Chương 2:
Trước khi về đến nhà, tôi đã cẩn thận gọi điện cho dì giúp việc nhờ dọn dẹp sạch sẽ căn phòng dành cho khách mà chú nhỏ vẫn thường ở mỗi khi về nước.
Thế nhưng vừa bước qua cửa, anh lại coi căn phòng đó như không khí, thẳng chân đi thẳng vào phòng ngủ chính của tôi. Ý đồ của ông chú đã rõ ràng như ban ngày.
Thật ra, chuyện này sớm muộn gì cũng tới. Dù sao chỉ còn nửa tháng nữa, ngay đúng ngày sinh nhật tròn hai mươi tuổi của tôi, hai đứa sẽ đi đăng ký kết hôn.
Đến khi ngón tay tôi chạm vào chiếc cà vạt của anh, tim tôi đập thình thịch dữ dội đến mức tôi nghi ngờ anh cũng nghe thấy được. Đứng trước ngưỡng cửa của sự ngượng ngùng lần đầu trải nghiệm, chính tôi cũng chẳng rõ mình đang sợ hãi nhiều hơn hay là đang mong chờ nhiều hơn nữa.
Anh cúi đầu nhìn tôi chăm chú. Vài giây sau, kịch bản cũ của hai năm trước lại tái diễn, anh dịu dàng gạt tay tôi ra: “Em vẫn còn sợ.”
Tôi mím môi: “Cháu xin lỗi, chú nhỏ.”
Nhưng lần này không giống lần trước đâu nha. Tôi không có sợ, tôi chỉ là căng thẳng quá độ mà thôi!
Anh nắm lấy cổ tay tôi, nhẹ nhàng nâng lên, rồi hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn cực kỳ khẽ khàng lên mặt trong cổ tay tôi: “Không cần xin lỗi.”
Đêm hôm đó, tôi cuộn tròn thành một cục trong vòng tay ấm áp của anh rồi đánh một giấc đến sáng.
Thế nhưng, cả cơ thể tôi vẫn vô thức căng cứng như khúc gỗ.
Giữa màn đêm tĩnh lặng, bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve sau gáy tôi như đang dỗ dành một chú mèo nhỏ.
“Có thật sự muốn kết hôn với tôi không?”
Tôi khẽ gật đầu, lý nhí đáp: “Muốn ạ.”
Như để chứng minh lời mình nói là vàng ngọc, tôi lại rụt cổ, nhích sát vào lòng anh hơn một chút.
Có lẽ… tôi thật sự đã lọt hố, thích ông chú nhỏ này mất rồi.
5
Thật ra, tôi và chú nhỏ vốn có hôn ước từ thời cởi truồng tắm mưa. Nhưng vì anh lớn hơn tôi tận chín tuổi nên chưa bao giờ xem cái giao kèo trẻ con ấy là thật. Anh luôn bắt tôi gọi mình là “chú nhỏ” để vạch rõ ranh giới thế hệ.
Những năm bố tôi ra nước ngoài “đánh bắt xa bờ” gây dựng sự nghiệp, phần lớn thời gian tôi đều do một tay anh chăm bẵm, nuôi nấng.
Đến năm tôi học cuối cấp ba, công ty của bố bất ngờ gặp bão lớn rơi vào khủng hoảng. Chỉ sau một đêm, tóc bố bạc trắng đi thấy rõ. Ông đau khổ, khó khăn lắm mới mở lời được với tôi:
“Kiều Kiều, sau khi con tốt nghiệp thì kết hôn với chú nhỏ được không con?”
“Trước mắt chưa cần ra phường đăng ký, chỉ tổ chức hôn lễ lấy lệ trước thôi.”
“Công ty của bố… đang rất cần sự chi viện tài chính từ nhà họ Văn.”
Lúc đó, tôi lập tức giãy nảy lên phản đối. Tôi không muốn bán mình vào một cuộc hôn nhân thương mại không có tình yêu. Huống hồ khi ấy, trong mắt tôi, anh chỉ đơn thuần là một ông chú nhỏ nghiêm túc mà thôi.
Nhưng vì làm việc quá sức để cứu vãn công ty, bố tôi ngã bệnh phải nhập viện cấp cứu. Ngồi bên giường bệnh nhìn ông tiều tụy, cuối cùng tôi cũng đành nhắm mắt thỏa hiệp.
Thế nhưng, khi bố hí hửng tìm chú nhỏ để bàn chuyện chung thân đại sự… anh gần như chẳng thèm suy nghĩ đến giây thứ hai đã thẳng thừng từ chối.
Chỉ một ngày sau, vừa tan học về đến nhà, tôi đã suýt rớt cằm khi thấy bố đang quỳ sụp dưới đất ngay trước mặt mình. Ông khóc tu tu đến mức không thành tiếng:
“Kiều Kiều… bố có lỗi với con, bố là người bố tồi.”
“Sau khi tốt nghiệp… con đến tìm chú Lý được không con?”
“Cậu Văn không chịu rước con… bố thật sự hết đường binh rồi.”
“Bây giờ chỉ có lão Lý đồng ý bơm tiền cứu bố thôi.”
Cái lão “chú Lý” mà bố nhắc đến còn lớn hơn cả bố tôi tận bảy tuổi. Ngoại hình thì combo bụng phệ, đầu hói gần hết, và quan trọng nhất là… lão ta đã có một đời vợ rồi!
Bố khóc đến mức cả người run bần bật, lớp băng gạc trên cổ tay cũng bị máu tươi thấm ra đỏ loét.
Hóa ra, sau khi bị chú nhỏ từ chối thẳng mặt, vì không chịu nổi áp lực nợ nần ngập đầu, bố đã từng rạch cổ tay tự sát. Chỉ tiếc là ông mạng lớn không chết được, nên bây giờ ông quay sang muốn đẩy con gái mình xuống hố lửa.
Đêm đó, tôi đội mưa chạy thục mạng đến nhà chú nhỏ.
Anh mở cửa, nhìn thấy bộ đồng phục học sinh của tôi đã ướt sũng, nước nhỏ ròng ròng thì lập tức nhíu chặt mày. Anh chẳng nói chẳng rằng, thô bạo kéo tôi vào trong nhà: “Có chuyện gì mà như con chuột lột thế này?”
Nước mưa hòa lẫn nước mắt không ngừng lã chã rơi xuống sàn gạch. Tôi bất lực níu lấy vạt áo sơ mi của anh, nghẹn ngào cầu xin trong vô vọng: “Chú nhỏ… chú cưới cháu được không? Cháu xin chú đấy…”
Tôi không muốn gả cho lão già hói, tôi muốn sống. Nhưng tôi cũng không thể trơ mắt nhìn bố mình nhảy lầu tự tử thêm lần nữa. Người duy nhất có thể vớt tôi lên khỏi vũng bùn này… chỉ còn mỗi anh.
Tôi biết mình ích kỷ khi kéo anh vào vũng nước đục này. Vì thế, ngay khoảnh khắc anh gật đầu đồng ý, tôi đã tự thề với lòng sẽ dùng cả phần đời còn lại để làm trâu làm ngựa bù đắp cho anh.
Đêm lễ đính hôn, hai đứa dắt nhau trở về căn nhà mới mà anh đã chuẩn bị. Anh bị đám bạn chí cốt chuốc rượu say bí tỉ, bước chân đi cũng có chút loạng choạng.
Rõ ràng là tôi đã lên dây cót tinh thần suốt cả ngày trời, nhưng khi đưa tay tính tháo cà vạt cho anh, đầu ngón tay tôi vẫn run cầm cập không kiểm soát nổi.
Anh dựa lưng vào sofa, khéo léo nghiêng người né tránh bàn tay tôi. Một tay chống lên trán, đôi mắt phượng híp lại mang theo ý cười trêu chọc nhìn tôi: “Em định giở trò gì đấy?”
Tôi siết chặt bàn tay đã lấm tấm mồ hôi hột, hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt nhắm mũi, lấy hết dũng khí tiến tới định hôn anh một cái xem sao.
Nhưng anh lại ngửa đầu ra sau, nhẹ nhàng né thính lần thứ hai. Một tiếng cười khẩy vang lên đầy bất lực. Anh nhìn tôi như đang nhìn một đứa con nít ranh đang học đòi làm người lớn: “Không cần phải gồng mình diễn kịch thế đâu.”
“Hay là em nghĩ tôi cầm thú đến mức có thể ăn thịt được đứa cháu gái do chính tay mình nuôi lớn?”
Nói xong, anh chống tay đứng dậy, định chuồn sang phòng ngủ phụ để đi ngủ. Tôi hoảng hốt vội vàng chộp lấy tay anh, cố nén sự bối rối và tủi thân tủi phận mà ngước nhìn: “Không sao đâu mà… Dù gì sớm muộn chúng ta cũng là vợ chồng hợp pháp mà chú.”
Chú nhỏ khẽ nhíu mày, bất lực bật cười thành tiếng. Anh giơ tay gõ cái “cốc” nhẹ nhàng lên trán tôi: “Lại bổ não ra cái gì linh tinh rồi, cô nhóc? Ngoan, đi ngủ đi, đừng có quậy nữa.”
Giấc mơ cũ kỹ của tôi dừng lại ở khoảnh khắc chú nhỏ phũ phàng khép cửa phòng ngủ phụ.
Tôi mở mắt tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn hơi say sẩm. Nghĩ đi nghĩ lại mới thấy, cho dù năm đó không có biến cố ấy xảy ra, thì có lẽ sớm muộn gì tôi cũng sẽ đổ đứ đừ trước ông chú này thôi. Dù sao cái gu người yêu lý tưởng thời cấp ba của tôi… xét duyệt lại thì chao ôi, nó giống chú nhỏ đến 99,99%.
Nhìn sang bên cạnh, nửa chiếc giường đã lạnh ngắt, chắc anh đã dậy từ đời thuở nào rồi. Tôi liếc nhìn lịch hiển thị trên điện thoại, chợt nhớ ra hôm nay có cái hẹn quan trọng.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi rón rén mò đến phòng làm việc tìm anh báo cáo: “Chú nhỏ ơi, hôm nay cháu đi dự sinh nhật con bạn cùng phòng ạ. Buổi tối bọn cháu còn tăng hai đi bar nữa, chắc là sẽ mò về hơi muộn đó chú.”
Mỗi khi làm việc, anh đều đeo một cặp kính gọng mảnh tri thức. Cái kính đó chẳng giúp anh trông nghiêm túc hay cấm dục hơn chút nào, ngược lại càng làm nổi bật cái vẻ lịch thiệp, phong nhã nhưng đầy nguy hiểm của một con “sói già”.
Anh dựa lưng vào ghế xoay, hờ hững liếc nhìn tôi: “Tối nay đi rồi lại để thằng đàn anh nào nhảy ra tỏ tình trước bàn dân thiên hạ nữa à?”
Bị ánh mắt thấu thị của anh dán chặt vào người, mặt tôi bất giác nóng bừng lên như tôm luộc. Tôi lắp ba lắp bắp chữa cháy: “Cháu… cháu sẽ thông báo thẳng là cháu sắp lấy chồng rồi!”
Nói xong, tôi vội vàng giật cửa phòng làm việc rồi co giò chạy biến về phòng ngủ như bị ma đuổi.
Ban đầu, con bạn cùng phòng thề non hẹn biển là chỉ có bốn đứa con gái trong phòng ký túc xá đi hú hí với nhau thôi. Thế mà vừa bước chân vào quán bar, tôi đã chết trân khi thấy trên băng ghế sofa có thêm bốn vị nam thanh niên lạ mặt ngồi túc trực sẵn.
Hóa ra, bà tướng này lấy danh nghĩa tổ chức sinh nhật để bày trò xem mắt, mai mối tập thể!
Tôi quay sang lườm cháy mặt con bạn. Cô nàng liền chắp hai tay trước ngực, bày ra bộ mặt đáng thương như phân bua: “Bên kia tụi nó bảo đi bốn nam bốn nữ mới chịu đi, thiếu người tụi nó không chịu đến. Làm ơn đi mà Kiều Kiều, cậu chỉ cần ngồi làm bình hoa di động một lát thôi.”
“Tớ biết cậu có bông có chậu rồi mà. Tớ hứa sẽ lập hàng rào bảo vệ, không để gã nào bén mảng đến bắt chuyện với cậu đâu, nha nha, xin cậu đấy!”
Trên thực tế, cô nàng đúng là có siêu năng lực thật. Một mình cân hai nam sinh, chém gió thành bão cực kỳ tự nhiên. Còn tôi thì biết thân biết phận, tự giác co rúm người lại ở góc sofa, yên tâm ôm điện thoại lướt mạng.
Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại sáng lên, chú nhỏ gửi tin nhắn tới: [Mấy giờ xong? Tôi qua hốt em về.]
Tôi do dự mất một giây rồi quyết định khai báo thành khẩn chứ không dám léng phéng giấu giếm anh: [Chú nhỏ ơi, cháu muốn chuồn về ngay bây giờ đây ạ. Con bạn cùng phòng lừa cháu đến buổi giao lưu xem mắt rồi.]
Sợ ông chú nổi máu ghen, tôi vội vội vàng vàng gõ thêm một tin nhắn đính chính: [Nhưng mà cháu thề là cháu chưa thèm mở miệng nói một câu nào với mấy bạn nam ở đây hết á!]
Tin nhắn vừa nhấn gửi đi chưa kịp nóng máy, thì đột nhiên, góc sofa ngay bên cạnh tôi bỗng lún hẳn xuống một mảng lớn.
Là một trong hai gã nam sinh lúc nãy vừa chém gió với con bạn tôi, gã đang mò sang đây…




One thought on “FULL Truyện Nuôi Vợ Từ Bé”