FULL Ván Cờ Đoạt Thê

Truyện Ván Cờ Đoạt Thê – Yokopod

Chương 9: Dứt oán thù đồng tâm kết uyên ương

Ta cố mở to đôi mắt, chạm vào nơi sâu thẳm trong đồng tử của hắn là một vùng tăm tối ánh lên sự chấp niệm đến mức đáng sợ. Thế nhưng, ta vẫn không hề cự tuyệt, mặc cho hắn đòi hỏi, mặc cho hắn chiếm đoạt tiêu hồn.

Cỗ xe ngựa chòng chành theo nhịp bánh lăn, màn trướng buông rủ lay động dữ dội. Trên lớp thảm nhung lót trong xe, một góc gấm vóc hoa lệ bị bàn tay ta siết chặt đến mức nhăn nhúm, tơi tả…

Ngày thứ hai sau khi hồi kinh phủ.

Giang mẫu — hay có lẽ giờ đây nên gọi bà ta bằng bổn danh thời con gái là Phùng Du, bị cấm quân của Giang Kỳ áp giải đến trước linh cữu của Giang Dục. Người đàn bà từng cao cao tại thượng, cả đời phủ mình trong gấm vóc lụa là, giờ đây lại đầu tóc rối bù, dung nhan tiều tụy xơ xác như đóa hoa tàn.

Bà ta trừng mắt nhìn Giang Kỳ, trong ánh mắt tràn đầy oán hận thấu xương tủy: “Ngươi vốn đã muốn lấy mạng nó, đúng không? Hay phải chăng ngay từ đầu, ngươi đã ngầm tính toán để mẫu tử ta đều phải chôn thây nơi địa ngục?”

Giang Kỳ lặng lẽ nhìn bà ta, giọng điệu thản nhiên như gió thoảng mây trôi: “Phùng Du, tất cả đều là do hắn gieo gió gặt bão, tự chuốc lấy diệt vong.”

Phùng Du bật cười lạnh đầy khinh bỉ: “Ngươi dám thề toàn bộ cục diện này không phải do một tay ngươi bày mưu lập kế? Giang Dục vừa tạ thế, ngươi lập tức dâng lên ngự tiền toàn bộ tội trạng tham ô của Hầu phủ suốt bao năm qua, lại còn tố cáo Hầu gia sủng thiếp diệt thê. Kết quả khiến Thiên tử lôi đình đại nộ, hạ chỉ tống giam toàn bộ tộc nhân vào thiên lao! Chỉ có ngươi, chỉ có một mình ngươi là nhờ vào danh nghĩa đại nghĩa diệt thân mà kê cao gối ngủ, chẳng hề tổn hại một cọng tóc! Ha ha ha… Bao năm qua, ngươi hẳn là hận tận xương tuỷ cái Hầu phủ nhơ nhuốc này, đúng không? Vậy nên hôm nay…”

Bà ta còn chưa dứt câu, Giang Kỳ đã khẽ nhắm mắt, thần sắc lộ rõ vẻ chán ghét. Thị vệ lập tức bước lên bịt miệng Phùng Du, thô bạo lôi kéo bà ta đi.

Chỉ khi bóng dáng điên cuồng ấy hoàn toàn khuất dạng, Giang Kỳ mới thu lại bàn tay đang che tai ta, khẽ cười đầy bất đắc dĩ: “Bà ta tâm trí điên loạn rồi. Việc ta tra xét Hầu phủ là do Hoàng thượng đích thân hạ mật chỉ dụ. Còn về những mưu mô hay tư oán gì đó, ta hoàn toàn không rõ.”

Ta nghe vậy chỉ khẽ mỉm cười, không tỏ thái độ gì, rồi bất chợt nghiêng đầu hỏi hắn: “Vậy chàng cưới ta cũng là vì phụng chỉ Thiên tử, hoàn toàn không phải vì có tư tình với ta sao?”

Lần hiếm hoi trong đời, vị Tể chấp tương lai của triều đình lại lộ vẻ bối rối, luống cuống: “Dĩ nhiên không phải! Thánh chỉ tứ hôn kia… là ta tự mình quỳ cầu xin trước long sàn suốt một đêm mới được Hoàng thượng ban xuống.”

Ta giả vờ như bừng tỉnh đại ngộ, nghiêm túc gật đầu: “Ồ, vậy là lang quân đã thầm thương trộm nhớ ta từ trước rồi. Là từ cái ngày chàng cứu ta đêm Nguyên tiêu, hay là những ngày chàng thay kẻ khác múa bút viết thư tình cho ta? Hay là… chàng vừa gặp ta đã nhất kiến chung tình?”

Giang Kỳ cuối cùng cũng nhận ra ta cố ý trêu chọc. Hắn im lặng, vành tai trắng ngần bỗng chốc ửng đỏ như rặng san hô. Ta nhìn bộ dạng lặng thinh không đáp của hắn, nhịn không được mà bật cười khúc khích.

Giang Kỳ không nói, nhưng ta hiểu rõ. Thánh chỉ tứ hôn là ân sủng long trời lở đất, nếu không có lý do chính đáng, Thiên tử tuyệt đối sẽ không dễ dàng hạ chỉ. Hầu phủ những năm qua bí mật kết bè kết phái, mưu đồ bất chính, sớm đã khiến bậc quân vương sinh lòng kiêng kị. Muốn có được thánh chỉ này, chắc chắn Giang Kỳ đã phải dâng lên một con cờ hoặc thủ đoạn vô cùng lớn.

Nhưng hắn cam tâm tình nguyện. Còn ta… không muốn biết, cũng chẳng buồn truy hỏi. Lần này, ta tình nguyện hóa thành kẻ ngu ngơ vì hắn vậy.

Sau khi rời khỏi Hầu phủ thị phi, ta và Giang Kỳ kết mua một tòa trạch viện mới, không gian vô cùng thanh tĩnh, tao nhã. Nếu có điểm gì không vừa ý, thì chính là việc Giang Kỳ nhất quyết muốn đem những bức cuộn họa đầy ám muội trong mật thất năm xưa treo lên tường khuê phòng.

Ta kịch liệt phản đối. Lúc này, hắn mới nhàn nhạt thu lại nụ cười, làm như không mấy để tâm: “Vậy thì thôi vậy, chỉ là một trò đùa mà thôi.”

Ta khẽ sững người, cúi đầu nhìn xuống lại phát hiện không biết từ lúc nào, cổ tay mình đã bị hắn buộc chặt một sợi dây lụa đỏ thắm. Ta nhướng mày nhìn hắn: “Đây là có ý gì?”

Giang Kỳ hôm nay đặc biệt vận một bộ trung y màu đỏ thẫm diễm lệ. Cổ áo hắn khẽ mở, để lộ từng mảng da thịt trắng mịn ẩn hiện dưới lớp vải đỏ, quyến rũ đến tận cùng. Ta nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ.

Hắn nâng mắt, giọng nói trầm thấp chậm rãi dụ dỗ: “Những ngày trước ta lấy dây đỏ trói buộc nàng trong phòng, tuy rằng có dụng ý khác… nhưng sắc đỏ này thật sự rất hợp với nàng. Ta thích vô cùng.”

Cằm ta bị ngón tay hắn nâng lên, Giang Kỳ cúi xuống, từng chút từng chút một lướt qua khóe môi ta. Hắn khàn giọng thì thầm bên tai: “Hôm nay… vẽ thêm một bức họa nữa, có được không nàng?”

Ta sững sờ trong chốc lát. Mãi đến khi nhận ra ý vị đen tối chốn thâm tâm hắn, cả khuôn mặt ta lập tức đỏ bừng từ má đến tận mang tai. Nhưng Giang Kỳ chỉ cười càng thêm sâu: “Bối Bối không nói lời nào, vậy ta coi như nàng đã đồng ý rồi.”

Sự nóng rực từ môi hắn lan dần xuống dưới. Khi hắn lướt đến vùng khước lựu bụng dưới, ta theo bản năng run lên một chút nhưng liền bị bàn tay to lớn của hắn giữ chặt, khảm vào nệm giường. Ngọn gió lùa qua song cửa thổi lay ánh nến, khắp phòng tràn ngập hơi thở ái ân nồng đượm.

Lúc ý loạn tình mê, ta nghẹn ngào khẽ hỏi hắn: “Giang Kỳ, chàng vốn là cố ý để ta phát hiện ra mật thất, đúng không?”

Hắn vốn là người thận trọng từng bước như thế, nếu không phải cố tình sơ hở, ta tuyệt đối không thể nào phát hiện ra căn mật thất kia. Mà bên trong mật thất đó, từng bí mật đều như được bóc trần từng lớp màn, từ từ bày ra trước mặt ta, khiến ta từng chút một phải chấp nhận con người thật đầy điên cuồng của hắn.

Ngay cả khi ta dùng câu thơ trong thư để chất vấn hắn, cảm xúc trong mắt hắn khi ấy… hoàn toàn không giống với thường ngày. Mà giống như… hắn đang cố ý diễn một vở kịch dụ ta vào tròng.

Nghe ta nói vậy, cơ thể Giang Kỳ khẽ cứng lại trong giây lát, bàn tay siết chặt trên eo ta càng gia tăng lực đạo, đổi lấy một cái ôm khảm sâu vào xương tủy, càng thêm gần gũi. Hắn thản nhiên đáp: “Bối Bối đang nói gì vậy? Ta nghe không hiểu.”

Ta vòng tay ôm lấy bờ vai hắn, mượn lực kéo hắn sát lại gần hơn. Hàm răng cắn chặt môi, cố nén những tiếng rên rỉ không thể kiềm chế được, giọng nói đứt quãng, vỡ vụn: “Thôi vậy… Những bức họa đó, ngày mai cứ treo lên đi.”

Lời vừa dứt, đồng tử của Giang Kỳ bỗng co rút lại. Ta nghiêng đầu, chủ động để lộ cần cổ trắng nõn mềm mại của mình, không chút phòng bị.

Mặc cho hắn giam cầm, mặc cho sự chiếm đoạt từng chút một nhấn chìm ta vào bể sâu tình ái. Ta nghĩ… người điên cuồng và bệnh hoạn trên thế gian này không phải chỉ có một mình hắn.

Ta và hắn, lẽ ra nên cùng nhau sa đọa từ lâu rồi.

Sinh tử không rời, vĩnh kết đồng tâm.

— HOÀN THÀNH —

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *