Chương 1: Cái Miệng Hại Cái Thân
Gần đây, tôi có thói quen trùm chăn lén đọc một bộ truyện “thịt văn” sặc mùi xôi thịt đang nổi đình nổi đám tên là “Tùy Ý Tham Hoan”.
Nữ chính Khương Hứa là một diễn viên quần chúng mờ nhạt trong showbiz. Nàng ta được buff combo: mặt đẹp, nhút nhát, người mềm như bún, thuộc kiểu điển hình “chỉ cần đẩy nhẹ là ngã”.
Nam chính số 1 – Cố Dần, thái tử gia giới tài phiệt Bắc Kinh. Tính cách chuẩn tổng tài bá đạo, thích chơi hệ “ép buộc”. Mỗi lần thấy nữ chính là hắn lại như con thú dữ đói mồi, tác giả miêu tả là: “Yết hầu nghẹn lại, chỉ muốn cắn, muốn liếm…”
Nữ chính thì yếu ớt chống cự, nắm đấm nhỏ cào cào như gãi ngứa lên khuôn ngực rắn chắc của hắn. Nhưng dưới góc nhìn của Cố Dần, Khương Hứa nước mắt ngắn nước mắt dài, miệng cứ “Hức hức… đừng cắn… đau…”, chẳng khác nào đang bật đèn xanh dụ dỗ hắn.
Nam chính số 2 – Chu Mặc Vũ, Ảnh đế lạnh lùng, cũng là bạch nguyệt quang mà nữ chính thầm thương trộm nhớ. Trong một bữa tiệc xã giao, Chu Mặc Vũ vô tình cứu được Khương Hứa khi cô nàng bị kẻ xấu bỏ thuốc. Bản tính Ảnh đế vốn thanh cao, sạch sẽ, định bụng làm người tốt đưa cô nàng đi bệnh viện.
Nhưng ngặt nỗi: “Khương Hứa má đỏ hây hây, áo quần xộc xệch, khẽ cắn môi hồng, ánh mắt mơ màng nhưng ngây thơ, lập tức thổi bùng ngọn lửa nguyên thủy trong lòng Chu Mặc Vũ.” Thế là sau vài tiếng thở dốc, hai anh chị đã lăn lộn trên giường suốt đêm không ngừng nghỉ.
Truyện hot đến mức fan của hai nam chính đại chiến rùm bén ở khu bình luận để tranh giành xem ai mới là chân ái. Tôi đọc xong liền bĩu môi, gõ ngay một dòng comment đạo lý: “Người trưởng thành rồi, chọn cả hai đi chứ chọn một làm gì cho mệt?”
Xong việc, tôi đắp chăn đi ngủ, lòng không chút gợn sóng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm lọt thỏm trong một vòm ngực ấm áp, rắn rỏi.
Người đàn ông trần như nhộng đang ôm chặt lấy tôi có gương mặt góc cạnh như tượng tạc, lông mày sắc lẹm, sống mũi cao thẳng, đẹp đến phát điên. Tôi còn đang ngơ ngác không hiểu mô tê gì thì “tượng tạc” mở mắt, áp sát vào tai tôi, giọng khàn khàn ngái ngủ:
“Khương Hứa, anh sẽ không xin lỗi đâu. Là em tự châm lửa trước.”
“???”
Khương Hứa? Cái tên nghe quen quen… Ủa, đây chẳng phải là nữ chính truyện thịt văn hôm qua sao?
Chưa kịp load kịp tiến trình, một luồng sáng trắng lóe lên, không gian xung quanh bỗng chốc đóng băng. Một giọng nam máy móc nhưng vô cùng dịu dàng vang lên bên tai:
“Chúc mừng người chơi đã đăng nhập! Bình luận của bạn đã kích hoạt tính năng trải nghiệm thực tế ảo mới nhất của hệ thống.”
Tôi khóc không ra nước mắt, gào lên: “Không cần đâu cứu tôi với! Tôi chỉ muốn làm khán giả xem nữ chính bị đè, chứ không muốn tự mình làm bia đỡ đạn đâu!”
Hệ thống cười thân thiện: “Đã vào game thì miễn đổi trả. Chỉ khi nào tích đủ độ thiện cảm của nam chính, bạn mới được về nhà.”
Tôi tội nghiệp van xin, giọng mếu máo: “Anh hệ thống đẹp trai ơi thả tôi đi mà, tôi biết sai rồi. Tôi còn phải về ôn thi tiếng Anh cấp 6 nữa, hạn chót đến nơi rồi!”
Giọng hệ thống lập tức trở nên nghiêm nghị: “Ký chủ chú ý, nếu nhiệm vụ thất bại, bạn sẽ phải kẹt lại thế giới này mãi mãi. Hiện tại, độ thiện cảm của Cố Dần dành cho bạn là 30%. Nhắc nhở nhỏ: Chỉ dựa vào ‘chuyện ấy’ thì không tăng điểm được đâu nhé.”
Hệ thống vừa dứt lời, thời gian bấm nút “Play” trở lại. Tôi chưa kịp định thần thì Cố Dần đã đè sấn tới, ngấu nghiến môi tôi. Hắn vừa hôn vừa thì thầm đầy thỏa mãn: “Khương Hứa, bảo bối, em ăn kẹo à? Sao ngọt thế không biết.”
Mặt tôi đỏ bừng, tai nóng ran. Đúng là đồ phạm quy, quyến rũ vừa thôi chứ!
…
Lúc Cố Dần chịu rời đi, hắn còn lưu luyến hôn nhẹ lên khóe môi tôi như kiểu ăn chưa đủ no. Còn tôi? Tôi nằm bẹp dí trên giường, eo mỏi, chân run, đến nhấc cái tay lên cũng không nổi. Đúng là cái đồ dã thú!
Đúng lúc này, điện thoại reo vang, giọng một bà chị chua ngoa thét ra lửa ở đầu dây bên kia: “Khương Hứa! Cô có muốn làm nữa không hả? Bắt cả đoàn phim phải ngồi mốc mồm chờ một mình cô à?”
Ơ hay, đã phải gánh còng lưng cái kiếp bị nam chính hành hạ thể xác, giờ còn phải đi làm thay nữ chính nữa á? Tôi không đi đấy!
Hệ thống lập tức cảnh báo: “Vui lòng không làm đảo lộn cuộc sống của nguyên chủ, nếu không sẽ bị phạt vì vi phạm quy tắc.”
Đúng là nghiệp quật, chạy trời không khỏi nắng!
Tôi ngậm đắng nuốt cay, lết cái thân xác rã rời như bị xe tải cán đến phim trường. Nhưng vừa đến nơi, từ đằng xa, tôi đã va phải ánh mắt của một người đàn ông. Hắn mặc sơ mi trắng chỉnh tề, dáng người cao ráo, làn da trắng ngần, ngũ quan thanh tú toát lên vẻ tri thức, lạnh lùng.
Má ơi, đẹp trai dã man! Đúng gu “vợ quốc dân” của tôi rồi!
Thấy tôi, anh chàng đẹp trai kia liền rảo bước đi tới. Gió thổi qua làm mái tóc hắn khẽ bay, hắn khẽ cong môi cười một cái nhẹ nhàng.
Tôi đứng hình mất 5 giây, tay bấu chặt vạt áo, tim đập thình thịch như đánh trống trận, hai má tự động đỏ ửng.
Phen này thì xong rồi, tôi chính thức đổ đứ đừ rồi các bác ạ!
Hắn thong thả bước đến bên tôi, khẽ cúi đầu, ghé sát tai tôi thì thầm bằng chất giọng trầm ấm: “A Hứa, anh nhớ em lắm!”
Lúc này, cái tật mê trai hại cái thân lại trỗi dậy, miệng tôi nhanh hơn não lập tức đáp lời: “Anh đẹp trai ơi, em cũng nhớ anh muốn chết.”
Ơ… khoan đã.
A Hứa?
Cái danh xưng sến sẩm này… chẳng phải là cách gọi độc quyền của Chu Mặc Vũ dành cho nữ chính sao?
Gông cùm số phận lại khóa chặt lấy tôi rồi. Hắn chính là nam chính số 2 – Ảnh đế Chu Mặc Vũ, người đã cùng nữ chính mở khóa “bản demo” tình một đêm mặn nồng kia chứ ai!
…
“Em xuống đi.”
“A Vũ…” Tôi đang diện một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng tang, ngồi chễm chệ trên đùi Chu Mặc Vũ, uốn éo làm bộ làm tịch rồi lắc đầu nguầy nguậy:
“Em không xuống đâu! Anh nhìn em đi xem nào. Những gì Hứa Kiều Kiều có thể cho anh, em đều có thể chiều anh hết nấc.”
Tôi cắn môi, rướn người sát rạt vào hắn: “Mà những gì cô ta không thể cho, em lại càng có thể đáp ứng.”
Tai Chu Mặc Vũ lập tức đỏ lựng lên, hơi thở bắt đầu dồn dập, trên trán lấm tấm mồ hôi hột. Hai cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở.
“Đừng nhúc nhích.” – Tiếng gầm nhẹ đầy kìm nén và khàn đặc của người đàn ông vang lên bên tai tôi.
Ủa? Khoan từ từ… Đoạn này hình như sai sai, đâu có trong kịch bản?
Theo đúng nguyên tác, tôi đang đóng vai một cô ả trà xanh lẳng lơ đi quyến rũ nam chính. Mà trong lòng Chu Mặc Vũ lúc này chỉ có cô em gái nuôi Hứa Kiều Kiều, đáng lẽ hắn phải nổi trận lôi đình, mắng chửi rồi đẩy phắt tôi ra như đẩy hủi chứ?
“Cắt! Cắt! Cắt!”
Đạo diễn hớt hải chạy tới, nhìn Chu Mặc Vũ một cái rồi quay sang lườm tôi cháy mặt: “Khương Hứa, cô diễn cái kiểu gì đấy! Phản ứng thế này là hỏng bét rồi!”
Nói xong, đạo diễn liền lật mặt nhanh như lật bánh tráng, nịnh nọt quay sang Ảnh đế: “Thầy Chu ơi, cái cô người mới này non kinh nghiệm quá, không biết diễn. Phiền thầy chịu khó diễn lại cảnh này với cô ta một lần nữa nhé.”
Chu Mặc Vũ khẽ nhếch môi, nở nụ cười dịu dàng chuẩn mực: “Không sao, tại trạng thái của tôi chưa tốt thôi. Mọi người nghỉ ngơi mươi mười lăm phút đã.”
…

2 thoughts on “Xuyên vào truyện H, một mình cân 2 nam chính”