FULL Truyện Yên Hỏa Nhập Cung Thành

Truyện Yên Hỏa Nhập Cung Thành – Truyện Ngôn tình cổ trang hài hước, cưới trước yêu sau

Chương 2: “Ta lấy đâu ra cơ hội để hạ độc?”

Sau một ngày đi đường mệt bở hơi tai, đến lúc hạ trại trời cũng đã nhá nhem tối.

Cả đoàn mới đi được khoảng bốn mươi dặm.

Vừa dựng trại xong, Tề Túc đã dẫn theo mấy quan sai kéo ta lên núi hái bạch hào.

Từ khi được ăn món bánh hấp hôm trước, đám người này nghiễm nhiên xem ta như đầu bếp riêng lưu động.

Bữa tối hôm đó cũng phong phú hơn hẳn.

Ta băm nhỏ thịt khô mà quan sai mang tới, trộn chung với bạch hào rồi hấp lên.

Mỡ thịt tan ra quyện vào rau dại, thơm đến mức khiến người ta muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Ăn xong, Tề Túc còn sai người mang thêm nước sạch tới.

Ta liếc nhìn khóe môi Việt mẫu.

Những mụn nước sưng đỏ trước đó đã dịu đi không ít.

Xem ra ăn thêm rau xanh quả thật có hiệu quả.

Đêm xuống.

Mọi người lần lượt đi nghỉ.

Ta đem nồi trả lại cho quan sai rồi rẽ vào một góc khuất.

Nào ngờ vừa bước vào đã cảm thấy cổ lạnh toát.

Một hòn đá sắc nhọn đang kề sát yết hầu.

“Con tiện nhân kia! Mau giao hết số bạc đám quan sai thưởng cho ngươi ra đây!”

Nghe giọng nói hung hăng ấy, ta lập tức nhận ra là Văn Đạt.

Tên công tử bột chỉ biết ăn chơi phá của.

Nghe nói hắn bị bắt quả tang khi đang ép buộc dân nữ, đúng lúc gặp vụ án nhà họ Việt nên bị hoàng thượng nổi giận xử lưu đày chung.

Bởi vậy hắn hận nhà họ Việt đến tận xương tủy.

Ta lập tức thu lại vẻ mặt.

Giọng nói mềm xuống vài phần:

“Công tử nới tay một chút đã.”

“Ngài dí sát thế này, ta lấy bạc kiểu gì?”

Văn Đạt giật phắt túi tiền trong tay ta.

Hắn lắc lắc vài cái.

Nghe tiếng leng keng không được như mong đợi, vẻ mặt có phần thất vọng nhưng vẫn nhét luôn vào ngực áo.

“Ban ngày mạnh miệng lắm cơ mà.”

“Không biết người có mềm như lời nói không nhỉ?”

Vừa nói, hắn vừa đưa tay định sờ mặt ta.

Ta lạnh giọng:

“Lấy được bạc rồi thì biết điều mà cút.”

“Nếu ta hét lên bây giờ, ngươi cũng chẳng được lợi lộc gì đâu.”

Văn Đạt hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

Nhìn bóng lưng hắn khuất dần trong bóng tối, ta siết chặt nắm tay.

Loại người này…

Không thể giữ lại được.

Sáng hôm sau.

Việt Phong vừa biết chuyện bạc bị cướp thì lập tức nổi giận.

Hai mắt đỏ hoe, xắn tay áo định lao đi tìm Văn Đạt tính sổ.

Ta vội vàng kéo hắn lại.

“Phong ca nhi, bình tĩnh nào.”

“Chẳng phải hắn thấy nhà ta không còn nam nhân chống lưng nên mới dám làm càn sao?”

“Ca ca không ở đây, đệ chính là trụ cột của nhà này!”

“Đệ tuyệt đối không để hắn bắt nạt tẩu tẩu!”

Nhìn gương mặt non choẹt nhưng đầy vẻ quyết tâm ấy, lòng ta mềm nhũn.

Ta khẽ chạm trán hắn.

Giọng nói dịu dàng hơn hẳn:

“Có ta là người lớn ở đây rồi.”

“Chưa đến lượt trẻ con ra mặt đâu.”

Việt Phong tức đến trợn mắt:

“Ai là trẻ con hả?”

Ta giả vờ không nghe thấy.

“Hơn nữa…”

“Loại người như Văn Đạt ấy mà.”

“Đập một lần chưa chắc đã chết, nhưng để hắn sống thì ngày nào cũng nhảy nhót trước mặt như bọ chét.”

“Không nguy hiểm lắm, nhưng cực kỳ ngứa mắt.”

Ta hạ thấp giọng:

“Ngày mai nếu hắn còn tới đòi tiền, đệ lặng lẽ đi gọi Tề đại nhân tới.”

Việt Phong hít sâu vài hơi.

Cuối cùng mới miễn cưỡng gật đầu.

Hôm sau.

Ta đến điểm hẹn từ sớm.

Quả nhiên Văn Đạt lại xuất hiện.

Hắn đảo mắt nhìn quanh rồi chìa tay ra.

Ta cắn môi, làm bộ đau lòng như bị cắt thịt:

“Công tử cũng nên chừa lại cho cô nhi quả phụ chúng ta ít bạc phòng thân chứ…”

“Đưa đây!”

Văn Đạt giật lấy mấy đồng bạc vụn.

Nhìn thấy ít hơn hôm qua, hắn lập tức khó chịu.

“Sao hôm nay ít thế?”

“Ngươi giấu tiền phải không?”

Ta lập tức lớn tiếng phản đối:

“Không có!”

Văn Đạt chửi bới vài câu rồi quay người bỏ đi.

Trước khi đi còn không quên đe dọa:

“Nhớ đấy!”

“Ngày mai mà ít hơn nữa, lão tử cho ngươi đẹp mặt!”

Đợi hắn đi khuất.

Ta lặng lẽ liếc về phía sau.

Tề Túc đang đứng cách đó không xa.

Sau đó ta cúi đầu lau mắt.

Diễn cho tròn vai rồi mới xoay người rời đi.

Hôm sau nữa.

Tin tức truyền tới.

Văn Đạt bị quan sai đánh cho mấy roi.

Việt Phong nghe xong vẫn chưa yên tâm.

“Đánh vài roi thì chưa chết được đâu.”

“Còn mấy ngày nữa mới tới Nam An trấn.”

“Lỡ hắn vẫn chưa bỏ cuộc thì sao?”

Ta mỉm cười.

“Không sao.”

“Có ta đây.”

Buổi tối.

Ta đang ngồi rửa bát bên bờ sông thì bên phía trại quan sai đột nhiên náo loạn.

Tiếng kêu đau vang lên liên tiếp.

Chẳng bao lâu sau, Tề Túc đã bước tới.

Gương mặt nghiêm nghị hơn thường ngày.

“Vân Dự cô nương.”

Ta vội ôm bụng.

Lảo đảo đứng dậy.

“Tề đại nhân…”

Trong trại, bốn quan sai đang ôm bụng lăn lộn dưới đất.

Nhìn kỹ thì đều là những người đã ăn bánh của ta suốt mấy ngày nay.

Ta tái mặt.

“Có chuyện gì vậy?”

Tề Túc nhìn chằm chằm vào ta.

Ánh mắt sắc như dao.

“Vân Dự cô nương có biết nguyên nhân không?”

Ta trợn mắt.

Vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Đại nhân đang nghi ta bỏ độc sao?”

Ta ôm bụng khom người.

Mồ hôi lạnh liên tục chảy xuống.

“Lúc nấu ăn, các vị đại nhân đều đứng bên cạnh.”

“Rau cũng là chính tay các vị hái.”

“Ta lấy đâu ra cơ hội hạ độc?”

“Hơn nữa…”

Ta cắn môi.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Ta cũng đau bụng muốn chết đây này…”

Ban đầu ta chỉ định giả đáng thương một chút.

Không ngờ vừa nhìn thấy dáng vẻ ấy của ta, Tề Túc đã lập tức quay đầu sang chỗ khác.

Tai còn hơi đỏ lên.

Đúng lúc ấy.

Một quan sai vội vàng chạy tới.

“Đại nhân!”

“Điều tra ra rồi!”

“Có người nhìn thấy Văn Đạt lén bỏ thứ gì đó vào nồi!”

Tề Túc lập tức thu hồi ánh mắt.

Hắn lấy khăn tay đưa cho ta.

“Xin lỗi.”

“Là ta hiểu lầm cô nương.”

“Cô nương nghỉ ngơi trước đi.”

“Lát nữa lang trung tới sẽ tiện thể bắt mạch cho cô nương.”

Bên kia.

Văn Đạt đã bị đè xuống đất lục soát.

Dù không tìm được thuốc bột, nhưng trên tay áo hắn vẫn còn dính một lớp bột trắng rõ mồn một.

Hắn bị ghì chặt đến mức không nhúc nhích nổi.

Chỉ có thể gào lên:

“Ta không bỏ độc!”

“Chính con tiện nhân kia hại ta!”

Tề Túc chẳng thèm nghe.

Hắn đạp mạnh lên lưng Văn Đạt.

“Dẫn đi.”

Nhìn cảnh ấy, ta khẽ cong môi.

Rồi cúi đầu đếm lại số bạc trong tay.

Tiền không phải của mình thì đừng tham.

Đã nuốt vào bụng rồi…

Sớm muộn gì cũng phải nhả ra thôi.

Chẳng bao lâu sau, Tề Túc quay lại.

Hắn đặt túi bạc thu được từ người Văn Đạt vào tay ta.

Giọng nói bình tĩnh:

“Văn Đạt có ý đầu độc quan sai rồi nhân cơ hội bỏ trốn.”

“Hắn sẽ không tiếp tục bị áp giải lưu đày nữa.”

Nghe vậy, ta khẽ nhướng mày.

“Người của ta đã áp giải hắn đến đại lao của huyện gần đây để thẩm vấn.”

Tề Túc dừng một chút rồi nói tiếp: “Kết cục nhẹ nhất cũng là chịu hình phạt rồi bị sung làm lao dịch. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không còn cơ hội quay lại tìm các ngươi gây phiền phức.”

Dường như sợ chúng ta vẫn chưa yên tâm, hắn lại bổ sung:

“Trước khi rời Đế Kinh, Nhị công tử nhà họ Việt đã nhờ ta chăm sóc mọi người.”

“Nếu gặp chuyện gì khó khăn, cứ đến tìm ta.”

Ta cụp mắt xuống, giấu đi tia cảm xúc thoáng hiện nơi đáy mắt.

“Vâng, đa tạ Tề đại nhân.”

One thought on “FULL Truyện Yên Hỏa Nhập Cung Thành

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *