Truyện Tàn Trầm Đốt Lại

Truyện Tàn Trầm Đốt Lại – Yokopod

Chương 1: Không Nhận Tội Thay

“Xin em đấy Tiểu Tuyết, giúp chị lần này thôi!”

Chị gái tôi mặt đầm đìa nước mắt, van xin tôi đứng ra gánh tội thay chị trước cơn giận của nhà họ Phó.

Số là trong đúng ngày cưới của mình, chị ta uống quá chén nên đi nhầm phòng, lỡ làng ăn ngủ với vị “Phật tử” tiếng măm của giới thượng lưu.

“Nếu để nhà chồng biết chuyện, chắc chắn họ sẽ đuổi chị ra khỏi cửa!”

Kiếp trước, vì thương xót chị gái nên tôi gật đầu đồng ý. Để rồi sau đó, tôi trở thành kẻ trơ trẽn hám danh trong mắt người đời, bị cả gia đình Phó Bạc Ngôn đay nghiến, nhục mạ suốt nhiều năm.

Đến khi tôi chịu hết nổi muốn ly hôn, họ lại dùng câu “Gia quy nhà họ Phó không có lệ ly hôn” để trói buộc tôi ở nơi mà ngày nào tôi cũng muốn trốn chạy.

Mười năm sau, chị gái ly hôn rồi tìm đến Phó Bạc Ngôn sụt sùi kể khổ: “Năm đó nếu em không mủi lòng trước lời van xin của em gái mà giấu anh sự thật, có lẽ hai ta đâu đến mức bỏ lỡ nhau ngần ấy năm.”

Đến tận giây phút đó tôi mới ngộ ra, hóa ra trong lòng Phó Bạc Ngôn luôn khắc sâu hình bóng của chị tôi.

Ngay đêm ấy, Phó Bạc Ngôn phát điên. Hắn nhốt tôi vào gian thờ Phật nhỏ rồi nhẫn tâm châm lửa thiêu sống tôi.

“Gia quy nhà họ Phó không cho phép ly hôn, thế nên cô chỉ có con đường chết.”

“Chính sự tham lam, ham hố vinh hoa của cô đã chia rẽ tôi và Phồn Tình. Đây là món nợ cô phải trả!”

Cơn đau rát tột cùng khi ngọn lửa thiêu rụi da thịt dường như vẫn còn bủa vây lấy tôi, khiến tôi bất giác giật mình rùng mình, vội vàng lùi lại vài bước.

Kiếp này, tôi tuyệt đối không bước chân vào cánh cửa nhà họ Phó dù chỉ một bước!

Thấy tôi lùi lại, chị gái liền ngừng khóc, giọng điệu đầy vẻ uất ức: “Tiểu Tuyết, chị em mình thương nhau bấy lâu nay, em không thể giúp chị một chút sao?”

Tôi dứt khoát lắc đầu: “Không đời nào!”

2

“Cái gì mà không? Con không nhận thì tính sao đây? Chị con vừa mới kết hôn, còn con thì chưa. Chẳng lẽ con đành lòng nhìn chị con vừa cưới xong đã phải ly hôn?”

Mẹ tôi vừa dứt lời liền gạt phắt ý kiến của tôi sang một bên, quay sang dỗ dành chị gái: “Phồn Tình, con cứ yên tâm. Lát nữa người nhà họ Phó đến, con cứ đứng sang một bên, không cần nói gì hết.”

Từ nhỏ bố mẹ đã chẳng thương tôi, họ chỉ chiều chuộng mỗi chị gái. Sự thiên vị đó từ lâu đã trở thành thói quen của căn nhà này.

Thế nhưng, tôi đã sống lại một đời…

Cơn giận từ tận đáy lòng lập tức bùng lên dữ dội: “Con đã bảo là không! Bố mẹ có thể tôn trọng con một chút được không? Hơn nữa chị cũng đâu có cố ý, cứ giải thích rõ ràng là xong chứ gì?”

“Mày gào thét cái gì?” Bố tôi lớn tiếng quát, “Mày nhất định phải phá hoại gia đình của chị mày thì mới cam lòng hả?”

Tôi im lặng. Chẳng buồn tốn lời với họ làm gì nữa. Dù sao kiếp này, cái rắc rối chết tiệt này đừng mong ai đổ lên đầu tôi.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa phòng tổng thống vang lên, người nhà họ Phó đã tới.

Chị gái ngay lập tức nép sau lưng bố, không ngừng nháy mắt ra hiệu cho tôi. Tôi cúi đầu, xóc lại tinh thần một hồi lâu rồi mới ngẩng mặt lên nhìn Phó Bạc Ngôn.

Ngọn lửa mà hắn châm lên ở kiếp trước dường như vẫn đang rực cháy trong lòng tôi. Thế nhưng Phó Bạc Ngôn chẳng buồn liếc tôi lấy một cái. Ánh mắt hắn cứ lén lút hướng về phía chị gái tôi, chẳng dám nhìn thẳng.

Thế mà cũng đòi làm “Phật tử”, thật là buồn cười. Khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm.

Mẹ của Phó Bạc Ngôn là bà Tề Duyệt ung dung ngồi xuống ghế sofa, vẫn giữ nguyên bộ dạng cao cao tại thượng khinh khỉnh như mọi khi: “Nói đi, chuyện tối qua là thế nào. Thân thể trong trắng của Bạc Ngôn nhà chúng tôi rốt cuộc là đứa nào cướp mất?”

Bố tôi lập tức đẩy tôi ra trước mặt bà Tề Duyệt: “Chính là nó!”

“Bà Tề, thật sự vô cùng xin lỗi bà. Đứa con gái út nhà tôi không hiểu chuyện, tối qua uống chút rượu nên mới lỡ dại. Tuy nó không cố ý, nhưng nhà họ Phó các vị muốn xử trí thế nào thì cứ xử trí, chúng tôi tuyệt đối không một lời oán thán.”

Tôi cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lùng đầy căm hận đang dội thẳng vào mình. Lặng lẽ hít một hơi thật sâu, tôi nhìn thẳng vào mắt Phó Bạc Ngôn:

“Anh nhìn cái gì? Tối qua anh bị chết lâm sàng đấy à? Anh ngủ với ai mà chính anh cũng không biết…”

“Hứa Thịnh Tuyết, mày nói cái gì đấy?” Mẹ tôi dùng lực đánh mạnh vào người tôi, “Sao mày dám ăn nói với Phó thiếu gia như thế hả? Câm miệng ngay!”

Phó Bạc Ngôn ngơ ngác nhìn tôi, không ngờ lời lẽ của tôi lại… cay độc đến vậy. But so với những gì hắn đã làm với tôi ở kiếp trước, bấy nhiêu đây thì đã là cái thá gì?

Ánh mắt của Phó Bạc Ngôn trở nên phức tạp, lại lén lút liếc về phía chị gái tôi.

Tôi thậm chí còn nghi ngờ rằng Phó Bạc Ngôn thừa biết người phụ nữ tối qua là chị gái, chỉ là vì chị ấy mới kết hôn nên hắn không dám nói ra sự thật. Anh rể tối qua cũng say khướt, đặt lưng xuống là ngủ như chết, chị gái lén lút mò về giữa đêm mà anh ta chẳng hay biết gì.

Có thể thấy, Phó Bạc Ngôn đối với chị gái tôi đúng là tình sâu nghĩa nặng. Kiếp trước hắn căm hận tôi đến thế, cũng là vì tôi đã đứng ra nhận tội thay chị, đúng không?

Tôi siết chặt hai nắm tay, cố đè nén ngọn lửa hận thù đang cuộn trào trong lòng.

Chị gái thấy bầu không khí có chút căng thẳng liền dùng sức đẩy mạnh tôi về phía Phó Bạc Ngôn:

“Tiểu Tuyết, em thầm thương trộm nhớ Phó thiếu gia đã lâu rồi đúng không? Dù em không nên nửa đêm lẻn vào phòng Phó thiếu gia làm chuyện đó, nhưng chuyện cũng đã lỡ rồi, em mau thừa nhận đi, phải chịu trách nhiệm với Phó thiếu gia chứ!”

One thought on “Truyện Tàn Trầm Đốt Lại

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *