Truyện Tàn Trầm Đốt Lại

Truyện Tàn Trầm Đốt Lại – Yokopod

Chương 2: Trích Xuất Camera

3

Phó Bạc Ngôn chậm rãi cụp mắt, che giấu nỗi thất vọng tràn ngập trong ánh mắt.

Hắn nhạt giọng lên tiếng: “Nếu Hứa nhị tiểu thư không…”

Bà Tề Duyệt đứng phắt dậy, bước tới trước mặt tôi, đánh giá một lượt từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt: “Thật sự là cô sao?”

Bà ta hừ lạnh một tiếng: “Trước đây từng có vị đại sư xem bói cho Bạc Ngôn nhà tôi, nói rằng thân thể của nó không thể tùy tiện để ai phá vỡ.”

“Bây giờ cô cướp mất sự trong trắng của Bạc Ngôn, thì cô chỉ có thể gả cho nó thôi. Đây chính là mục đích của cô đúng không?”

“Cô gái nhỏ này, tuổi còn trẻ mà tâm cơ sâu hiểm gớm.”

Bố tôi lớn tiếng quát mắng: “Đồ súc sinh, mày xem mày gây ra họa lớn chừng nào! Còn không mau xin lỗi Phó thiếu gia?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào tôi.

Tôi đảo mắt nhìn một vòng quanh căn phòng, lạnh lùng lên tiếng: “Tối hôm qua khi tiệc cưới kết thúc, tôi lên tầng thượng ngắm cảnh, sau đó còn làm nốt bản kế hoạch công việc.”

“Xung quanh phòng tổng thống của anh Phó không cho phép lắp đặt camera, nhưng khu vực phòng của tôi thì có. Các vị cứ việc tùy ý trích xuất camera…”

“Hứa Thịnh Tuyết!” Chị gái cao giọng ngắt lời tôi, “Em… rốt cuộc em đang nói cái gì hả?”

Bố tôi hạ thấp giọng đe dọa: “Hứa Thịnh Tuyết, mày khôn hồn thì nhận chuyện này xuống cho tao, bằng không thì cút xéo khỏi nhà họ Hứa ngay!”

Tôi phớt lờ, tiếp tục quay sang nói với người nhà họ Phó: “Nếu các vị thực sự không tin, tôi sẵn sàng đến bệnh viện kiểm tra y tế xem có dấu vết quan hệ hay không.”

Dĩ nhiên, tôi chắc chắn sẽ sạch sẽ.

Tôi quay sang nhìn chị gái: “Chị ơi, chị có dám đi kiểm tra không?”

Mặt chị gái đỏ bừng lên vì tức giận và xấu hổ: “Em…”

Chị ta kéo tôi ra một góc, nhỏ giọng cầu xin: “Tiểu Tuyết, em mau thừa nhận đi. Lát nữa Tuấn Ninh mà đến đây thì không kịp nữa đâu. Chị và Tuấn Ninh là tình yêu đích thực của đời nhau, em thực sự nhẫn tâm chia rẽ bọn chị sao?”

Tôi lạnh lùng đáp: “Nếu là tình yêu đích thực, anh rể cũng sẽ không vì chuyện nhỏ này mà ly hôn với chị đâu, dù sao chị cũng đâu cố ý.”

Chị gái nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập sự căm hận.

Tôi đột nhiên tăng âm lượng nói lớn: “Chị ơi, chị không cần cầu xin em nữa đâu, vô ích thôi! Chuyện không phải do em làm thì tuyệt đối em sẽ không bao giờ vơ vào người!”

Chị gái vội bịt miệng tôi lại nhưng đã quá muộn, người nhà họ Phó đã nghe thấy rõ mồn một.

“Hóa ra kẻ đó là cô!” Bà Tề Duyệt chú ý đến ánh mắt chợt bừng sáng của con trai mình, liền quay sang chỉ trích chị gái tôi một trận lôi đình, cuối cùng quay lại hỏi bố tôi: “Gia đình ông tính xử lý đứa con gái này thế nào đây? Hay là các người vốn dĩ không có ý định đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho nhà họ Phó chúng tôi?”

Trong lời nói sặc mùi đe dọa. Bố tôi có cho mười cái gan cũng chẳng dám đắc tội với nhà họ Phó.

Cả hai người họ đều trừng mắt giận dữ nhìn tôi, như thể mọi rắc rối đều do một tay tôi gây ra.

Tôi nhún vai: “Không phải việc của tôi nữa, tôi đi đây.”

Vừa mở cửa bước ra ngoài, tôi liền chạm mặt anh rể hiện tại của mình — Cố Tuấn Ninh.

Anh ta rảo bước tới hỏi: “Tiểu Tuyết, chị em đâu?”

Tôi khẽ mỉm cười, chỉ tay về cánh cửa phía sau lưng. Cố Tuấn Ninh gật đầu một cái rồi gạt cửa bước vào.

Ồ, kịch hay bắt đầu rồi đây.

4

Cố Tuấn Ninh sau khi biết chuyện đêm qua chị gái tôi mặn nồng với người đàn ông khác thì bất chấp tất cả, đòi ly hôn cho bằng được.

“Nếu là chuyện trước khi kết hôn thì tôi chẳng thèm chấp, ai mà chẳng có quá khứ! Nhưng tối qua là đêm tân hôn của chúng ta! Cô ngủ với thằng khác ngay trong đêm tân hôn, chuyện này mà truyền ra ngoài thì thể diện của nhà họ Cố chúng tôi biết giấu đi đâu?”

Chị gái tôi van xin Cố Tuấn Ninh thế nào cũng vô dụng, chị ta bị lôi xềnh xệch đến Cục Dân chính.

Đứng trước cửa Cục Dân chính, chị gái vẫn dốc sức níu chặt lấy Cố Tuấn Ninh không chịu bước vào: “Tuấn Ninh, cho em thêm một cơ hội nữa được không? Em thực sự không cố ý mà…”

Cố Tuấn Ninh hất mạnh tay chị ta ra: “Không cố ý là xong chuyện chắc? Hứa Phồn Tình, cô khôn hồn thì đi vô trong với tôi. Hôm nay trời có sập thì cũng phải ly hôn!”

Phó Bạc Ngôn cũng bám theo đến tận Cục Dân chính. Thấy cảnh tượng đó, hắn sải bước lao tới, đưa tay chắn trước mặt chị gái tôi: “Anh Cố, Hứa tiểu thư không cố ý đâu, tối qua cô ấy uống say…”

Cố Tuấn Ninh cười khẩy một tiếng ngắt lời Phó Bạc Ngôn: “Cô ta say rượu, chẳng lẽ vị ‘Đại Phật tử’ cao khiết nhà anh cũng say quắc cần câu? Anh đừng bảo với tôi là tối qua anh bị ép đấy nhé.”

Phó Bạc Ngôn nhất thời nghẹn lời, không thể phản bác.

Cố Tuấn Ninh dứt khoát lôi tuột chị gái tôi vào bên trong Cục Dân chính. Hai người họ nộp đơn xin ly hôn, thời hạn 30 ngày hòa giải chính thức bắt đầu.

Cảnh tượng hỗn loạn trước cửa Cục Dân chính bị chụp lại rồi đăng tải rầm rộ lên mạng.

Cộng đồng mạng đều vô cùng tò mò:

[Rốt cuộc chuyện gì xảy ra thế?] [Hôm qua đám cưới của Cố Tuấn Ninh và Hứa Phồn Tình hoành tráng thế cơ mà, sao hôm nay đã dắt nhau đi ly hôn rồi?] [Sao trong chuyện này lại có cả mặt Phó Bạc Ngôn nữa nhỉ?]

Tôi lập tức đăng ký một tài khoản phụ rồi bay vào bình luận ngay bên dưới.

One thought on “Truyện Tàn Trầm Đốt Lại

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *