảnh, anh ta ngồi trên chiếc xe đắt tiền với vẻ mặt ngông cuồng, trong lòng còn đang ôm một cô gái đẹp.
Đây mới đúng là con người thật của anh ta.
Tất cả niềm tin trong tôi sụp đổ hoàn toàn trong khoảnh khắc này.
Nước mắt vỡ ùa ra như dòng nước lũ, rơi từng giọt vỡ tan trên màn hình điện thoại, tôi không sao ngăn nổi tiếng khóc nức nở.
Tôi chợt nhớ đến lần đầu tiên gặp Chu Kinh Trì, anh ta mặc chiếc quần vải đã giặt đến mức bạc màu, trên mặt lộ rõ vẻ rụt rè và lo sợ.
Khác xa một trời một vực so với kẻ dữ tợn, coi trời bằng vung trong quán rượu ban nãy.
Tôi mỉm cười tự giễu bản thân, tài đóng kịch giỏi đến thế này mà không đi làm diễn viên thì thật là phí tiền.
Kể từ ngày anh ta báo bệnh, tôi đã phải thức dậy từ năm giờ sáng để đón chuyến xe điện.
Để dành giụm từng đồng tiền mổ cho anh ta, ngày nào tôi cũng gặm bánh bò khô khốc với rau muối qua ngày.
Giữa trời nắng nóng như đổ lửa, tôi phải chui vào bộ đồ gấu bông nặng trịch để cúi đầu phát từng tờ quảng cáo.
Có những lúc gặp phải người tính tình cộc lốc, tôi còn bị bọn họ chửi rủa, làm nhục một trận lên gân lên cốt.
Nhiều lần mệt đến mức suýt chút nữa ngất xỉu, bạn bè khuyên tôi nghỉ ngơi, nếu không có ngày lăn đùng ra chết bất ngờ cũng chẳng ai nhặt xác cho.
Tôi chỉ mỉm cười bảo: “Ai bảo không có chứ, ít nhất anh Trì của tớ sẽ nhặt xác cho tớ mà…”




One thought on “FULL Truyện Ngoảnh Lại Mới Hay Đã Muộn Màng”