FULL Búp Bê Cộng Cảm Của NPC Xinh Đẹp Mất Tích

Truyện Búp Bê Cộng Cảm Của NPC Xinh Đẹp Mất Tích - Ngôn tình, hài hước - Yokopod

Chương 1: Dấu hôn kỳ lạ

Tôi tên Thẩm Vận, phận làm nữ tu sĩ NPC trong cái phó bản Vô Hạn Lưu quái quỷ này. Hồ sơ nhân vật của tôi chỉ vỏn vẹn bốn chữ ngắn gọn súc tích: Đẹp mà ác.

Ban ngày, tôi phải diễn vai thánh thiện, đến Thần điện cầu nguyện. Buổi chiều thì đi “phát cơm” – cung cấp thông tin cho người chơi. Tối mịt mới được mò về phòng, lột bỏ khăn trùm, cởi áo choàng, tháo phăng cái nịt ngực ngột ngạt ra rồi thả mình xuống giường làm một cái “bạch!”. Bao nhiêu mệt mỏi tích tụ cả ngày cuối cùng cũng được giải tỏa.

Theo thói quen, tôi thọc tay xuống gầm giường để kiểm tra “bảo bối”——

Thôi xong! Búp bê cộng cảm của tôi đâu rồi?!

Tim tôi suýt thì nhảy ra khỏi lồng ngực bay thẳng lên trần nhà. Tuy tôi mang thuộc tính bất tử thật, nhưng chiến lực lại bằng không. Linh hồn tôi bị chia đôi gửi vào hai con búp bê đó. Nói cách khác, chúng chính là điểm yếu chí mạng duy nhất của tôi.

Phòng tôi là phòng đơn, khóa tử tế, ngoài tôi ra chẳng ai vào được. Tôi lại chưa từng đổi chỗ giấu búp bê bao giờ. Rốt cuộc là tên khốn nào đã nẫng tay trên? Kẻ đó có biết bí mật của búp bê không? Ai đã xì thông tin ra? Ai muốn hại tôi?

Sống lưng tôi lạnh toát. Ngay giây tiếp theo, từ góc nhìn hé mở, tôi đứng hình: Gấu váy chỗ mắt cá chân tự dưng bị vén nhẹ lên một cái chóc!

Nhưng khi tôi cúi đầu nhìn lại, chiếc váy vẫn rũ xuống bình thường. Cứ như thể vừa rồi chỉ là ảo giác.

Tôi nhắm mắt, bật chế độ “camera an ninh” kết nối với tầm nhìn của búp bê. Ôi là trời, mắt trái một cảnh, mắt phải một cảnh, xem mà muốn tiền đình! Tôi đang cố căng mắt nhìn xem kẻ đang giữ mình là ai, thì “bộp”, một bàn tay hộ pháp che cụi mắt bên trái lại. Giọng gã trầm khàn, nghe thôi đã thấy nồng nặc mùi biến thái hưng phấn: “Ồ? Phát hiện nhanh thế cơ à?”

Không nhận ra giọng ai, tôi chuyển sự chú ý sang con mắt còn lại. Trước mắt là một tấm ga giường sạch sẽ phẳng phiu. Xem ra con búp bê này đang bị úp mặt xuống giường, chẳng nhìn thấy cái mô tê gì cả.

Nhưng ngay giây sau, “Ưm…” — một tiếng rên khẽ không tự chủ bật ra khỏi miệng tôi.

Có kẻ đang dùng ngón tay lướt chậm dọc sống lưng con búp bê. Ôi mẹ ơi, cảm giác tê dại nó chạy dọc sống lưng như có luồng điện giật, giống như ném một viên đá làm mặt hồ phẳng lặng nổi lên từng đợt sóng gợn liên hồi. Bên tai còn văng vẳng tiếng cười trầm thấp đầy thỏa mãn của gã.

Tôi khuỵu xuống trước gương, hai tay chống đất, người run như cầy sấy, nhấc người lên không nổi.

Quân khốn nạn… à không, lũ khốn nạn! Bà đây ghim nhé!

Kết quả là tôi bị “kích thích” đến mức ngất xỉu ngay trước gương lúc nào không hay. Sáng hôm sau tỉnh dậy, đập vào mắt tôi là một cơ thể “đầy hoa” theo đúng nghĩa đen – vết cấu, dấu hôn chi chít, nhìn mà muốn “đội quần”.

Tôi thậm chí không có thời gian để tìm cách che đậy, vì giờ đến Thần điện cầu nguyện đã điểm. Tôi chỉ kịp vội vàng khoác áo choàng, trùm khăn kín mít, đến dải vải nịt ngực còn chẳng kịp quấn. May sao, tôi lách người qua cửa Thần điện đúng một giây trước khi nó đóng sầm lại.

Trong điện rộng lớn chỉ có một pho tượng cao hai mươi mét, khuôn mặt trống trơn không được điêu khắc. Vì quy luật là phàm nhân không được phép nhìn thẳng vào Thần, nên chẳng ai biết dáng vẻ Ngài ra sao. Thần điện chia làm ba tầng, và ở tầng trong cùng này chỉ có mình tôi.

Tôi ôm ngực thở hồng hộc cho lại sức, rồi tiến lên quỳ rạp xuống, ra vẻ thành kính cầu nguyện: “Thưa Thần, con đến để sám hối. Dù chuyện đêm qua không phải do con tự nguyện, nhưng con đã vi phạm lời thề. Xin Ngài giáng tội, hoặc ban cho đứa con tội lỗi này sự bao dung để con tìm đường chuộc lỗi.”

Không gian bỗng chốc im phăng phắc, cái kiểu im lặng chết chóc đến rợn người.

Một làn sương mù hiện ra, ngưng tụ thành một người đàn ông cao lớn. Ngũ quan của Ngài… nói thế nào nhỉ, đúng là kiệt tác của tạo hóa, vừa thánh khiết, vừa ra vẻ cấm dục, cao quý đến mức xa cách. Ngài đưa một tay dịu dàng chạm lên trán tôi, tay kia thì chắp ra sau lưng. Vạt áo bào rộng thùng thình che khuất mọi cử động phía sau.

“Nói ta nghe tội lỗi của con nào, hỡi tín đồ trung thành nhất của ta. Ta sẽ bao dung cho mọi lỗi lầm của con.”

Giọng nói này nghe quen tai thế nhỉ? Mà thôi, ngày nào tôi chẳng phải nghe cả trăm giọng nói, rảnh đâu mà nhớ.

Cơ mà… bảo tôi tự miệng kể lại cái chuyện “mờ ám” đêm qua, ai mà mở mồm cho nổi?

“Con… Á…”

Chết tiệt, có đứa vừa nhéo mạnh vào cái eo thon của tôi (thông qua con búp bê). Tôi cắn chặt răng, tự nhủ không được rên rỉ trước mặt Thần.

“Con không khỏe sao?” – Ngài khẽ hỏi, bờ môi mấp máy, giọng nhẹ như mây khói.

Nhưng cái trò nghịch ngợm ở eo vẫn tiếp diễn làm tôi nhũn cả chân, suýt ngã sấp mặt. Nước mắt sinh lý ứa ra vì quá thốn, làm tầm nhìn nhòe đi, không cách nào nhìn rõ biểu cảm của Ngài.

Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Không… không có gì ạ…”

“Dối Thần là tội chồng thêm tội đấy.”

Ngài nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, bắt tôi nhìn thẳng vào mắt Ngài, trong khi cái tay còn lại vẫn giấu sau lưng. Tôi phải bấu chặt vào cổ tay Ngài để khỏi ngã khuỵu, lắp bắp thú tội:

“Hình như con bị kẻ xấu hãm hại… Kẻ đó để lại trên người con rất nhiều dấu vết… ô uế. Con hoàn toàn bị động, cầu xin Thần thanh tẩy linh hồn và thể xác cho con.”

“Dấu vết gì cơ?”

Trên gương mặt thánh khiết tinh xảo kia thoáng hiện lên vẻ ngơ ngác, cứ như một thiên sứ ngây thơ vô tội vừa vô tình rớt xuống trần gian!

Tôi chậm rãi kéo chiếc khăn trùm đầu xuống, để nó rơi tự do trên sàn.

Khỏi phải nói, mớ dấu hôn trên cổ tôi dày đặc đến mức nhìn qua cứ ngỡ vừa thoát khỏi một vụ án mạng. Đầu ngón tay lạnh lẽo của Ngài lướt nhẹ trên da cổ tôi, ánh mắt phẳng lặng như hồ không một gợn sóng: “Kẻ nào?”

“Con… con không biết ạ.”

Tôi đố dám khai ra là có tận hai đứa. Khai thật chắc Thần vặn cổ tôi tại chỗ vì cái tội “bắt cá hai tay” mất.

“Còn chỗ nào nữa không?” – Ngài thu tay về, lại chắp sau lưng vẻ nghiêm nghị – “Những dấu vết tương tự ấy.”

Tôi ngượng ngùng gật đầu, mặt mũi đỏ bừng lên như gấc chín.

“Mô tả lại cảm giác của con lúc đó xem.” – Ngài ra lệnh.

Kêu tôi đứng trước mặt Thần tối cao để review cảm giác khi bị “sàm sỡ” á? Có cạy miệng tôi cũng chịu chết!

Ngay khi tôi đang im như thóc, bắp chân đột ngột truyền đến một luồng điện tê dại khó tả. Hai chân tôi nhũn ra, mất đà ngã nhào về phía trước, va thẳng vào lồng ngực Thần. Ngài đứng vững như bàn thạch, lúc đỡ lấy tôi đến một cái lay chuyển cũng không có.

Ngặt một nỗi, vì vội quá tôi chưa kịp quấn nịt ngực, nên “vòng một” cứ thế ép chặt vào khuôn ngực rắn rỏi, nóng rẫy của Ngài. Từ cổ họng tôi không tự chủ được mà bật ra một tiếng rên khẽ. Trong khoảnh khắc đó, tôi hình như cảm nhận được tiếng tim Ngài đập loạn một nhịp.

Mà chắc là ảo giác thôi, Thần linh thì làm quái gì có nhịp tim chứ.

“Cảm giác thế nào?” – Ngài cúi đầu, ghé sát môi vào vành tai tôi. Hơi thở nóng hổi phả thẳng vào vùng nhạy cảm khiến tôi run bắn.

“Rất… rất kỳ diệu ạ. Vừa ngứa vừa tê, giống như có dòng nước ấm chạy khắp người. Con… hình như con…”

“Hình như cái gì?” – Ngài gặng hỏi, cái kiểu không đào ra được câu trả lời thì quyết không buông tha.

“Hình như con… hơi thích thích.”

Nói xong câu này tôi chỉ muốn khóc tu tu tại chỗ. Nhục nhã quá! Phẩm giá của một nữ tu sĩ coi như bị tôi đem quăng cho chó gặm rồi, lại còn bồi thêm mấy giẫm.

Thế mà Ngài bỗng bật cười. Giọng cười trầm khàn, êm ái như lông tơ.

“Con rất thật thà, ta ban cho con sự khoan dung.”

Ngài dùng một tay nâng cằm tôi lên, cúi xuống hôn chóc lên môi tôi. Đồng tử tôi co rụt lại vì sốc, còn chưa kịp hoàn hồn để đẩy Ngài ra thì Ngài đã buông tôi ra, bỏ lại một câu xanh rờn:

“Ta đã thanh tẩy linh hồn và thể xác cho con rồi. Nếu có lần sau, nhớ phải tìm ta đầu tiên đấy.”

Tôi ngơ ngác đưa tay sờ môi. Trên đó vẫn còn vương mùi hương đặc trưng của Ngài. Hóa ra cái màn khóa môi vừa rồi chính là nghi thức thanh tẩy cao siêu trong truyền thuyết đấy à?…

One thought on “FULL Búp Bê Cộng Cảm Của NPC Xinh Đẹp Mất Tích

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *