FULL Truyện Tình Yêu Đến Từ Hợp Đồng

Truyện Ngôn tình hài hước, ngôn tình sủng - Truyện Tình Yêu Đến Từ Hợp Đồng – Yokopod

Chương 2: “Ăn mặc bảnh thế này… không phải vừa đi hẹn hò với cô gái nào đấy chứ?”

Tôi mềm nhũn cả chân, vội chụp lấy tay cô ấy. “Đừng! Đừng gọi! Anh ấy chăm sóc tớ rất tốt, thật đấy. Chuyện này không liên quan đến anh ấy đâu. Chỉ là… dì cả của tớ sắp ghé thăm thôi.”

Hứa Điềm nheo mắt đầy nghi ngờ. “Thật không đấy?”

Thật cái đầu cậu ấy. Nhưng tôi dám nói thật sao? Tôi ôm bụng, gật đầu lia lịa. “Thật mà, thật mà…”

Hứa Điềm bĩu môi. “Anh tớ còn chưa từng yêu đương, lấy đâu ra kinh nghiệm chăm sóc người khác. Nếu không phải tớ không kịp tới thì cũng chẳng dám giao cậu cho anh ấy đâu.”

Tôi sững người. Khoan đã. Hứa Cảnh… Chưa từng yêu đương sao? Thế tối qua anh ấy thành thạo như vậy là sao?

Ý nghĩ vừa lóe lên, mặt tôi lập tức nóng ran.

“Ơ? Tịch Tịch, sao mặt cậu đỏ dữ vậy?” Hứa Điềm đưa mu bàn tay áp lên má tôi. “Không phải cậu sốt rồi đấy chứ?”

Tôi giật mình lùi lại, điên cuồng lắc đầu. “Không có! Tớ khỏe lắm!”

Hứa Điềm nhìn tôi như nhìn một bệnh nhân giai đoạn cuối rồi thở dài. “Chỉ là một thằng đàn ông thôi mà. Ếch ba chân thì khó kiếm, chứ đàn ông hai chân đầy ngoài đường. Tên Tề Tư Nghiêu kia chẳng qua là một gã tồi thôi. Cậu đừng nghĩ đến hắn nữa.”

Cô ấy túm lấy mặt tôi, xoay qua xoay lại như đang thẩm định hàng hóa. “Với nhan sắc và vóc dáng này của cậu, người thiệt rõ ràng là hắn ta, hiểu chưa?”

Tôi và Tề Tư Nghiêu quen nhau từ đợt huấn luyện quân sự năm nhất. Anh ta khá điển trai, đánh bóng rổ giỏi, đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý. Theo đuổi tôi suốt ba tháng trời, cuối cùng tôi thấy cũng được nên đồng ý.

Lúc mới yêu, mọi thứ khá ổn. Nhưng về sau tôi phát hiện anh ta chẳng bao giờ biết từ chối mấy cô gái thích mình. Chúng tôi cãi nhau không ít lần vì chuyện đó. Rồi anh ta dần lạnh nhạt với tôi. Đỉnh điểm là hai hôm trước. Tôi nhận được một bức ảnh gửi thẳng qua WeChat. Trong ảnh, Tề Tư Nghiêu đang nằm trên giường khách sạn ngủ ngon lành. Trên mặt còn in nguyên mấy dấu son môi lem nhem.

Tôi tức tốc chạy đến hỏi cho ra lẽ. Kết quả, người nên xin lỗi là anh ta lại tỉnh bơ đòi chia tay trước. Đúng là đồ khốn! Nghĩ lại vẫn thấy tức muốn nội thương. Rõ ràng người đá phải là tôi mới đúng!

Hứa Điềm nghe xong lập tức nổi giận đùng đùng. “Cái đôi chó má đó đang ở đâu? Dẫn tớ đi! Hôm nay tớ phải đòi công bằng cho cậu!”

Tôi cạn lời. Thật ra bây giờ tôi cũng chẳng còn hứng thú đi tính sổ nữa. Dù sao thì… Hình như tôi cũng vừa gây ra một chuyện còn động trời hơn. “Thôi bỏ đi.”

Tôi lắc đầu. “Không đáng để lãng phí thời gian.”

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên. Là shipper gọi. Nhìn thấy phần canh giải rượu được giao tới, tôi lại thấy chột dạ.

Hứa Điềm cầm hóa đơn lên xem rồi tặc lưỡi. “Hiếm thật đấy. Anh tớ mà cũng biết quan tâm người khác cơ à? Tớ còn tưởng…” Cô ấy chưa nói hết câu thì điện thoại đột nhiên đổ chuông. Nhìn màn hình, Hứa Điềm sửng sốt. “Ơ? Anh tớ gọi?”

Tim tôi lập tức nhảy dựng lên. Hứa Điềm nhanh tay bắt máy. “A lô? Anh tìm em có việc gì thế?” Không biết đầu dây bên kia nói gì. Chỉ thấy ánh mắt cô ấy dần trở nên kỳ quái. Sau đó chậm rãi quay sang nhìn tôi. Rồi đưa điện thoại tới.

“Tịch Tịch, anh tớ tìm cậu.”

Trước mắt tôi tối sầm. Ngày tàn rồi. Tôi run rẩy nhận điện thoại. “… A lô?”

Giọng Hứa Cảnh vang lên từ đầu dây bên kia. “Tôi không tìm thấy đồng hồ. Em xem thử có nằm trong túi xách của em không.”

Tôi: “???”

Vội vàng lục túi. Quả nhiên, ngón tay chạm phải một chiếc đồng hồ lạnh ngắt. Chiếc đồng hồ đen bạc với họa tiết mặt trăng và những vì sao lấp lánh. Nhìn thôi cũng biết giá tiền không hề thân thiện.

Hứa Điềm lập tức tò mò. “Ơ? Sao đồng hồ của anh tớ lại ở trong túi cậu?”

Đầu óc tôi lập tức hỗn loạn. Ký ức tối qua lờ mờ hiện lên. Hình như lúc đó tôi ôm lấy cánh tay Hứa Cảnh, còn làm nũng chê chiếc đồng hồ này cấn vào đùi mình…

Tôi: “…” Cứu. Có ai cứu tôi với.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Hứa Điềm, trong đầu tôi chỉ còn một câu: Nói gì đi chứ! Mau cứu vãn tình hình đi! May mà Hứa Cảnh lên tiếng trước.

“Hôm qua tôi tháo đồng hồ để trên bàn ở quán bar rồi quên mang về. Chắc em ấy say quá nên tiện tay gom luôn.”

Hứa Điềm lập tức hiểu ra. “À, hóa ra là vậy!” Cô ấy quay sang trách móc anh trai. “Anh cũng thật là. Đồng hồ đắt như thế mà dám tháo ra để lung tung. Nếu không nhờ Tịch Tịch mang về giúp thì anh mất toi cả đống tiền rồi.”

Nói đến đây, cô ấy còn hùng hồn bổ sung: “Ít nhất cũng phải cảm ơn người ta tử tế chứ!”

Đầu dây bên kia bỗng im lặng. Tôi thì hoảng đến mức muốn nhảy khỏi Trái Đất. “Không cần đâu ạ!” Tôi gần như hét lên. Nghĩ đến lý do thật sự khiến chiếc đồng hồ bị tháo ra… Mặt tôi nóng đến mức chỉ thiếu nước bốc khói.

Một lúc sau, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẽ. “Tôi đúng là nên cảm ơn em ấy tử tế. Thẩm Tịch, khi nào em rảnh? Tan làm tôi qua lấy đồng hồ, tiện thể mời em một bữa.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng từ chối thì Hứa Điềm đã nhanh hơn một bước. “Ăn đồ Nhật!”

Cô ấy giơ tay như học sinh phát biểu. “Em biết một quán mới mở, siêu ngon mà cũng siêu đắt! Chốt luôn tối nay đi!”

Hứa Cảnh không hề phản đối. “Được.”

Tôi: “…”

Không ai hỏi ý kiến tôi sao? Sau khi cúp máy, tôi vẫn cố vùng vẫy lần cuối. Nhưng Hứa Điềm giữ chặt lấy tôi như sợ tôi chạy mất.

“Tịch Tịch, cậu ngốc thật hay giả ngốc vậy?” Cô ấy hận sắt không thành thép. “Cơ hội được ăn ké tiền của anh tớ hiếm lắm đấy! Không tranh thủ thì đúng là có lỗi với ví tiền của bản thân!”

Tôi cười khổ. Nỗi khổ này thật sự không biết kể với ai. Bởi vì nếu nói chính xác… Tối qua người “lợi dụng” Hứa Cảnh hình như chính là tôi.

Nghe Hứa Điềm kể, Hứa Cảnh cùng bạn bè khởi nghiệp từ năm hai đại học. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã gây dựng được tên tuổi trong giới công nghệ, trở thành một nhân vật khá có tiếng trong ngành. Mỗi lần nhắc đến anh trai mình, Hứa Điềm đều vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Thế nên cô ấy chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội “rút máu” ông anh giàu có này. Cuối cùng tôi chỉ đành bất lực đồng ý.

Những ngày đầu năm mới, khu thương mại lúc nào cũng đông nghịt người. Tiếng cười nói, tiếng nhạc và tiếng chúc Tết hòa vào nhau, náo nhiệt vô cùng. Thế nhưng tôi ngồi trong phòng riêng sang trọng của nhà hàng lại chẳng thấy vui vẻ tẹo nào. nNgược lại còn thấp thỏm như ngồi trên đống lửa.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một giọng nam trầm thấp: “Xin lỗi, có cuộc họp đột xuất nên tôi đến muộn.”

Tôi vô thức ngẩng đầu lên. Hứa Cảnh bước vào. Anh mặc một bộ vest được cắt may hoàn hảo, áo khoác vắt hờ trên khuỷu tay. Chiếc sơ mi đen bên trong càng làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo săn chắc. Khí chất lạnh lùng, chỉnh tề đến mức khiến người ta có cảm giác chỉ cần nhìn thêm vài giây cũng là một loại mạo phạm.

Tôi lập tức cúi đầu uống trà. Không dám nhìn thêm. Ngược lại, Hứa Điềm chẳng hề biết hai chữ “ngại ngùng” viết thế nào. Cô ấy nheo mắt, quan sát anh trai từ trên xuống dưới hai lượt. Sau đó còn ghé sát lại ngửi ngửi.

“Trời đất!” Cô ấy trợn tròn mắt. “Ăn mặc bảnh thế này… không phải vừa đi hẹn hò với cô gái nào đấy chứ?”

Tay tôi siết chặt chiếc cốc. Bình tĩnh. Không sao cả. Hứa Cảnh đã thay quần áo rồi. Chắc chắn sẽ không…

Hứa Cảnh kéo ghế ngồi xuống đối diện. Nghe em gái hỏi vậy, anh chỉ nhướng mày. Ánh mắt lơ đãng lướt qua tôi một cái. Rồi thản nhiên đáp: “Phải thì sao?”

Phụt! Ngụm trà vừa uống vào suýt nữa phun thẳng ra ngoài.

Tim tôi lập tức đập loạn như trống hội. Còn Hứa Điềm thì há hốc miệng. Rõ ràng người sốc nhất bàn ăn lúc này… chưa chắc đã là tôi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *