Truyện Biển Ái Dục Nhấn Chìm Hai Kiếp – Yokopod
[VĂN ÁN]
Năm đó, khi tôi còn bám lấy người ta không rời, hệ thống lại bắt tôi đi chinh phục nam chính.
Ngày nào tôi cũng lẽo đẽo theo sau Bùi Tư Dục như cái đuôi nhỏ. Hết đòi ôm lại đòi hôn, tối đến còn nhất quyết chen lên giường ngủ chung. Đến lúc anh vào phòng tắm, tôi cũng mặt dày đi theo bám trụ.
Bùi Tư Dục trước sau vẫn lạnh tanh, chẳng hé răng nửa lời, nhưng cũng chưa từng đẩy tôi ra. Tôi cứ tưởng anh thuộc kiểu ngoài mặt lạnh lùng nhưng trong lòng lại ngấm ngầm dung túng.
Mãi đến nửa năm sau, trước mắt tôi bỗng hiện lên mấy dòng chữ bay lơ lửng.
【Đến bao giờ nhỏ này mới nhận ra người trước mặt là phản diện vậy? Mà phản diện thì ghét nhất thể loại bám dai như đỉa!】 【Công lược nhầm đối tượng rồi. Không những mất toi khối tài sản nghìn tỷ của phản diện, còn bị đá về thế giới cũ chờ chết.】 【Phản diện chỉ thích mẫu người lạnh lùng nhưng đáng yêu thôi. Việc cấp bách bây giờ là phải đổi ngay thiết lập nhân vật!】
Tôi chết sững mất mấy giây. Rồi vùng tay ra ngay lập tức, đẩy Bùi Tư Dục lùi ra xa.
“Anh… cứ tự nhiên đi tắm đi.” Tôi hắng giọng, cố tỏ ra bình tĩnh. “Tôi… hết hứng rồi.”




