FULL Vợ Nhỏ Nũng Nịu Của Đại Thiếu Gia Thôn Quê

Truyện Vợ Nhỏ Nũng Nịu Của Đại Thiếu Gia Thôn Quê – Ngôn tình sủng, cưới trước yêu sau, hào môn thế gia – Yokopod

Chương 2: Ác mộng bị chồng… dùng xẻng xúc ra khỏi cửa

Trong cơn mê sảng, đầu óc tôi bỗng hiện lên một viễn cảnh hãi hùng: Anh chồng Lâm Sơn mặt mày hầm hầm như đâm lê, tay lăm lăm cái xẻng xúc đất, thẳng tay hất ba gáo xúc tôi văng ra khỏi cửa!

Tôi giật nảy mình, hồn xiêu phách lạc mở choàng mắt ra, vội vàng dáo dác nhìn quanh. May quá, chẳng có cái xẻng nào cả, tất cả chỉ là một giấc mơ hù người. Đêm qua khóc lóc sụt sùi đến mệt lả, tôi chẳng biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Chưa kịp hoàn hồn thì bên ngoài sân đã văng vẳng tiếng xì xầm to nhỏ: “Đấy, chính là cái đứa con gái thành phố mà thằng Sơn mang về đấy. Mặt trời đốt đến mông rồi mà vẫn chưa thèm vác mặt ra khỏi giường, đúng là cái đồ lười chảy thây!” “Nhìn cái dáng ỏn ẻn, thướt tha thế kia là biết chẳng phải loại đoan chính gì rồi. Thằng Sơn nhà này nghiêm túc lắm, hôm nọ có bà góa xinh xẻo đầu làng ăn mặc mát mẻ, nửa đêm mò sang đong đưa liền bị nó mắng cho khóc thét, chạy mất dép kìa. Nó ghét nhất cái loại đàn bà õng ẹo như thế!”

Từng lời từng chữ như hàng ngàn mũi kim châm vào tim tôi. Nghe loáng thoáng một hồi, tôi cũng đoán được hờ hờ: Cô nàng mặc quả áo cộc tay màu đỏ chói chang kia là bạn thân của cô con gái ruột nhà bố mẹ nuôi tôi, và hình như cũng đang thầm thương trộm nhớ Lâm Sơn.

Thấy tôi ngó ra, cô ta lập tức trợn ngược mắt lườm nguýt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi đến nơi: “Đồ hồ ly tinh! Đợi lát nữa anh Sơn đi làm đồng về mà thấy chưa có hạt cơm nào vào bụng thì cô cứ xác định là bị mắng sấp mặt nhé. Cái làng quê này không chứa nổi loại tiểu thư ăn trắng mặc trơn, chỉ biết há miệng chờ sung đâu. Cứ liệu thần hồn mà cuốn gói đi!”

Tôi bắt đầu mất hết bình tĩnh, tim đập loạn xạ. Lúc bị cả nhà tống đi quá gấp, tôi chẳng kịp vơ vét theo cái gì, trong túi đến một cắc bẻ đôi cũng không có. Khổ nỗi, từ bé đến lớn tôi chỉ biết đọc sách, viết chữ, vẽ tranh, kéo đàn violon quý tộc… chứ bảo tôi làm ruộng hay nấu cơm, thì nói thật, đến cách nhóm cái bếp củi tôi còn chưa từng được học! Nếu giờ mà bị gã chồng hộ pháp đuổi đi thật, tôi biết bấu víu vào đâu ở cái xó xỉnh này đây?

Nghĩ là làm, tôi cuống cuồng chạy đi vo gạo, rồi lao vào nhóm bếp. Thế nhưng đời không như là mơ, tôi loay hoay thế nào mà lửa chẳng thấy đâu, chỉ thấy khói đen bốc lên mù mịt như hun chuột, cay sè đến mức tôi không tài nào mở nổi mắt.

Ngay đúng lúc tôi đang nản lòng nản chí muốn bỏ cuộc, thì Lâm Sơn đi làm đồng về.

Đám bà tám ngoài sân hớn hở ra mặt: “Anh Sơn về rồi kìa! Quây lại xem kịch hay mau lên các chị em ơi!”

Tôi vội vàng quệt nước mắt, cắn răng cắn lợi cố nhóm lại đống củi. Nhưng gã chồng tôi vừa bước qua cổng đã chẳng thèm ngó ngàng gì đến bếp núc. Nông cụ trên tay còn chưa kịp đặt xuống, gã đã hùng hổ sải bước chạy thẳng vào trong phòng ngủ.

Mặt tôi cắt không còn một giọt máu. Chết dở, chẳng lẽ gã tưởng tôi vẫn đang trùm chăn ngủ nướng? Không lẽ gã định vào phòng vác cái xẻng ra xúc tôi đi thật sao?

Một lát sau, Lâm Sơn bước ra khỏi phòng, hai vai hơi rũ xuống, trông có vẻ thất vọng tràn trề. Thế nhưng, vừa ngẩng đầu lên thấy tôi đang lom khom, mặt mũi nhem nhuốc khói than trong xó bếp, hai mắt gã đột nhiên sáng rực lên như bắt được vàng, rồi lập tức sải bước đi thẳng về phía tôi.

Trời đất quỷ thần ơi! Không lẽ gã định lao vào tẩn tôi một trận lôi đình sao?!

Tôi sợ đến mức mất hết phương hướng, tay cầm cây cời lửa chọc lia lịa vào đống củi, lầm bầm khấn vái: Lửa ơi, lạy tổ cô dòng họ nhà lửa, mau cháy lên giùm con với!

“Kengggg!”

Vì luống cuống và dùng lực quá mạnh, tôi đã lỡ tay chọc đổ chổng vó cái nồi nấu cơm. Chiếc nồi kêu leng keng tai tái, rồi lăn lông lốc vài vòng, dừng ngay đúng guốc chân của Lâm Sơn.

Xong phim! Phen này toang thật rồi!

Tôi sợ đến mức nước mắt chực trào ra ngoài, nhưng vẫn cố mím môi nhịn lại, giọng run bần bật: “Xin lỗi… tôi không cố ý…”

Lâm Sơn đúng là cái tên nói lên tất cả, cao mét chín, thân hình vạm vỡ, sừng sững như một ngọn núi di động, chỉ cần gã đứng im thôi cũng đủ áp bức người ta đến mức nghẹt thở. Lúc này, mặt gã lạnh như tiền, không thốt ra một lời, vẻ mặt nghiêm nghị như thể sắp có một trận cuồng phong bão táp ập xuống đầu tôi. Trong khi đó, tôi thấp bé nhẹ cân, cao vỏn vẹn mét sáu, đứng trước gã chẳng khác nào một hạt mè nhỏ nhoi. Trong lòng tôi như có đội trống múa lân đang gõ tùng tùng, hoảng loạn đến mức chỉ muốn có cái lỗ nẻ nào để chui xuống cho rảnh nợ.

Tôi vội vàng cúi rạp người xuống, định nhặt cái nồi lên để đặt lại vị trí cũ. Thật không ngờ, gã bỗng vươn cánh tay thô ráp ra, chộp chặt lấy cổ tay tôi.

“Đừng động vào.” – Gã cau mày ra lệnh.

Còn tôi thì đã run bần bật như cầy sấy. Đầu óc tôi lúc đó chỉ nghĩ được đúng một điều: Thôi rồi lượm ơi, lão nổi điên thật rồi, lão định xách tai quăng mình một phát bay màu ra khỏi bờ rào cho hả giận đây mà!

Ngoài sân, hội bà tám vẫn đang ra rả “bình luận trực tiếp” như đúng rồi: “Nhìn kìa, nhìn kìa! Anh Sơn mặt sưng sỉa lên rồi kìa, con hồ ly tinh kia phen này ăn cám chắc!” “Tao nghe con Xuân Xuân bảo, hồi ở thành phố con nhỏ này cũng chẳng ra cái thể thống gì đâu. Nó sợ bị đuổi ra khỏi nhà nên mới bày trò có bầu với ông anh nuôi để bấu víu hòng ăn sung mặc sướng. Ai dè mưu mô bại lộ nên mới bị tống cổ về quê đấy!” “Giờ về đây lại giở bài cũ, định quyến rũ anh Sơn nhà mình chắc? Mơ đi cưng! Anh Sơn tỉnh táo lắm, không dễ cắn câu đâu, cứ đợi đấy mà ăn no đòn!”

Tôi cắn chặt môi, lồng ngực phập phồng vừa giận vừa tức. Máu nóng bốc lên đầu, tôi hận không thể lao ngay ra ngoài sân để ba mặt một lời, cãi tay đôi cho ra lẽ với đám người đổi trắng thay đen kia.

Nhưng rồi lý trí vả cho tôi tỉnh mộng: Ở cái xó xỉnh này, tôi chỉ là một kẻ chân ướt chân ráo mới đến, ai thèm tin tôi chứ? Đã vậy, mấy bà cô kia mồm mép tép nhảy, lanh như chớp, tôi mà ra tay không khéo lại bị dìm chết trong đống nước bọt của họ mất thôi. Huống hồ… ngay trước mắt tôi còn có một gã đàn ông lực lưỡng như gấu xám, mặt mày lúc nào cũng lạnh như tiền, sẵn sàng mắng người đến nơi.

Thôi thì… quân tử trả thù mười năm chưa muộn, nhịn vậy! Ở xứ người, mình tạm đi lùi một bước cho yên cửa yên nhà. Cùng lắm thì đêm đến trùm chăn chửi thầm mấy mụ đáng ghét kia hai câu cho hả giận.

Nhưng vừa nghĩ đến đấy, lòng tôi lại nghẹn ngào tủi thân. Ngộ nhỡ Lâm Sơn nổi khùng lên thật rồi quăng tôi ra khỏi nhà, thì đến cái chăn tôi còn chẳng có mà trùm, lấy đâu ra cơ hội mà chửi thầm nữa chứ!

Giữa lúc đầu óc tôi đang quay cuồng hoảng loạn, hai bàn tay to như hộ pháp của Lâm Sơn bất ngờ thọc thẳng vào nách tôi, nhẹ nhàng nhấc bổng lên như người ta nhấc một con búp bê vải.

Chân tôi lập tức… rời khỏi mặt đất.

Thôi chết em rồi! Lão định ném tôi đi thật sao? Hu hu, với cái sức vóc vạm vỡ kia của lão, nếu lão ra tay, chắc tôi bay thẳng một mạch xuống mương nước đầu làng chứ chẳng chơi, rơi kiểu đó không gãy vài cái xương sườn mới là lạ!

Nhưng… lão không hề ném tôi. Lão chỉ nhẹ nhàng đặt tôi ngồi vững vàng lên chiếc ghế gỗ bên cạnh.

Hú hồn, không bị quăng đi!

“Ai cho em vào bếp?” – Giọng lão trầm đục, nặng chịch, cơ mặt vẫn căng như dây đàn.

Thật sự là dọa chết con nhà người ta rồi! Tôi cúi gằm mặt xuống, cố nghẹn ngào nuốt ngược nước mắt vào trong, lí nhí thanh minh: “Em chỉ… chỉ muốn nấu cơm cho anh thôi mà.”

Lâm Sơn ngẩn người ra. Đôi mắt sâu hoắm của lão cứ thế dán chặt vào tôi. Lão không mắng, không nổi trận lôi đình, lại càng không có ý định động tay động chân với tôi.

Thấy tình hình có vẻ êm dịu, tôi vội vàng rèn sắt khi còn nóng, giọng nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: “Mấy việc nhà này… em có thể học được, làm nhiều rồi sẽ quen tay thôi. Em biết ở quê điều kiện khó khăn, không ai nuôi không một người rảnh rỗi ăn bám cả. Nhưng em không phải đứa vô dụng đâu. Anh cứ cho em theo ra đồng đi, tuy ban đầu sức em còn yếu, làm chưa được nhiều… nhưng em thề là tuyệt đối sẽ không lười biếng đâu!”

Tôi cố gắng đứng thẳng lưng, dõng dạc nói rõ ràng từng chữ một để chứng minh quyết tâm. Ai ngờ đâu, tôi càng nói thì mặt lão lại càng sa sầm xuống.

“Ai nói với em… là tôi không nuôi nổi vợ…” – Lão đang nói nửa chừng thì bỗng khựng lại. Chắc là thấy tôi sợ đến mức rụt cổ lại như con chim cút, lão đành nhíu mày, thở dài một thấu rồi dời mắt nhìn xuống chân tôi.

Giọng lão bỗng hơi khàn khàn: “Ngồi xuống đi.”

Tôi lập tức ngoan ngoãn ngồi im thin thít, đến thở mạnh cũng không dám. Tôi chớp chớp đôi mắt ầng ậng nước nhìn lão. Mình ngoan như cún thế này rồi, chắc lão sẽ không vác xẻng xúc mình ra ngoài nữa đâu nhỉ? Cũng sẽ không quăng mình đi chứ?

Lão cứ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu làm hai tay tôi bắt đầu run lẩy bẩy. Lâm Sơn khẽ đưa tay lên, định bụng lau đi giọt nước mắt còn vương nơi khóe mắt tôi, nhưng không hiểu sao giữa chừng lại rụt tay về.

Giọng lão chợt dịu xuống đôi chút: “Em sợ tôi đến thế cơ à?”

Tôi vô thức gật đầu, rồi như sực tỉnh, lại lắc đầu nguầy nguậy như con lật đật.

Lão mím chặt môi, không nói gì thêm. Sau một hồi im lặng như tờ, lão bất ngờ quỳ một gối xuống, vén gấu quần lên để xem xét cái cổ chân vẫn còn sưng đỏ như quả cà chua của tôi.

“Còn đau không?”

Tôi thầm nghĩ trong đầu: Chắc là lão sợ mình bị thọt chân rồi không ra đồng làm việc được, nên mới làm bộ hỏi thăm lấy lệ đây mà! Đàn ông các người thật là thực tế quá đi thôi!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *