Chương 2
Tôi thay bộ đồ thể thao định bụng vào tập vài động tác cho đỡ chán. Tréo ngoeo cái là tôi lại chẳng biết dùng máy móc thế nào, đành vừa mở video hướng dẫn vừa lén nhìn người ta tập để học theo. Đang lơ ngơ thì một cậu bạn chủ động tiến tới. “Chị ơi, cần em hướng dẫn không?”
Tôi ngẩng đầu lên: “Thật sao? Có phiền em lắm không?” “Phiền hà gì đâu chị!” Cậu ấy cười tỏa nắng, đôi mắt cong cong nhìn vừa sáng sủa lại vừa thân thiện, đúng chuẩn một chú “cún con” tràn đầy năng lượng.
【Này chẳng phải nam chính Giang Diệc Dương sao? Cái ông thích kiểu con gái bám người ấy!】 【Đến bao giờ hệ thống mới chịu sửa cái lỗi ngớ ngẩn này đây?】 【Mọi người đoán xem nữ chính sẽ chọn phản diện hay nam chính? Hóng drama bùng nổ quá chừng.】 【Cho nữ chính về với nam chính đi cho lành. Phản diện nhà này để người khác lo.】 【Nhưng hệ thống chưa sửa lỗi thì cô ấy vẫn đang bị trói buộc với phản diện mà. Tự ý đổi mục tiêu là dính chấu ngay đấy.】
“Chị ơi?” Giang Diệc Dương giơ cánh tay lên, cười tít mắt: “Hay chị sờ thử cơ bắp của em tí cho lên tinh thần nhé?” Tôi vội xua tay: “Thôi… thế thì kỳ lắm.” “Kỳ gì đâu chị, em tập ra múi nào là để cho người ta sờ múi đó mà!”
Thấy cậu ta hào phóng quá, tôi cũng đưa tay chạm nhẹ một cái. Chà, đàn hồi phết nha.
“Hứa Lạc Thư.” Đột nhiên nghe thấy tiếng gọi tên mình quen thuộc, tôi giật mình ngẩng lên. “Bùi Tư Dục? Sao anh lại tới đây?” Bùi Tư Dục lườm tôi một cái, rồi lại liếc sang Giang Diệc Dương: “Sao? Tôi không được đến à?” “Tất nhiên là được chứ.”
Theo thói quen, tôi định lao đến ôm chầm lấy tay anh. Nhưng vừa sực nhớ ra cái hình tượng “lạnh lùng” đang gánh trên vai, tôi liền rụt tay lại ngay lập tức. Bùi Tư Dục thu hết từng hành động của tôi vào mắt, giọng lạnh ngắt: “Lần trước bị giãn cơ đã khỏi hẳn chưa mà đã mò đến đây quậy rồi?” “Khỏi lâu rồi.”
Tôi cố tình nuốt hết mấy câu nũng nịu vào trong, chỉ ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn anh, thản nhiên thả một câu: “Chắc là chẳng cần anh phải kiểm tra đâu. Mặc dù nếu anh cứ nhất quyết đòi kiểm tra cho bằng được thì tôi cũng đành chịu thôi.”
Thôi thì đành để anh xem vậy. Thế này đã đủ chuẩn “mặt lạnh đáng yêu” chưa nhỉ?
“Được, để tôi kiểm tra.” Bùi Tư Dục vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh như tiền đó, nhưng lại chủ động nắm lấy tay tôi. Có vẻ như việc đổi hình tượng thật sự có tác dụng rồi!
Tôi cố giả vờ kiêu kỳ nói tiếp: “Tôi cũng chẳng thiết tha gì mấy chuyện này đâu nhé.” Tôi cảm nhận được sống lưng Bùi Tư Dục khẽ khựng lại một chút.
Đến phòng nghỉ.
Bùi Tư Dục ngó qua cánh tay tôi một lượt rồi bảo: “Khỏi hẳn rồi đấy. Lần sau có đi tập gym thì gọi tôi, chẳng ai nắm rõ sức bền của cô bằng tôi đâu.”
“Ờ.” Tôi cạn lời, chẳng biết đáp lại ra sao.
“Hứa Lạc Thư, dạo này cô bận bịu gì thế?”
【Tốt lắm! Phản diện bắt đầu hết ghét nữ chính rồi kìa, còn chủ động hỏi han tung tích nữa chứ.】 【Tôi đoán chắc do đụng mặt nam chính nên nổi máu chiếm hữu đấy. Dù gì cũng quen nhau cả nửa năm trời, sao mà coi như không có gì được.】 【Mọi người đừng cười! Giữ đúng phong độ đi nào, nói năng phải ngắn gọn, rồi tỏa ra cái thần thái vừa lạnh lùng vừa đáng yêu một cách tự nhiên vào.】
Tôi lập tức thu lại nụ cười trên môi: “Tôi có việc.”
Bùi Tư Dục bị nghẹn mất một nhịp. Anh vừa nhíu mày định gắt thì nhìn thấy đôi mắt tròn xoe ngây thơ của tôi, đành ngậm ngùi giãn cơ mặt ra: “Bận đến thế cơ à?”
Hí hí, quả nhiên anh đã bị cái vẻ “mặt lạnh đáng yêu” này làm cho xiêu lòng rồi!
“Bận chứ. Thôi, tôi không nói chuyện với anh nữa đâu.” Tôi đứng dậy định dông thẳng.
“Đi đâu đấy?” “Thầy giáo vừa nhắn bảo tôi qua gặp thầy có chút việc.”
Bùi Tư Dục đột ngột nắm chặt lấy cổ tay tôi. “Sao thế?” Lông mi tôi chớp chớp.
Anh kéo tọt tôi lại gần rồi cúi đầu đặt xuống một nụ hôn.
Uy lực của tuyệt chiêu “mặt lạnh đáng yêu” đỉnh đến thế sao? Anh thậm chí còn nồng nhiệt đến mức dùng cả lưỡi.
Bùi Tư Dục nâng niu khuôn mặt tôi, ghé sát tai trầm giọng dặn dò: “Đừng để bị mệt quá đấy.”
6
Suốt một tuần sau đó, tôi chuyển hẳn vào ký túc xá của trường để ở. Dù sao thì cũng ôm Bùi Tư Dục ngủ suốt nửa năm nay, anh đã trở thành “gối ôm trấn an” quen thuộc của tôi rồi. Cứ hễ nằm ở phòng ngủ phụ bên nhà anh là tôi lại tơ tưởng đến cái gối ôm sống 8 múi sát vách. Thậm chí có hai hôm tôi còn mộng du, sáng ra tự dưng thấy mình vác xác về lại phòng ngủ chính. Thế nên tôi mới sợ, chẳng dám ở lại nhà nữa.
Đến cuối tuần, nhớ ra có bộ đồ ngủ bỏ quên ở nhà, tôi mới tranh thủ tạt về lấy. Nhưng bới tung cả lên cũng chẳng thấy đồ ngủ đâu.
【Nữ chính có mơ cũng không biết, phản diện lần nào tắm xong cũng vơ bộ đồ ngủ của cô ấy ra làm khăn lau người.】 【Lau xong lại tiện tay vứt chỏng chơ trên giá.】 【Bảo hắn ghét nữ chính thì hắn lại dùng đồ ngủ của cô ấy để lau người; bảo không ghét thì dùng lần nào hắn lại đem đi giặt sạch lần đó.】
Tôi nghe xong mà run bắn cả người. Bộ đồ ngủ màu hồng bánh bèo của tôi… bị coi thành cái khăn tắm rồi đấy à?
Vừa hay lúc đó Bùi Tư Dục đi đâu về. Thấy tôi đứng trong phòng, anh hơi ngơ ra một chút: “Hôm nay rảnh rỗi sao lại mò về đây? Không đi ăn uống tụ tập với mấy ông đàn anh nữa à?”
“Mọi người tàn tiệc rồi, em về lấy ít đồ.”
Giọng Bùi Tư Dục nhạt nhẽo: “Lấy gì?”
【Sao tôi thấy mùi giấm chua ngập tràn không gian thế nhỉ? Lần trước đụng mặt nam chính tôi đã thấy nghi nghi rồi.】 【Làm gì có! Không thấy vừa phát hiện nữ chính về là mặt hắn đã xị ra một đống rồi à?】 【Không đúng đâu, tôi thấy có gì đó sai sai thật đấy. Nhỡ đâu… tôi nói là nhỡ đâu thôi nhé, theo kinh nghiệm cày truyện nhiều năm của tôi, phản diện cầm đồ ngủ của nữ chính thực ra là đang tranh thủ ‘làm trò biến thái’ thì sao?】 【Càng không thể luôn! Hai người này yêu nhau kiểu thuần khiết trong sáng suốt nửa năm trời, phản diện hoàn toàn chẳng có tí ham muốn thể xác nào với nữ chính hết.】
Đúng thật. Nhiều lúc tôi chủ động ôm hôn, Bùi Tư Dục cũng đẩy tôi ra cho bằng được. Nhất là ở ngoài đường, anh lại càng giữ kẽ hơn nữa. Tôi cứ tưởng anh thuộc kiểu ngoài lạnh trong nóng, nhưng hóa ra anh chẳng hề thích tôi nhiều đến thế.
Tôi thất vọng ra mặt: “Tôi về lấy cái máy tính, xong việc đi ngay.”
“Đi?” Bùi Tư Dục ngó ra ngoài trời: “Hứa Lạc Thư, muộn thế này rồi, lại còn mưa tầm tã, cô tính đi đâu? Không biết nguy hiểm à?”
“Biết chứ.” Tôi nhẩm lại mấy dòng bình luận đang hướng dẫn mình cách ăn nói rồi cất giọng: “Nhưng mà… ở lại một đêm thì cũng tạm chấp nhận được.”
Nếu là trước đây, tôi đã nhảy tót lên người Bùi Tư Dục, bắt anh bế đi tắm rửa rồi. Nhưng lần này, tôi tự mình tắm táp xong xuôi rồi lủi thẳng về phòng ngủ phụ.
Vừa mở cửa ra, tôi đã đứng hình mất vài giây. Cái giường trong phòng phụ biến đâu mất tiêu rồi?!
Giỏi lắm Bùi Tư Dục! Anh chán ghét tôi đến mức vứt luôn cả cái giường của tôi đi rồi chứ gì!
“Bùi Tư Dục!” Tôi quay lưng về phía anh, tủi thân đến mức nước mắt chực trào. “Tôi ghét anh!” Tôi gắt lên bằng cái giọng lạnh ngắt.
“Cô nói cái gì cơ?” Bùi Tư Dục nhìn tôi đang lườm anh trừng trừng, tự dưng lại giật mình né tránh ánh mắt tôi: “Khụ… cái giường đó bị sập ván rồi. Giường mới chưa kịp giao đến đâu, sang phòng chính ngủ tạm với tôi đi.”
Tôi ngơ ngác mất một lúc.
Lẽo đẽo theo anh vào phòng ngủ chính, nhưng tôi nhất quyết không chịu mặc lại bộ đồ ngủ màu hồng kia nữa.
“Sao thế?” Bộ đó là do chính tay Bùi Tư Dục mua cho tôi dạo trước.
Tôi lạnh lùng đáp: “Không thích nữa.”
Nét mặt Bùi Tư Dục hơi khựng lại, anh lặng lẽ siết chặt bộ đồ ngủ trong tay: “Thế để tôi lấy cái khác cho cô.”
Rốt cuộc, tôi mặc tạm chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng tùng kèm cái quần đùi của anh.
Đêm đến, tôi mơ màng tỉnh giấc thì cảm nhận được khoảng trống bên cạnh. Mấy dòng bình luận sáng quắc lại lơ lửng trước mắt.
【Tuy lúc ngủ màn hình tối om nhưng vẫn nghe rõ tiếng nữ chính đạp phản diện bôm bốp.】 【Nữ chính ngủ nghê xấu nết vãi, cứ xoay như chong chóng rồi bò lung tung. Phản diện ngày nào cũng phát điên vì phiền, đấy xem kìa, hắn lại phải trốn vào phòng tắm rồi đấy.】
Lòng tôi lạnh ngắt. Có cần phải gắt gao đến thế không cơ chứ?
Tôi nhảy tót xuống giường, định bụng vào phòng tắm ba xát xăm bang cho rõ ràng với Bùi Tư Dục. Vừa đến trước cửa phòng tắm, đúng là anh đang ở bên trong thật. Tiếng nước chảy róc rách không quá lớn. Đang định lên tiếng gọi thì tôi khựng lại khi nghe thấy tiếng Bùi Tư Dục nói chuyện bên trong.
Chỉ là… âm thanh có phần rất kỳ lạ. Đó là tiếng thở dốc trầm đục, dồn dập như đang cố đè nén điều gì đó.
Anh đang gọi tên tôi.
“Hứa Lạc Thư… Thư Thư… Tiểu Thư…”



