Chương 2:
Nhưng đời không như là mơ. Bà nội cậu bé vừa nhìn thấy thằng em tôi đã lộ rõ vẻ kỳ thị, thẳng tay tét vào tay cháu mình một cái rõ đau:
“Bẩn chết đi được, nuôi nấng cái gì? Đi mau, đi mau!”
Thằng em tôi đang chễm chệ trên tay bỗng bị thả cái “bạch” xuống đất. May mà có bãi cỏ đỡ cho, chứ không chắc nó dập mông rồi. Hú vía một phen, cu cậu vừa khóc thét vừa lẩy bẩy chạy vội về phía tôi, bốn cái chân ngắn cũn cứ xoắn xuýt cả vào nhau, vừa chạy vừa rên ư ử ăn vạ với chị.
Nhìn cảnh đó, tôi ngộ ra một chân lý: Không phải ai trên đời này cũng đủ tiêu chuẩn để làm “sen”. Tôi phải tự mình tổng duyệt, chọn lọc ra một con Sen chất lượng nhất cho hai chị em.
Thế là, khi thấy có hai bạn nữ sinh viên với đôi mắt lấp lánh ánh sáng tri thức đang đứng phân vân xem có nên cứu vớt hai sinh linh tội nghiệp này không, tôi liền chớp thời cơ, dắt ngay thằng em tiếp cận mục tiêu. Tôi ra hiệu cho nó bắt chước mình: đồng loạt ngã ngửa, phơi cái bụng mỡ ra mà làm nũng, dốc hết vốn liếng “bán manh” để lấy lòng các chị.
Hai nàng sinh viên thích chí ra mặt, không cưỡng lại được mà lao vào vuốt ve, xoa bóp chúng tôi nhiệt tình.
Thế nhưng, nghía qua cuộc đối thoại của họ, tôi phát hiện ra một sự thật phũ phàng: phòng trọ của họ chỉ cho phép nuôi đúng một con thôi.
Đứng trước sự lựa chọn sinh tử, tôi quyết định hy sinh thầm lặng. Tôi dùng cái đầu nhỏ đẩy mạnh thằng em về phía hai cô gái, còn mình thì dứt khoát quay đầu, chạy thẳng vào màn đêm. Thằng em thấy thế định đuổi theo ăn vạ, nhưng đã bị một bạn sinh viên nhanh tay bế gọn vào lòng.
Thôi thì… tôi tin tưởng tuyệt đối vào tấm lòng của các bạn sinh viên. Thằng em có một mái nhà ấm êm, coi như tôi đã trả được chút ơn nghĩa cho bà mẹ chó quá cố, vì dù sao tôi cũng đang “mượn tạm” xác con bả để sống qua ngày.
Nhưng mà, lo cho nó xong rồi, giờ tôi đi đâu về đâu đây?
Tiếp tục kiếp sống bụi đời đầu đường xó chợ? Với cái thân hình một mẩu này, ra đường không bị chó dữ bắt nạt thì cũng thành mồi cho “cẩu tặc”. Hay là lại nằm vùng chờ người đến nhận nuôi? Biết đâu mà lần, lòng người khó đoán lắm. Liệu tôi có kịp gặp được một bạn sinh viên tốt bụng khác trước khi cái bụng này héo hon vì đói không?
Tôi vừa đi lang thang vô định vừa sầu não nghĩ về tương lai. Đi mãi, đi mãi, thế quái nào lại đứng ngay trước cổng Cục Công an.
Cục Công an á?
A! Đúng rồi! Có khó khăn thì tìm chú công an, sách giáo khoa dạy thế mà! Đầu óc tôi bỗng nhiên sáng bừng như được khai sáng.
Là một con chó mang linh hồn của một con người hiện đại, sao tôi có thể cam chịu sống một cuộc đời vô danh, tầm thường được chứ? Cuộc đời này của tôi nhất định phải oanh oanh liệt liệt! Dù có làm chó, tôi cũng phải là con chó đứng trên đỉnh vinh quang!
Tôi muốn có một suất trong biên chế! Tôi muốn làm Cảnh khuyển!
Một ngôi sao đỏ lấp lánh mang theo lý tưởng cao đẹp bỗng rực sáng trong tâm trí tôi. Hạ quyết tâm xong, tôi liền dùng bốn cái chân ngắn củn cũn, hiên ngang lén lút lẻn qua cổng Cục Công an.
…
Sau một hồi “đột nhập” thành công, hiện tại tôi đang có một tin vui và một tin buồn.
Tin vui là: Tôi đã thuận lợi vào được Cục Công an, thậm chí còn được đặc cách bế thẳng đến căn cứ huấn luyện cảnh khuyển.
Còn tin buồn là: Anh huấn luyện viên bảo giống chó Samoyed không có cửa làm cảnh khuyển.
…
Ủa alo? Thời đại nào rồi mà còn có cái kiểu kỳ thị chủng tộc thế này? Samoyed thì sao chứ? Người ta là “thiên thần biết cười” quốc dân đấy nhé! Tại sao lại không cho tôi một suất biên chế? Tôi có lý tưởng, có hoài bão, lại có cả nhan sắc đỉnh cao, tôi chỉ muốn cống hiến cho tổ quốc để đổi lại cơm ngày ba bữa thôi mà, sao lại từ chối người ta?
Ngay lúc tôi đang sầu thối ruột vì bị “đánh trượt” từ vòng gửi xe, thì sau khi được tắm rửa, sấy lông thơm tho sạch sẽ, tôi lại được bế thẳng đến khu chuồng trại.
Hửm? Lẽ nào các chú thấy tôi có tư chất thiên tài nên đổi ý rồi?
Cái đầu đang rũ xuống của tôi lập tức dựng đứng lên, mắt sáng quắc như đèn pha, lòng mở cờ trong bụng: “Mẹ ơi! Con sắp có biên chế, sắp được ăn cơm nhà nước rồi!”.
Tôi còn đang bận mở tiệc ăn mừng trong lòng thì “bạch” một cái, anh huấn luyện viên đặt tôi xuống ngay trước mặt một ông anh cảnh khuyển thứ thiệt.
Đó là một chú Becgie Đức siêu cấp oai phong lẫm liệt. Ông tướng to cao như một ngọn núi nhỏ, đang cúi đầu nhìn xuống tôi với ánh mắt sắc lẹm, tỏa ra luồng áp bức cực mạnh khiến tôi suýt thì đứng tim.
Anh huấn luyện viên vừa xoa đầu ông tướng Becgie vừa ôn tồn bảo:
“Đô Tri, cấp trên thấy dạo này cậu thể hiện xuất sắc quá nên thưởng cho cậu một chú ‘chó an ủi’ này. Vui không? Đồng đội khác không có phúc phần này đâu nhé.”
Hả? Cái gì cơ?
Chó… chó an ủi là cái loại chó gì? Tôi á? Tôi là công cụ giải khuây, an ủi tinh thần cho một con cảnh khuyển khác á?!
Tôi đứng hình mất năm giây trước cái tin sét đánh ngang tai này. Chưa kịp hoàn hồn thì từ phía trên đỉnh đầu, một tiếng “hừ mũi” khinh bỉ vang lên:
【Cấp trên cử xuống cái nỗi gì, rõ ràng là một con cún hoang lem luốc nhặt được ở ven đường, tưởng tôi mù chắc?】
Máu nóng trong người tôi lập tức dồn lên não.
Này! Anh bảo ai là cún hoang lem luốc đấy hả? Giờ người ta trắng trẻo, thơm tho, sạch sẽ không tì vết nhé! Người phàm mắt thịt kỳ thị tôi thì chớ, đằng này cùng là phận làm chó với nhau, sao cái anh cảnh khuyển này lại có thể thốt ra những lời cay đắng như thế?
Tôi hùng hổ ngước lên định trừng mắt lườm lại con cảnh khuyển tên Đô Tri kia, nhưng vừa chạm phải ánh mắt sắc như dao cạo của bả, tôi liền rén ngang, rụt cổ lại cái rụp.
Thôi… quân tử lông trắng không chấp kẻ cơ bắp. Đánh không lại thì mình nhịn. Cái thân hình chưa đầy hai nắm đấm này của tôi, có khi còn chẳng đủ cho bả nhét kẽ răng.
Chó ngoan báo thù, mười năm chưa muộn! Cẩu Đô Tri, anh cứ nhớ mặt tôi đấy!
Tôi âm thầm ghi một cột nợ siêu to khổng lồ vào sổ thù vặt, nhưng ngoài mặt thì chỉ dám bày ra bộ dạng tội nghiệp, rên “ử” một tiếng rõ khẽ.
Ngay sau đó, Đô Tri liền bị anh huấn luyện viên cốc nhẹ vào đầu một cái:
“Đô Tri, không được hung dữ với em! Người ta là con gái, nhỏ hơn cậu tận một tuổi đấy nhé.”
Nghe vậy, Đô Tri gầm gừ một tiếng trầm thấp trong cổ họng, rồi từ từ cúi cái đầu to đùng xuống, liếm liếm lên đầu tôi một cái, coi như là hành động làm hòa.
Nhưng cái khổ là bả dùng lực mạnh quá, cái lưỡi vừa to vừa thô liếm một phát làm tôi mất đà, lộn nhào một vòng bục mặt trên đất.
Tôi lồm cồm bò dậy, ra sức lắc lắc cái đầu dính đầy nước bọt, lòng thầm nguyền rủa: “Chết tiệt cái sự chênh lệch thể hình này!”.
Cẩu Đô Tri, anh chắc chắn là cố ý trả thù riêng chứ làm hòa cái nỗi gì! Anh cứ đợi đấy, đợi ngày tôi lớn lên xem ai bắt nạt ai!



