Xuyên vào truyện H, một mình cân 2 nam chính

Truyện Xuyên vào truyện H, một mình cân 2 nam chính – Ngôn tình xuyên không, hệ thống công lược, hài hước – Yokopod

Chương 2:

Vừa đóng cửa lại, hắn đã bế thốc tôi lên đùi: “Hôn anh đi.” – Giọng hắn khàn đặc, nghe vừa nguy hiểm vừa kích thích.

Cái gì cơ?!

Tôi còn chưa kịp load xong tình hình thì bờ môi của Chu Mặc Vũ đã ập xuống như vũ bão. Tôi đông cứng cả người, không dám nhúc nhích, trơ mắt để hắn ngấu nghiến từ môi rồi trượt dần xuống cổ, bàn tay thò ra định cởi cúc áo của tôi…

Nhưng đột nhiên, hắn khựng lại. Ánh mắt hắn nhìn tôi bỗng chốc sâu hoắm, lóe lên tia nhìn hung ác dữ tợn như dã thú săn mồi.

“Là ai?”

“?” Tôi ngơ ngác ngẩng đầu: “Anh nói cái gì cơ?”

Ngón tay hắn run run vén cổ áo của tôi ra. Theo hướng nhìn của hắn… thôi xong phim, trên xương quai xanh của tôi là một “dấu hằn” đỏ chói loi, bằng chứng sống hùng hồn do tổng tài Cố Dần đóng dấu bản quyền từ đêm qua.

Hắn cụp mắt, từ từ buông bàn tay đang siết chặt eo tôi ra, giọng lạnh tanh: “A Hứa, em không định giải thích gì với anh à?”

Bầu không khí trong phòng rơi vào khoảng lặng đáng sợ như văn mộ. Chu Mặc Vũ trừng trừng nhìn cái “dấu vết” kia, hai mắt đỏ ngầu như sắp khóc đến nơi.

Giờ phải làm sao đây các bác? Tôi đang điên cuồng vắt óc tìm văn mẫu để xử lý tình huống “ngoại tình bị bắt quả tang tại trận”, nhưng ngặt nỗi combo kiến thức này kiếp trước tôi chưa được học!

“Em… em không…”

Chu Mặc Vũ khựng lại một nhịp, rồi đột nhiên nghiến răng kèn kẹt, gương mặt u ám đến đáng sợ: “Có phải mấy lão nhà đầu tư biến thái lại giở trò đồi bại với em không?”

Tôi thành thật lắc đầu.

Hắn nắm chặt tay thành đấm, gân xanh nổi lên, giọng nói vừa đau đớn vừa phẫn nộ: “Khương Hứa, hóa ra em không hề bị ép buộc? Hóa ra đối với em, anh chỉ là một món đồ chơi qua đường thôi sao? Đêm đó… nếu không phải là anh, thì đổi thành bất kỳ người đàn ông nào khác cũng được đúng không?”

Nhìn thấy anh đẹp trai đau khổ quặn thắt, lòng tôi cũng tan nát thành trăm mảnh. Nhưng bản tính lương thiện không cho phép tôi dối lừa trai đẹp. Tôi cụp mắt, khẽ gật đầu một cái.

Chu Mặc Vũ cười cay đắng, giọng điệu lạnh lùng như băng giá: “Anh cứ tưởng… Anh cứ ngỡ là em đối với anh… Thôi bỏ đi, sau này chúng ta đừng bao giờ gặp riêng nữa.”

Gió nhẹ thổi qua, mấy sợi tóc mai bay bay làm cay nhòe cả mắt.

Tôi đứng thẫn thờ, cả người chìm đắm trong nỗi buồn vì chính tay mình đã đẩy “chân ái” ra xa. Nhưng đúng lúc tôi đang sầu đời nhất, cái hệ thống báo đời lại ngoi lên:

“Cảnh báo! Cảnh báo! Ký chủ đã chạm vào giới hạn đỏ của truyện thịt văn, điểm thiện cảm của nam chính đang tụt không phanh!”

Tôi chán nản thở dài: “Thôi bỏ đi, chẳng phải tôi vẫn còn Cố Dần sao? Thả xích cho Chu Mặc Vũ đi.”

Hệ thống suýt thì hét ra lửa: “Ký chủ tỉnh táo lại giùm! Bình luận ‘chọn cả hai’ lúc trước của bạn đã tự động kích hoạt chế độ ‘bắt cá hai tay cùng lúc’. Chỉ cần một trong hai nam chính công lược thất bại, bạn sẽ bị kẹt ở thế giới này vĩnh viễn, làm diễn viên quần chúng suốt đời!”

“!!!”

Tôi gào thét cào xé cái hệ thống vô hình kia trong tâm tưởng: “Sao cái điều khoản quan trọng thế này anh không nói sớm hả đồ tồi!!! Hu hu hu…”

Hệ thống yếu ớt phản kháng: “Xin nhắc nhở, độ thiện cảm của Chu Mặc Vũ vừa tụt từ 80% xuống thẳng 50% rồi nhé.”

“Thế giờ phải làm sao? Cho tôi xin một nút reset làm lại cuộc đời được không?”

Hệ thống: [Đã xem và không trả lời]

Tại căn hộ riêng.

Tôi lao vào ôm máy tính, điên cuồng gõ tìm kiếm trên Google:

  • Làm sao để người yêu cũ quay lại ngay lập tức?

  • Bí kíp thả thính cùng lúc hai người đàn ông mà không bị lộ?

  • Nghệ thuật ngoại tình đỉnh cao không để lại dấu vết?

Sau một hồi tra cứu, tôi đau đớn nhận ra cái công cụ tìm kiếm vô tri này chẳng giúp ích được gì. Thậm chí, nó còn hiện lên đề xuất: “Bạn có cần tư vấn về sức khỏe tâm thần không?” kèm lời khuyên tôi nên quay đầu là bờ, cải tà quy chính làm người tử tế.

Tôi chống cằm… cười lạnh…

Ơ hay! Bộ con cừu lạc lối này không muốn về nhà chắc? Ai mà chẳng muốn làm người tốt? Nhưng cái thế giới này nó có cho tôi làm người tốt đâu, là các người ép tôi nhé!

Đúng lúc đó, một đoạn quảng cáo trên TV lướt qua với câu slogan đầy triết lý: “Một khi trái tim đã rung động, cớ sao chỉ có thể rung động một lần?”

Đèn bật sáng! Đầu óc tôi nảy số ngay lập tức. Cảm hứng lên rồi các bác ạ, chuẩn bị xem tôi diễn văn mẫu “văn vở” đây!

Nghĩ lại mới thấy nực cười, tổng tài bá đạo Cố Dần sa vào lưới tình với Khương Hứa từ khi nào ấy nhỉ?

À, chính là cái motif xưa như Trái Đất: Trong một bữa tiệc thượng lưu, Khương Hứa vô tình hắt ly rượu vang đỏ lên bộ vest đắt tiền của hắn. Cố Dần vừa định nổi trận lôi đình thì đập vào mắt là “một cô gái diện bộ lễ phục rẻ tiền đang run cầm cập, hàng mi dài còn vương giọt lệ, gương mặt ngoan ngoãn đáng thương, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng”.

Thế là máu chiếm hữu của hắn nổi lên ngay lập tức. (Hệ thống sub: “Cô gái, cô đã thành công thu hút sự chú ý của tôi”.)

Tóm lại, Cố Dần chỉ mê cái vẻ mềm mại, yếu đuối như đóa bạch liên hoa của nữ chính. Hắn thích cái cảm giác nhìn cô khóc lóc thảm thương, giãy giụa bất lực trong lòng ngực hắn: “Đừng mà… Hức hức… Buông tôi ra…”

Chậc chậc, đúng là đồ biến thái, thích chơi hệ cưỡng chế!

Thế còn Chu Mặc Vũ – Ảnh đế thanh cao như vầng trăng sáng, sao lại đổ cô nàng đứ đừ?

Nguyên tác viết thế này: “Chu Mặc Vũ vốn định đưa cô đến bệnh viện, nhưng bàn tay hư hỏng của Khương Hứa cứ vuốt ve dọc theo cổ và môi hắn, khiến tim hắn ngứa ngáy khôn nguôi. Sự đụng chạm nhẹ nhàng ấy đã khơi dậy dục vọng đen tối ẩn sâu trong lòng hắn. Tai hắn đỏ rực, người nóng như lửa đốt, lý trí lập tức bay màu…”

Chốt hạ vấn đề: Chu Mặc Vũ thuộc hệ cấm dục lâu năm, một khi đã “mở xích” là không phanh lại được.

Vậy chiến thuật đã rõ: Đối với Cố Dần thì phải đánh vào tâm lý, còn với Chu Mặc Vũ thì cứ trực tiếp dùng “vũ khí thể xác” mà chinh phục!

Hệ thống liền thả một cái icon thán phục: “Trời má, ký chủ thâm sâu quá nha!

<( ̄︶ ̄)↗!”

2 thoughts on “Xuyên vào truyện H, một mình cân 2 nam chính

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *