Truyện Vợ Nhỏ Nũng Nịu Của Đại Thiếu Gia Thôn Quê – Ngôn tình sủng, cưới trước yêu sau, hào môn thế gia – Yokopod
[VĂN ÁN]
Đêm tân hôn ở miền quê nghèo, tôi bị quả combo “cơ bắp cuồn cuộn” cứng như đá của anh chồng vạm vỡ va trúng, đau đến mức phát khóc. Thấy vợ rơi nước mắt, anh nhà lầm lũi cúi đầu, dọn đồ đi thẳng ra ngoài.
Kể từ hôm đó, mặt lão lúc nào cũng hằm hằm. Mỗi bận đi làm đồng về, nông cụ còn chưa kịp đặt xuống, lão đã lao thẳng vào nhà, dán mắt chằm chằm vào tôi. Tôi sợ rúm người, luống cuống làm đổ cả xoong chảo trong bếp. Thấy thế, lão biến sắc, mặt nặng như chì, thẳng tay đuổi tôi ra ngoài. Tôi cứ ngỡ lão ghét cái tính tiểu thư õng ẹo của mình, chỉ biết ôm cục tức, lén chui vào góc tường sụt sùi khóc tủi thân.
Ai dè đâu, bước ngoặt đến vào ngày cô em chồng phạm lỗi bị phạt. Nó chạy thục mạng đến cầu cứu tôi, khóc lóc thảm thiết:
“Chị dâu ơi cứu em! Anh trai em cưng chị như trứng mỏng, chỉ nghe lời mỗi chị thôi. Chị chỉ cần nũng nịu một câu là ảnh dâng cả tim cho chị luôn ấy, giúp em với!”
Tôi bán tín bán nghi, nhưng thôi cũng liều cái mạng già. Tôi rón rén bước đến, lấy hết can đảm cất giọng ngọt sệt: “Anh Lâm Sơn ơi…”
Trời đất ơi, ngay giây tiếp theo, hai mắt lão sáng rực, nhìn đáng sợ kinh khủng!
Để rồi đêm đến, lão khóa chặt eo tôi, hơi thở dồn dập, vừa hôn lấy hôn để vừa thì thầm bên tai: “Vợ ơi, em thơm phức thế này, lại còn mềm mại, nũng nịu, làm tim anh suýt nhảy ra ngoài lồng ngực rồi đây này!”
- Team dịch: Hôm nay bạn đã gội đầu chưa

