Chương 1 Thất tình
Bị người yêu đá đúng dịp cuối năm, tôi hẹn cô bạn thân Hứa Điềm ra quán bar uống vài ly cho bớt sầu trong đêm Giao thừa. Ai ngờ tôi ngồi chờ suốt ba tiếng đồng hồ, cuối cùng chỉ nhận được một cuộc điện thoại.
“Tịch Tịch, đừng giận nha! Chuyến bay của tớ bị hoãn rồi. Nhưng yên tâm, tớ đã nhờ anh trai tới đón cậu. Có anh ấy chăm sóc, tớ hoàn toàn không lo.”
Tôi và Hứa Điềm chơi với nhau từ cấp Hai đến hết cấp Ba, thân đến mức chỉ cần nhìn mặt là biết đối phương đang nghĩ gì. Nhưng lên đại học, hai đứa bị số phận chia cắt, mỗi đứa một phương, cách nhau cả ngàn cây số.
Biết tôi vừa thất tình, cô ấy lập tức mua vé máy bay sang bầu bạn. Không ngờ giữa đường lại gặp sự cố.
“Được rồi, được rồi.” Tôi đành bất lực đáp. Thật ra tôi có quen anh trai Hứa Điềm, nhưng chẳng thân thiết gì. Nói chính xác hơn thì tôi hơi rén anh ấy. Bởi vì Hứa Cảnh chính là phiên bản sống của cụm từ “con nhà người ta”.
Năm tôi và Hứa Điềm còn ôm đầu khóc ròng với mấy bài Toán cấp Hai, anh ấy đã được tuyển thẳng vào trường đại học top đầu cả nước.
Trong vài lần hiếm hoi gặp mặt, anh luôn giữ vẻ lạnh lùng xa cách. Ngay cả Hứa Điềm — đứa nổi tiếng quậy phá như khỉ sổng chuồng — cũng ngoan ngoãn hẳn khi đứng trước mặt anh trai mình.
Vì thế, lúc mở mắt ra và phát hiện mình đang nằm chung giường với Hứa Cảnh… Tôi cảm thấy trời sập thật rồi.
“… Tỉnh rồi à?” Giọng đàn ông khàn khàn vang lên bên cạnh.
Tôi cứng ngắc quay đầu lại. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, tim vẫn hụt mất một nhịp.
Đẹp trai quá đáng rồi đấy… Đôi mày sắc nét, ngũ quan như được tỉ mỉ gọt giũa, làn da còn đẹp hơn cả da tôi. Mái tóc đen hơi rối sau khi ngủ dậy lại càng khiến anh trông cuốn hút đến nghẹt thở. Đặc biệt là khi khoảng cách giữa hai người gần đến mức này.
Bốn mắt chạm nhau. Một đoạn ký ức tối qua bất ngờ hiện lên trong đầu tôi.
Sau khi uống quá chén, lúc Hứa Cảnh tìm thấy tôi, lý trí đã bay mất hơn nửa. Tôi vừa uống vừa khóc, vừa khóc vừa kể lể, đến cuối cùng hình như còn phát điên vì men rượu… Rồi leo thẳng lên người anh ấy.
Khoan đã! Tôi vội nhìn quanh. Đây hình như là căn hộ của Hứa Cảnh? Tim tôi lập tức treo lơ lửng trên cổ họng.
“… Anh Hứa, tối qua… chắc không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?”
Trong mắt Hứa Cảnh vẫn còn chút mệt mỏi sau một đêm dài. Nghe vậy, anh hơi nheo mắt lại.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo lên. Thấy người gọi đến là Hứa Điềm, tôi bật dậy như bị điện giật.
“A lô? Điềm? Điềm Điềm?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng ngạc nhiên: “Tớ nhắn cho cậu cả đống tin WeChat mà không thấy trả lời. Tớ vừa xuống máy bay rồi, đang trên đường tới trường cậu đây. Mà ký túc xá cậu ở tòa nào nhỉ?”
Tôi: “…”
Có lẽ là… Tòa nhà của anh trai cậu. Nhưng câu này cho tôi thêm mười lá gan nữa cũng không dám nói ra.
Tôi chột dạ đến mức muốn độn thổ: “Tớ ngủ quên nên không nghe thấy. Tớ ở tòa 6, phòng 201.”
Hứa Điềm chẳng nghi ngờ gì, còn vui vẻ nói: “Xem ra anh tớ cũng có trách nhiệm phết đấy! Được rồi, tớ qua ngay!”
Cuộc gọi kết thúc. Đầu óc tôi vẫn còn quay như chong chóng. Đúng lúc đó, phía sau vang lên giọng nói quen thuộc của Hứa Cảnh: “Giờ mới xuất phát thì không kịp đâu.”
Tôi: “…”
Anh đã vén chăn bước xuống giường. Cơ bụng thấp thoáng hiện ra trước mắt.
Tôi lập tức quay mặt đi, mặt nóng như sắp bốc khói. “Em… em tự đi được mà…”
Hứa Cảnh nhìn tôi một cái rồi thản nhiên đáp: “Đưa em đến nơi mới gọi là hoàn thành trách nhiệm.”
Anh hơi nhướng mày. “Không phải em cũng nghĩ vậy sao?”
Cuối cùng tôi vẫn phải ngoan ngoãn lên xe của Hứa Cảnh. Đến gần cổng trường, còn cách một đoạn khá xa, tôi vội lên tiếng: “Anh dừng ở đây được rồi ạ.”
Chiếc xe của anh quá nổi bật. Nếu để người quen nhìn thấy tôi bước xuống từ chiếc xe này, e rằng chưa đầy một ngày cả trường sẽ đồn tôi vừa đổi bạn trai thành đại gia.
Hứa Cảnh liếc tôi một cái, không hỏi thêm gì, chỉ chậm rãi tấp xe vào lề đường.
Tôi vừa mở cửa, đặt một chân xuống đất thì phía sau bỗng vang lên giọng anh: “Kéo cổ áo lên.”
Tôi ngẩn người cúi xuống nhìn. Ngay dưới xương quai xanh là vài vệt đỏ nhàn nhạt. Tuy không rõ ràng lắm, nhưng lại cực kỳ dễ khiến người ta suy diễn theo hướng không đứng đắn. Mặt tôi lập tức nóng bừng.
“Vâng vâng! Em đi đây!”
Tôi cuống cuồng chỉnh lại cổ áo rồi ba chân bốn cẳng lao khỏi xe. Không dám quay đầu lấy một lần. Ai ngờ chưa chạy được bao xa đã đâm phải hai người quen.
Tề Tư Nghiêu và Tống Kiều. Hai người đang nắm tay nhau rất tình tứ. Không biết Tề Tư Nghiêu vừa nói gì mà Tống Kiều đánh nhẹ anh ta một cái, sau đó cười tít mắt rồi tựa hẳn vào vai anh ta. Đúng là cảnh tượng ngọt ngào đến mức khiến người ta đau mắt.
Vừa nhìn thấy tôi, vẻ mặt Tề Tư Nghiêu lập tức lạnh đi. Tống Kiều khẽ “á” một tiếng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi rồi lấy hết can đảm bước lên: “Thẩm Tịch, cậu đừng hiểu lầm nhé. Tớ với Tư Nghiêu thật sự không cố ý làm cậu tổn thương đâu…”
Tôi nghĩ đến việc Hứa Cảnh có khi vẫn còn chưa đi xa. Nếu để anh ấy chứng kiến cảnh bạn trai cũ và người yêu mới đứng đây diễn phim tình cảm với tôi, chắc tôi chỉ còn nước chuyển hành tinh sống. Thế là tôi lập tức xua tay: “Không sao đâu. Chuyện qua rồi.”
Tống Kiều khựng lại. Có lẽ cô ta đã chuẩn bị sẵn cả bài phát biểu dài mấy nghìn chữ, không ngờ tôi lại kết thúc cuộc trò chuyện nhanh như vậy.
Tề Tư Nghiêu thì cau mày, liếc về phía sau lưng tôi rồi lạnh giọng: “Thẩm Tịch, dù chúng ta đã chia tay, em cũng không cần làm đến mức này. Chỉ khiến tôi càng xem thường em thôi.”
Tôi đứng hình mất hai giây. ??? Tôi làm gì cơ? Mà anh lấy tư cách gì để xem thường tôi? Người ngoại tình là anh. Người nắm tay người mới trước mặt người cũ cũng là anh. Rốt cuộc ai mới là người nên thấy xấu hổ vậy?
Tôi chẳng buồn đôi co, xoay người bỏ đi. Vừa rẽ qua góc hành lang, bụng dưới bỗng đau quặn lên. Tôi hít một hơi lạnh, ôm bụng dựa vào tường rồi từ từ ngồi xổm xuống.
Đau chết mất…
Bảo sao hôm qua tôi lại nổi điên như thế. Đúng là phụ nữ mỗi tháng đều phải trải qua vài ngày bị hormone điều khiển như con rối.
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Là tin nhắn WeChat của Hứa Cảnh. “Canh giải rượu đã đặt rồi, lát nữa sẽ giao tới.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, đầu óc càng rối hơn. Không nhớ mình thêm WeChat anh từ bao giờ. À đúng rồi. Ngày trước Hứa Điềm gây họa khắp nơi, không dám gọi bố mẹ nên thường cầu cứu anh trai. Tôi cũng tiện tay kết bạn theo. Nhưng trước đây nhìn cái tên “Hứa Cảnh”, tôi chỉ thấy đó là anh trai bạn thân.
Còn bây giờ…
Chỉ cần nhìn thấy ba chữ ấy là tim tôi lại đập loạn. Sau vài giây đấu tranh tư tưởng dữ dội, tôi run run đưa tay… Chặn liên lạc.
Ừ. Chỉ cần tôi không nhìn thấy, mọi chuyện sẽ không tồn tại.
Đợi cơn đau dịu xuống, tôi vội quay về ký túc xá. Vừa thu dọn xong đồ đạc, điện thoại đã reo lên. Là Hứa Điềm.
“Tịch Tịch! Tớ đang ở dưới ký túc xá cậu đây!”
Nghe thấy giọng cô ấy, tôi lập tức căng thẳng. Hiện giờ người tôi ngại gặp nhất chính là Hứa Điềm. Nhưng trốn cũng chẳng được. Tôi chỉ đành hít sâu một hơi rồi xuống lầu.
Vừa nhìn thấy tôi, Hứa Điềm đã trợn tròn mắt. “Trời đất ơi! Sao cậu trông như vừa bị hút hết tinh khí vậy?”
Tôi: “…”
Cô ấy tức giận chống nạnh: “Chẳng phải chỉ là thất tình thôi sao? Có cần hành hạ bản thân đến mức này không?”
Tôi âm thầm thở phào. Xem ra cô ấy thật sự chưa biết chuyện tối qua.
Nhưng chưa kịp vui mừng được bao lâu, Hứa Điềm đã móc điện thoại ra. “Cậu đợi đấy! Tớ phải gọi cho anh tớ hỏi cho ra nhẽ! Cả đêm qua anh ấy chăm sóc cậu kiểu gì mà sáng ra nhìn cậu như vừa trải qua kiếp nạn vậy?!”
Tôi: “!!!”
