Chương 2: Chiếc áo len cổ lọ giữa mùa hè 35 độ
Sáng hôm sau, thái tử gia Hàn Yến lạnh lùng bước xuống lầu.
Giữa cái thời tiết nắng nóng đỉnh điểm 35 độ C, gã đàn ông này lại diện nguyên một chiếc áo len cổ lọ, kín cổng cao tường từ đầu đến chân.
Tôi không kìm được mà liếc mắt nhìn thêm mấy cái, rồi nhỏ giọng thì thầm với hệ thống: “Chậc chậc chậc.”
[Ôi chu choa mạ ơi…]
“Nhìn kiểu gì cũng thấy mối quan hệ của hai người này mờ ám thế nào ấy. Nhất là gã Hàn Yến kia, sáng sớm ra đã trưng cái bản mặt nghiêm trọng như mất sổ gạo.”
[Nếu hai đứa nó dễ dàng làm hòa với nhau thế thì tôi cần cô làm cái bóng đèn làm gì nữa.] – Hệ thống thở dài một tiếng như kiểu “hận rèn sắt không thành thép”, cạn lời hoàn toàn với sự ngây ngô của tôi.
“Lầm bầm cái gì đấy? Đi thôi, lề mề chút nữa là muộn học bây giờ.”
Anh trai tôi bực bội cốc nhẹ vào đầu tôi một cái, rồi tự giác đón lấy chiếc cặp sách trên vai tôi.
“Dạ dạ.”
Anh tôi coi Hàn Yến đang đứng lù lù ở cửa như không khí, thẳng thừng lướt qua gã mà đi.
Ngay khoảnh khắc hai người sượt qua nhau, Hàn Yến đột ngột chộp lấy cánh tay anh tôi, chìa ra một chiếc chìa khóa xe: “Cầm lấy.”
“Hàn tổng, chính ngài đã bảo tôi phải giữ khoảng cách với ngài, tôi nhớ rất kỹ. Thể diện của ngài lớn, xin ngài cũng tự trọng, đừng vượt quá giới hạn.” – Anh trai tôi mạnh mẽ hất tay gã ra, buông lời mỉa mai đầy hờn dỗi.
Giọng của Hàn Yến vẫn trầm thấp, có chút bất lực, nhưng hành động thì lại bá đạo vô cùng: “Anh đã xin phép trường học rồi. Em cứ đi chiếc xe này cho thuận tiện.”
Vì mải mê tham gia các giải đấu lớn nhỏ nên anh tôi đã phải bảo lưu kết quả hai năm, giờ đang phải học lại năm nhất đại học cùng khóa với tôi.
“Không cần.”
“Ấy ấy, cần chứ ạ! Vô cùng cần luôn! Chiếc xe này em xin phép nhận thay anh trai em nhé!”
Không đợi anh tôi kịp từ chối, tôi nhanh tay lẹ mắt giật phắt lấy chiếc chìa khóa xe. Mẹ ơi, đây là xe Rolls-Royce trong truyền thuyết đó! Không lấy thì phí của trời!
“Ngoan.” – Giọng Hàn Yến bỗng dịu hẳn xuống, gã rũ mắt nhìn anh trai tôi đầy thâm tình.
Chỉ trong cái chớp mắt, tôi đã thấy vành tai anh tôi đỏ ửng lên một cách đầy “thiếu nghị lực”, và thế là anh cũng không thèm từ chối nữa.
“À thì… em ra ngoài nổ máy thử xe trước nhé. Hai người cứ tự nhiên bàn chuyện đại sự đi nhaaa!” – Tôi nở nụ cười nịnh nọt tiêu chuẩn, vô cùng biết điều mà chuồn trước một bước.
“Rầm!” một tiếng, cánh cửa phía sau đóng sầm lại. Ngay sau đó là một tiếng “bịch” trầm đục, nghe như tiếng lưng của ai đó bị ép mạnh vào cửa phòng.
Hí hí…
Tôi lặng lẽ đi lùi lại, rồi lại lùi lại, cuối cùng yên lặng ngồi xổm xuống ở góc tường hóng hớt.
Gương mặt già nua của một đứa thiếu nữ bắt đầu đỏ bừng lên vì phấn khích. Tôi căm phẫn mắng thầm: “Đồ tồi! Đồ lưu manh!”
Hệ thống cũng đầy nhiệt huyết hùa theo: [Đúng thế! Lưu manh vô sỉ!]
Một giây sau, tôi và hệ thống cùng nhau phát ra tiếng cười “hắc hắc” đầy thỏa mãn và biến thái.
…
Đến khi hai chân tôi tê dại đi vì ngồi xổm quá lâu, anh trai tôi mới chậm rãi bước ra ngoài. Sự xuất hiện đột ngột của anh làm tôi giật bắn mình, suýt thì ngã lộn cổ.
“Ủa, sao em vẫn còn ở đây? Không phải anh đã nhắn tin bảo em đến trường trước rồi à? Đi học mà dám trốn tiết ngồi đây canh cửa thế này hả?” – Anh tôi ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ nghiêm nghị của người làm anh.
“Anh kia, sao anh cũng mặc áo cổ lọ thế?” – Tôi nhanh trí phản công, dùng chiêu “vừa ăn cướp vừa la làng” để che giấu sự chột dạ của mình.
“Khụ… anh thấy lạnh.”
“Hôm nay trời nóng 35 độ C đó anh trai.”
“Thì anh thích mặc bộ này không được à?”
“Có thật là vì thích không? Hay là vì cái áo này với áo của anh Hàn Yến là đồ đôi, nên anh mê đến mức giữa mùa hè cũng phải diện?”
Anh trai tôi cứng họng: “… Lát nữa đến trường, anh sẽ xin phép thầy cho em nghỉ buổi học hôm nay.”
Đứng phía sau, Hàn Yến dường như vô cùng đắc ý, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười ẩn ý, nụ cười hạnh phúc đến mức có dùng mười con kìm cũng không kéo xuống nổi.
Hệ thống ghé tai tôi khinh bỉ: [Nìn cái điệu bộ thỏa mãn của gã kìa, còn đâu là hình tượng tổng tài bá đạo lạnh lùng nữa, rớt hết liêm sỉ rồi.]
…
Tại phòng Đào tạo của trường, tôi hộ tống anh trai đến làm các thủ tục nhập học lại.
Đây chắc là lần đầu tiên trong lịch sử cái trường này có chuyện em gái phải kè kè đi theo chăm sóc anh trai như chăm em bé thế này. Mà thôi đừng hỏi lý do làm gì, tất cả là do gã “bá tổng” Hàn Yến kia yêu cầu chứ ai.
Trong lúc anh tôi đang cắm cúi điền một đống giấy tờ, thủ tục…
“Báo cáo thầy, em đến giao tài liệu ạ.”
Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, một nam sinh dáng người cao ráo, vững chãi bước vào.
Cơn buồn ngủ trong tôi lập tức bay biến sạch sành sanh không còn một dấu vết!
Bờ vai rộng vững chãi, vòng eo săn chắc, chiều cao chuẩn chỉnh mét tám mươi tám! Đặc biệt là gương mặt kia kìa… Phải hình dung thế nào cho đúng nhỉ? Chính là cái kiểu mặt mà chỉ cần nhìn lướt qua một cái, tôi đã có thể cam đoan 100% là bên dưới lớp áo kia ẩn giấu bo đì tám múi cuồn cuộn!
“Hệ thống ơi, tao va phải lưới tình rồi. Tao chìm đắm trong bể tình rồi mày ơi!”
Hệ thống lạnh lùng tạt nước đá: [Hơ hơ, thế sao cái bể tình đấy không dìm chết cô luôn đi cho rảnh nợ?]
Tôi ôm tim, mơ màng đáp: “Không sao hết, anh ấy sẽ tự nguyện lao xuống hô hấp nhân tạo cho tao ngay thôi!”
[Không sao hết kí chủ ơi, nếu cô chìm vào bể tình, tôi sẽ vô tri bay vào phá bĩnh tình yêu của hai người.] – Hệ thống buông một câu độc mồm độc miệng.
Lười cãi tay đôi với cái hệ thống mỏ hỗn này, tôi lặng lẽ vuốt lại mái tóc, tự tin sải bước tiến về phía anh chàng đẹp trai để bắt chuyện.
“Đàn anh ơi, anh cho em hỏi phòng làm thủ tục nhập học lại ở đâu thế ạ?”
“Anh không rõ.”
“Tại anh trai em mới trở lại trường, em thì mù đường nên không biết tìm ai hỏi, mới mạo muội nhờ anh giúp…” – Tôi vẫn mặt dày kiên trì, tung chiêu thả thính nhẹ nhàng.
“Ừ, vậy em có thể đi hỏi giáo viên.” – Anh chàng đẹp trai liếc tôi một cái, giọng điệu lạnh lùng như tiền lương cuối tháng.
Đôi mắt anh ta hẹp dài, tuy không phải mắt phượng chuẩn chỉnh nhưng khi không cười trông xa cách, chuẩn gu “trai hư” lạnh lùng. Do dân vận động quanh năm nên cơ tay anh ta săn chắc cực kỳ, mấy đường gân xanh ẩn hiện trên làn da nam tính nhìn mà mlem không chịu nổi.
[Cười chết tôi, người ta còn chẳng thèm bố thí cho cô một ánh mắt kìa.] – Hệ thống trong đầu tôi cười một cách vô cùng càn rỡ.
“Mày thì biết cái gì, chết cười, cái kiểu hệ ‘cấm dục’ này tao càng khoái! Bản tính của tao là đứa nào không thích tao thì tao càng lao vào, còn đứa nào thích tao thì tao lại chê.” – Tôi đốp chát lại trong đầu.
“Bạn học này, thêm phương thức liên lạc nhé?”
Như sực nhớ ra điều gì, anh chàng đẹp trai đột ngột rút điện thoại ra, lắc lắc trước mặt tôi.
Bên ngoài tôi cố tỏ ra thục nữ, bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng bên trong nội tâm đã gào thét đến mức suýt banh nọc: “Dạ, được ạ.” – Tôi cười e thẹn, ra vẻ rụt rè chuẩn gái ngoan.
Đưa mắt tiễn bóng lưng của “chồng tương lai” rời đi, tôi vội vàng lao vào phòng học, bật ngay khung chat WeChat của anh ta lên.
“Oa oa oa! Hệ thống thấy chưa, tao đã bảo tao mị lực vô biên mà! Nhìn đi, anh ấy còn chủ động xin info tao trước cơ đấy!”
[Đỉnh thực sự!] – Giọng điệu của hệ thống mang theo ba phần kinh ngạc, bảy phần khó tin.
Thế nhưng, nụ cười trên môi tôi còn chưa kịp tắt thì đã cứng đờ ngay lập tức. Bởi vì ba dòng tin nhắn của anh chàng đẹp trai gửi đến có nội dung như sau:
Tin thứ nhất: “Anh trai em còn độc thân không?”
Tin thứ hai: “Nếu tiện, có thể cho anh xin phương thức liên lạc của anh ấy được không?”
Tin thứ ba: “Cảm ơn em nhiều.”
Anh ta cũng lịch sự ghê nơi, còn biết nói cảm ơn nữa chứ!
Tôi: “…”
Đáng lẽ tôi phải tỉnh ngộ từ lâu rồi mới phải, trong cái vũ trụ đam mỹ cẩu huyết này, tất cả đàn ông trên đời cuối cùng đều sẽ thuộc về anh trai tôi mà thôi!
[Khụ khụ… kí chủ bình tĩnh, tôi vừa check sớ táo quân xong. Anh chàng lúc nãy chính là nam thứ số 7 – Tạ Diễn. Đây là một nhân vật vô cùng nguy hiểm, kẻ chuyên đi quyến rũ anh trai cô để chia rẽ cặp đôi chính Hàn Yến – Cố Lăng đấy.] – Trong giọng điệu hối lỗi của hệ thống vẫn không giấu nổi sự hớn hở hóng biến.
Tôi cười gượng, nghiến răng nghiến lợi đáp: “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.”



