Chương 1: Phận làm “báo thủ” giảng đường
Đang trong kiếp nạn của một đứa sinh viên phải dậy từ 8 giờ sáng đi học tiết sớm, tôi tranh thủ cúp học trong tâm tưởng để lướt điện thoại đọc truyện, thế nào mà “đùng một cái” xuyên không luôn.
Sau vài giây ngơ ngác bật ngửa, tôi nhận ra mình đã trở thành em gái nam chính. Anh trai tôi – Cố Lăng, chuẩn mô-típ “chú chó sói nhỏ” tràn ngập năng lượng thanh xuân. Tuy nhà nghèo vượt khó nhưng lại là thiên tài thể thao, vừa mới giật giải Quán quân giải quần vợt xong.
Nhưng đúng là đời không như mơ, anh tôi dính chấn thương ngay trận chung kết, sự nghiệp coi như đứng bên bờ vực thẳm.
Còn nam phụ phản diện – Hàn Yến, bề ngoài là thái tử gia giới thượng lưu Kinh thành, cao ngạo lạnh lùng, nhưng bên trong lại là một kẻ cuồng kiểm soát, tính khí thất thường, suốt ngày tìm cách “hành” anh trai tôi lên bờ xuống ruộng.
Khổ nỗi, tôi mới cày được đúng hai chương đầu thì đã xuyên qua rồi, lượng thông tin trong đầu ít ỏi đến đáng thương.
Còn chưa kịp định hình xem mình nên làm gì tiếp theo, ngoài cửa đã vang lên tiếng đập rầm rầm như muốn dỡ nhà. Tôi vừa đứng dậy thì cửa phòng đã bị Hàn Yến một chân đá bay.
Cái dòng máu chính nghĩa ngu muội của đứa sinh viên chưa trải sự đời lập tức dâng trào. Tôi dướn cổ lên quát: “Tôi cảnh cáo anh nhé, đừng hòng đến đây bắt nạt anh trai tôi nữa…”
Chưa kịp dứt câu, gã thái tử gia đã chặn họng tôi bằng một tấm séc: “Hai tỷ. Nói, anh trai cô đâu?”
Đại não tôi đóng băng mất hai giây, sau đó đôi chân tự động thực hiện một cú trượt quỳ mượt mà như lướt sóng: “Dạ, anh ấy ở trên lầu, mời ngài lên phòng xơi nước ạ!”
Hàn Yến lạnh lùng ném tấm séc vào mặt tôi rồi sải bước chân dài thẳng tiến lên lầu.
Hai người họ chạm mặt nhau ở góc cầu thang, bầu không khí rơi vào im lặng đến nghẹt thở.
“Anh còn đến đây tìm tôi làm gì nữa?”
Cố Lăng nhếch môi cười tự giễu, ánh mắt tối tăm không chút sức sống. Mấy sợi tóc mái rũ xuống trước trán, trông anh tôi lúc này tội nghiệp y như một chú chó Golden bị dầm mưa ướt sũng, không nhà để về.
“Tìm em thì còn làm gì được nữa.”
Sau một hồi im lặng đến đáng sợ, Hàn Yến dứt khoát tóm chặt lấy cổ tay anh trai tôi, lôi xồng xộc vào trong phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Dưới nhà, tôi đứng thẫn thờ như trời trồng, mồm há to đến mức suýt rớt cằm.
Hóa ra… “đêm đêm mất ngủ” mà tác giả miêu tả là kiểu “đêm xuân ngắn ngủi” hả? Còn “bạo lực chèn ép” thực chất là trò “cưỡng chế yêu” trong truyền thuyết???
Hóa ra đây là kịch bản song nam chính! Kích thích quá vậy trời!
Trong nguyên tác, vì bố mẹ mất sớm nên hai anh em tôi phải sống dựa vào tiền trợ cấp của khu phố, hoàn cảnh vô cùng chật vật. Ngôi nhà đang ở vừa xập xệ vừa thô sơ.
Mà nó thô sơ đến mức nào ấy hả?
Chính là tôi ngồi ở ghế sofa tầng dưới mà vẫn nghe rõ mồn một tiếng thở dốc, tiếng va chạm “bạch bạch” kèm theo cả tiếng khóc lóc mắng mỏ của anh trai tôi ở tầng trên.
“Gặp đúng oan gia ngõ hẹp rồi…”
Tôi thảng thốt giật mình, chợt nhớ ra truyện mạng thời nay biến thái lắm, biết đâu anh trai mình đang bị gã kia dùng mấy chiêu trò “vô nhân tính” để hành hạ thì sao? Sao tôi có thể vì hai tỷ bạc mà bán đứng anh trai cơ chứ!
Nghĩ đến đây, tôi lấy thế “hừ” một tiếng thật mạnh, lao lên lầu đạp tung cửa phòng: “Anh ơi đừng sợ! Em đến cứu anh đâyyy!”
Bầu không khí lập tức đóng băng.
Tôi và anh trai bốn mắt nhìn nhau.
Chỉ có điều, hiện trường không giống tôi tưởng tượng cho lắm. Thái tử gia Hàn Yến cao cao tại thượng lúc này đang bị anh trai tôi đè chặt dưới thân, ra sức giãy giụa trong bất lực.
Gương mặt Hàn Yến góc cạnh sắc sảo, đẹp trai kiểu công kích, nhưng giờ phút này trông gã lại u uất đáng thương như sắp khóc đến nơi. Còn anh trai tôi – người vừa nãy còn yếu ớt như chuẩn bị ngất xỉu – thì đang một tay bóp chặt cằm gã kia, gân tay nổi lên cuồn cuộn.
Tôi: “…” (Ủa ai là công ai là thụ vậy?)
Ngay khoảnh khắc tiến thoái lưỡng nan, muốn độn thổ cho xong, thì trong đầu tôi bỗng vang lên một tiếng “tinh” rợn người:
[Oa oa oa! Sắp hôn nhau rồi kìa! Kí chủ mau bước tới hai bước nữa đi, để tôi nhìn xem bên trong đang diễn biến đến đâu rồi!]
Ủa? Hệ thống trong truyền thuyết xuất hiện rồi hả?
Tôi sực tỉnh, nhanh như chớp “rầm” một cái đóng chặt cửa lại, cách ly thế giới ngập tràn mùi mẫn bên trong.
[Ấy ấy ấy, sao cô lại đóng cửa đi về rồi? Tôi còn chưa xem đã mắt mà!] – Giọng nói điện tử cuống cuồng lên, nghe đầy oán hận.
Tôi nhíu mày, dùng suy nghĩ để đối thoại: “Mày là hệ thống?”
[Chính xác!]
“Thế sao bây giờ mới trồi lên? Tao xuyên qua đây cả ngày trời rồi đó!”
[Thì tại hai đứa nó chưa phát ‘cẩu lương’, tôi làm gì có động lực để làm việc.] – Hệ thống trả lời một cách hùng hồn và đầy lý lẽ, hệt như một kẻ biến thái chính hiệu.
Tôi cạn lời, âm thầm đảo mắt một vòng khinh bỉ.
“Thế tóm lại nhiệm vụ của tao là gì? Làm sao tao mới quay về thế giới cũ được?”
Nói thật, giờ tôi còn chẳng nhớ nổi tên thật của mình là gì, chỉ nhớ mang máng là ở thế giới kia, vẫn còn có người đang đợi tôi trở về.
[Nhiệm vụ của cô cũng đơn giản thôi: Tác hợp cho anh trai cô với Hàn Yến tu thành chính quả. Cô biết rồi đấy, trong tiểu thuyết đam mỹ, nam chính ngon giai luôn là tâm điểm chú ý, hở ra một cái là bị một bầy đàn ông khác dòm ngó liền.]
“Hiểu luôn.” – Tôi gật đầu lia lịa tán đồng.
Hệ thống thấy tôi tiếp thu nhanh như vậy thì tỏ vẻ vô cùng hài lòng, vui ra mặt.
“Nhưng mà này… nếu không ảnh hưởng đến mạch truyện chính, thỉnh thoảng tao có thể tranh thủ húp chút ‘bổ béo’, sờ múi bụng hay yêu đương sương sương không? Mày biết mà, thế giới tiểu thuyết này ngập tràn nam phụ cực phẩm, ai cũng đẹp trai mlem mlem hết á.”
Tôi xoa xoa hai bàn tay, lòng tràn đầy mong đợi, trên mặt nở một nụ cười không thể chân thành hơn.
[Kí chủ, cô chơi hệ ‘liều’ đấy à? Không được nhé, lỡ cô làm lệch kịch bản thì ai gánh cho?] – Hệ thống đứng hình mất hai giây rồi dứt khoát từ chối.
“Thế nếu tao biết điều, tích cực tạo cơ hội cho mày xem cảnh nóng hổi, ‘giường chiếu’ ân ái giữa anh trai tao với Hàn Yến nhiều hơn một chút thì sao?”
[Chốt kèo! Chốt đơn!]
Giữ im lặng đúng hai giây để giữ chút liêm sỉ cuối cùng, hệ thống giả vờ bình tĩnh, ho khan hai tiếng lấy lệ.
…
