Chương 1:
Ban đầu, tôi chỉ tính chuồn ra khỏi phòng hát để hít thở chút không khí trong lành.
Ai mà ngờ được, vừa bước ra hành lang đã đụng ngay bản mặt của ông chú nhỏ trên danh nghĩa – người đã lặn mất tăm mất tích suốt hai năm qua.
Nhưng điều gây sốc hơn cả là ngay giây tiếp theo, anh khóa trên lại nhảy ra chặn đường tôi để… tỏ tình.
Tôi luống cuống, khẽ lắc đầu từ chối: “Xin lỗi đàn anh, em…”
“Thi Kiều, có phải em chê anh lớn hơn em bốn tuổi không?” Anh ta thô bạo cắt ngang lời tôi, như thể đã chuẩn bị văn mẫu từ trước: “Thật ra đàn ông lớn tuổi một chút mới biết chiều chuộng người yêu. Ví dụ như anh đây này…”
Cách đó không xa, ông chú nhỏ của tôi vẫn ung dung cầm ly rượu trên tay, lười nhác tựa lưng vào tường. Anh chẳng thèm ho một tiếng, chỉ hờ hững đưa mắt nhìn sang, dáng vẻ thong dong hệt như khán giả mua vé VIP đang xem một vở kịch hài miễn phí.
Có vẻ anh khóa trên đã chuẩn bị cho màn tỏ tình này từ lâu. Vừa dứt lời, cả đám bạn trong phòng bao lập tức ùa ra, hú hét náo nhiệt hẳn lên rồi vây quanh hai chúng tôi:
“Đồng ý đi! Đồng ý đi!” “Thi học muội ơi, đàn anh Triệu vừa đẹp trai lại vừa có tiền!” “Yêu hay không yêu thì gật đầu một cái xem nào!”
Đợi tiếng hò hét của đám “bán dưa dạo” lắng xuống, tôi mới khẽ mím môi, nói nốt câu nói dang dở lúc nãy: “Xin lỗi… em có bạn trai rồi.”
Nghe thấy thế, ông chú nhỏ ở phía xa mới khẽ nâng mí mắt, ném cho tôi một ánh nhìn đầy ẩn ý.
Anh khóa trên nghe vậy thì cau mày, vẻ mặt bắt đầu mất kiên nhẫn: “Em bốc phét từ năm nhất là có bạn trai, nhưng có ai trong cái trường này thấy mặt mũi gã đó ra sao đâu?”
“Nếu có thật thì em gọi gã đến đây đi, anh mới tin.”
“Này Thi Kiều, lần nào từ chối người khác em cũng lôi cái bài văn mẫu này ra, qua loa quá rồi đấy nhé!”
Nghe giọng điệu hạch sách của anh ta, tôi cũng bắt đầu thấy bực mình, bèn nhỏ giọng cãi lại: “Bọn em năm nay kết hôn rồi, em lừa anh làm gì chứ?”
Thực ra, ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy chú nhỏ, đầu óc tôi đã tự động nhảy số. Năm nay tôi vừa tròn hai mươi tuổi, mục đích anh về nước lần này chính là để kết hôn với tôi. Nếu không có gì ngoài ý muốn, sau khi đăng ký kết hôn xong không lâu, tôi cũng sẽ theo anh ra nước ngoài.
Anh khóa trên bị từ chối thẳng thừng trước mặt bao nhiêu người thì bắt đầu hóa điên vì mất mặt: “Kết hôn á?”
“Thi Kiều, em đang diễn hài cho anh xem đấy à?”
“Nể mặt em quá nên em tưởng mình là công chúa đúng không?” Anh ta vừa sa sầm mặt định mắng chửi, vừa giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi.
Thế nhưng, ngón tay anh ta còn chưa kịp chạm đến chóp mũi tôi thì đã bị một bàn tay to lớn, rắn rỏi chộp lấy và siết chặt.
Ngay sau đó là một tiếng “rắc” giòn giã đến lạnh người.
“A…!” Tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết của anh khóa trên vang vọng khắp hành lang.
Người vừa ra tay chính là vệ sĩ thân cận của chú nhỏ.
Anh ta bồi thêm một cú đá mạnh vào khoeo chân của gã đàn anh hống hách. Gã lập tức mất thăng bằng, quỳ phịch xuống ngay trước mặt tôi như đang chuẩn bị bái đường thành thân.
Quản lý KTV nghe thấy động tĩnh lớn liền vội vàng ba chân bốn cẳng chạy tới. Nhưng vừa nhìn thấy đội hình của chúng tôi, ông ta lập tức đổi sắc mặt, khom lưng cung kính bước đến trước mặt chú nhỏ, ra sức lấy lòng:
“Cậu Văn, chuyện này là…”
“Thằng nhóc này đang chọc tôi ngứa mắt.” Chú nhỏ chẳng thèm giải thích nhiều.
Anh chỉ khẽ nâng ly rượu trong tay lên, gã quản lý đã tinh ý hiểu ngay, vội vàng dùng cả hai tay cung kính đón lấy ly rượu như đón thánh chỉ.
Sau đó, chú nhỏ ngước mắt nhìn tôi, khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt: “Còn không mau qua đây?”
Đám đông lúc nãy còn hò hét cổ vũ nhiệt tình giờ im phăng phắc như gà mắc tóc. Không một ai dám hé răng nửa lời. Thậm chí, bọn họ còn tự giác dạt sang hai bên, nhường ra một lối đi rộng thênh thang cho tôi.
Tôi ngoan ngoãn như một chú mèo con, rụt rè bước đến bên cạnh chú nhỏ. Vừa đến gần, mùi rượu thoang thoảng xen lẫn hương nước hoa nam tính trên người anh đã xộc vào mũi.
Lúc này, một cô bạn trong đám đông lấy hết can đảm, run rẩy lên tiếng hỏi tôi với giọng đầy dè dặt: “Thi Kiều… đó là bạn trai của cậu à?”
Tôi đứng hình mất ba giây. Từ trước đến nay, chú nhỏ luôn xem tôi như đứa con nít ranh. Nếu tôi tự tiện nhận vơ anh là bạn trai, chắc chắn anh sẽ không thích, có khi còn xử đẹp tôi ngay tại chỗ không chừng…
Tôi lập tức lắc đầu lia lịa, phủ nhận sạch trơn: “Không phải đâu, đây là chú nhỏ của tôi đấy chứ.”
Gương mặt chú nhỏ vẫn tỉnh bơ, chẳng lộ chút cảm xúc gì gọi là dao động. Có điều, ngón tay anh cứ vô thức vuốt ve chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út tay trái. Chiếc nhẫn ấy… chính tay tôi đã đeo vào cho anh.
Gã quản lý KTV nhìn sắc mặt khó dò của vị đại ca trước mặt mà mồ hôi hột túa ra như tắm, run rẩy hỏi: “Cậu Văn… cậu đã nguôi giận chưa ạ? Nếu chưa thì để tôi cho người bốc đầu thằng nhóc này thêm trận nữa.”
Chú nhỏ khẽ giơ tay, ra hiệu cho ông ta ngậm miệng: “Không đáng.”
Nói đoạn, anh bảo người vào phòng bao lấy chiếc áo vest ra, tiện tay vắt lên cánh tay rộng mở. Biểu cảm của anh dịu đi đôi chút khi quay sang nhìn tôi: “Muốn ở lại quẩy tiếp, hay là cuốn gói đi về với tôi?”
Sau lưng tôi, những cặp mắt của đám bạn hóng hớt như muốn rớt hẳn ra ngoài, tò mò đến độ phát điên. Tôi điên sao mà ở lại cho tụi nó đem lên thớt tra khảo? Thế là tôi liền nhích lại gần anh hơn, theo bản năng ôm đùi tìm kiếm sự bảo hộ: “Chú nhỏ, cháu muốn về nhà.”
Vừa lên xe, bác tài đã rất biết ý mà lặng lẽ kéo tấm vách ngăn giữa ghế trước và ghế sau lên. Cái động tác “tinh tế” ấy làm tôi bỗng dưng thấy ngượng chín cả mặt.
Trong khoang xe yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng lốp xe đang mài xuống mặt đường. Ngồi bên cạnh, chú nhỏ khép hờ mắt, đưa tay day nhè nhẹ huyệt thái dương vẻ mệt mỏi. Tôi siết chặt hai tay đang đặt trên đầu gối, lấy hết can đảm mở lời: “Chú nhỏ… chú bị nhức đầu ạ? Hay là… để cháu đấm bóp cho chú nhé?”
Tính ra đã gần nửa năm hai đứa không gặp nhau, mối quan hệ vốn đã xa cách nay lại càng thêm phần sượng sùng.
Giọng anh trầm thấp vang lên, mang theo chút ý cười nhàn nhạt, vừa lười biếng lại vừa quyến rũ chết người: “Ừm? Thế thì làm phiền cháu quá. Tôi vừa bước xuống máy bay đã bị tụi nó tóm đi dự tiệc tẩy trần, chưa kịp báo cho cháu một tiếng là tôi đã về.”
Tôi ngẩn tò te mất hai giây mới load kịp… Ủa, anh đang giải thích lịch trình với tôi đấy à? “Dạ, không sao đâu ạ.”
Tôi lồm cồm quỳ lên ghế, hơi nghiêng người về phía anh, hai tay nhẹ nhàng đặt lên thái dương anh mà nhấn nhào cẩn thận. Chỉ khi anh nhắm mắt, tôi mới dám tranh thủ cơ hội này để “ngắm chùa” cho kỹ.
Phải công nhận, ông chú này đẹp trai thật sự. Đường nét gương mặt góc cạnh vừa vặn, không quá sắc bén cũng chẳng quá thư sinh, tóm lại là ăn đứt bất kỳ gã đàn ông nào tôi từng gặp trên đời.
Đúng lúc tôi đang mải mê ngắm nghía thì một tiếng còi xe chói tai đột ngột vang lên xé toạc màn đêm. Bác tài đạp gấp phanh một cái “két”. Theo quán tính, cả người tôi mất đà ngã nhào sang bên cạnh. “A…”
Cứ ngỡ phen này quả mặt tiền của mình sẽ đập thẳng xuống ghế, ngờ đâu một cánh tay rắn chắc đã kịp thời vòng qua eo, ôm gọn lấy tôi. Chỉ trong một chớp mắt, chú nhỏ đã kéo tuột tôi ngồi chễm chệ ngay trên đùi anh.
Theo phản xạ tự nhiên của người sắp ngã, tôi vội vội vàng vàng quàng tay ôm chặt lấy cổ anh.
Thế là bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh phản chiếu rõ mồn một gương mặt đang hoảng loạn của tôi. Khoảng cách gần đến mức mùi rượu nồng đượm trên cổ áo sơ mi của anh cứ thế xộc thẳng vào cánh mũi.
Ý thức được tư thế này có chút “mờ ám”, tôi luống cuống định tụt xuống. Thế nhưng bàn tay to bản kia vẫn siết chặt eo tôi, nhất quyết không cho nhúc nhích.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, đột ngột tung một câu hỏi chí mạng: “Cháu biết yêu đương rồi cơ đấy?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh, đầu óc trống rỗng không hiểu đầu đuôi tai nheo gì: “Dạ… cái gì cơ ạ?”
Ánh mắt anh bình thản quét qua một lượt, rồi bất ngờ đưa tay nâng cằm tôi lên. Hơi thở tôi nghẹn lại. Tôi căng thẳng đến mức tim nhảy lên tới tận cổ họng, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh. Có lẽ do có chút men rượu thúc đẩy, cái khí chất áp bức bấy lâu nay anh hằng che giấu giờ đã hoàn toàn bộc lộ, không thèm giấu giếm nữa. “Lớn thật rồi.” “Gan cũng phình to ra rồi.”
“Chú nhỏ…” I tôi khẽ túm lấy vạt áo sơ mi trên vai anh, run rẩy gọi một tiếng như tiếng mèo kêu.
Giọng anh cứ thế nhỏ dần, cuối cùng biến thành tiếng thì thầm bên tai, nhưng từng chữ một lại mang theo sự bá đạo không thể chối từ: “Chính tay tôi nuôi lớn em.” Khóe môi anh nhếch lên, giọng trầm khàn pha lẫn men say: “Chẳng phải em vốn là người của tôi sao? Thế thì mượn đâu ra cái gan dám chạy theo thằng khác hả?”
Tôi chẳng thể đoán định được câu nói này của chú nhỏ rốt cuộc là thật lòng hay là đang nói mớ, lại càng không dám nghĩ viển vông. Dù sao suốt hai năm qua, thời gian hai đứa ở cạnh nhau gom góp lại chắc chưa đầy ba tháng. Chính anh cũng từng thẳng thừng từ chối tôi cơ mà. Đối với tôi, có lẽ anh chưa từng tồn tại thứ tình cảm gọi là “thích”.
Nhưng ngặt nỗi lúc này anh đã say, ông chú chỉ nghe những gì mình muốn nghe, tay thì siết chặt như gọng kìm quyết không buông. Tôi đành dẹp hết mớ suy nghĩ hỗn độn sang một bên, khẽ vòng tay ôm lấy bờ vai rộng lớn của anh. Cố nén vành tai đang nóng bừng như lửa đốt, tôi nhỏ giọng dỗ dành: “Em là của chú mà… Em có chạy đi đâu đâu.”
Anh khẽ đặt một nụ hôn lên tóc tôi như một phần thưởng cho đứa trẻ ngoan: “Ngoan lắm.”
