FULL Chỉ Muốn Bắt Em Về Nhà

Truyện Chỉ Muốn Bắt Em Về Nhà – Yokopod

CHƯƠNG 1

1

Giữa một đám cậu ấm cô chiêu chỉ biết thuốc lá, rượu bia và đấm đá chém giết, Tống Ngộ Bạch tựa như đóa sen tuyết vươn khỏi bùn lầy mà chẳng chút hôi tanh, sạch sẽ, tinh khiết và cao xa đến mức không ai có thể chạm tới.

Hắn xuất sắc, tự giác, luôn giữ mình trong sạch và kiểm soát cảm xúc cực tốt. Hầu như chưa từng có ai thấy hắn mất kiểm soát bao giờ.

Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, tôi đã sa vào lưới tình.

Thế nhưng, trước sự theo đuổi cuồng nhiệt của tôi, Tống Ngộ Bạch luôn giữ thái độ lịch sự để từ chối.

Hắn ghét nhất loại nữ sinh đanh đá, cãi cố lại còn lắm mưu mô như tôi.

Tôi chính là hình mẫu điển hình cho loại nữ phụ trong truyện sủng: ngực to não ngắn, ác độc tầm thường, chỉ biết quyến rũ nam chính và hãm hại nữ chính, để rồi cuối cùng nhận lấy kết cục bị vài tên tâm thần gã sát hại.

Điều may mắn là, tôi đã thức tỉnh ngay trước khi bắt đầu hành vi hãm hại nữ chính đầu tiên.

Liếc nhìn thiếu niên gọn gàng, sạch sẽ trên bục giảng, tôi cố nén chua xót trong lòng, quyết định buông tay.

2

Tống Ngộ Bạch từ nhỏ đến lớn luôn có một đám nữ sinh vây quanh như ong vỡ tổ: từ thuần khiết, quyến rũ, đến lạnh lùng hay thẳng thắn…

Nhưng không ai giống Quý Thanh Nhiên cả.

Cô ta sở hữu một gương mặt xinh đẹp, mềm mại cùng thân hình phát triển nảy nở. Cô ta luôn dùng những thủ đoạn ngu xuẩn đến buồn cười để tiếp cận hắn, tự cho là che giấu rất kỹ, nhưng thực tế bất kỳ ai có đầu óc liếc qua một cái là nhận ra ngay.

Chỉ cần có nữ sinh nào tỏ tình với hắn, cô ta đều hung dữ đến cảnh cáo, cấm đoán người đó tiếp cận hắn nữa.

Đối với người khác thì kiêu ngạo ngang ngược, nhưng trước mặt hắn lại giả vờ làm đóa hoa trắng nhỏ mỏng manh, nói năng cũng bóp giọng nũng nịu khiến người ta phát cáu.

Làm màu, bướng bỉnh và tầm thường — đó là ấn tượng duy nhất của Tống Ngộ Bạch về Quý Thanh Nhiên.

Hắn từng nghĩ cả đời này mình sẽ chẳng bao giờ liên quan gì đến một cô gái như vậy.

Thế nhưng, đời người ai mà chẳng có lúc tự “tát vào mặt” mình.

Sau khi ôm trọn vòng eo mềm mại của Quý Thanh Nhiên, nếm thử hương vị ngọt ngào như kẹo bông của cô, hắn đột nhiên cảm thấy bộ dạng làm màu ấy cũng không đến nỗi nào.

Vậy mà khi hắn đề nghị hẹn hò, Quý Thanh Nhiên lại bất ngờ từ chối.

Đứa con cưng của trời từ nhỏ đã thuận buồm xuôi gió, đây là lần đầu tiên nếm mùi thất bại.

Tâm trạng phiền muộn, cáu kỉnh của hắn lên đến đỉnh điểm khi chứng kiến Quý Thanh Nhiên thân mật nhảy múa cùng nam sinh khác.

Hắn đứng từ khán đài nhìn cô đưa tay cho nam sinh kia nắm lấy, ánh mắt ngày càng u ám. Thật lâu sau, hắn khẽ cười lạnh:

Nếu mềm mỏng không được, thì chỉ còn cách dùng lực thôi.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ buông tha cho em.

3

Vào ngày nhận ra mình là một nữ phụ ác độc, tôi đang tung tăng đi đưa nước cho nam chính Tống Ngộ Bạch.

Trên sân thể dục, mấy cậu bạn vừa chơi xong trận bóng rổ đang thở hổn hển nghỉ ngơi, trong đó nổi bật nhất chính là Tống Ngộ Bạch.

Hắn thở gấp nhẹ, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng mờ ảo dưới ánh hoàng hôn. Thiếu niên ngày thường trông có vẻ gầy gò, nhưng khi cởi áo khoác ra lại chẳng hề yếu ớt chút nào; từng đường cong cơ bắp ngập tràn sức mạnh và sự bộc phát.

Tôi đỏ mặt chạy chậm đến đưa cho hắn chai nước, giọng mềm mỏng: “Ngộ Bạch, tớ đặc biệt mua loại nước cậu thích này.”

Tống Ngộ Bạch chỉ liếc qua một cái, nhàn nhạt thốt ra câu: “Cảm ơn, nhưng tôi không cần.”

Đúng lúc đó, một cô gái khác ở bên cạnh cũng tiến đến đưa đồ uống: “Bạn học Tống, cảm ơn cậu đã cứu tớ ngày hôm qua, đây là quà cảm ơn của tớ.”

Tôi ngoảnh đầu lại thì thấy Chu Noãn Noãn — người mà tôi ghét nhất trong trường. Trên tay cô ta cầm đúng loại nước giống hệt chai của tôi.

Tôi cứ nghĩ Tống Ngộ Bạch sẽ từ chối Chu Noãn Noãn giống như đã từ chối tôi. Nhưng không.

Hắn đưa tay nhận lấy chai nước của cô ta, còn khẽ nói một tiếng cảm ơn.

Sắc mặt tôi lập tức trở nên vô cùng tồi tệ. Xung quanh vang lên những lời rỉ rả chế giễu:

“Cười chết mất, nghe cái giọng điệu của cô ta kìa: ‘Ngộ Bạch, đồ uống cậu thích này’, ai ngờ người ta thèm vào!”

“Tớ mà là cô ta thì xấu hổ chết mất.”

“Mà sao Tống Ngộ Bạch chưa bao giờ nhận nước của ai, hôm nay lại nhận của Chu Noãn Noãn thế nhỉ?”

“Có tin hành lang nè! Hôm qua Chu Noãn Noãn bị mấy tên côn đồ quấy rối ngoài cổng trường, Tống Ngộ Bạch đã ra tay giúp đỡ đấy. Chắc nhờ vậy mà hai người họ quen nhau.”

“Oa, giống y như trong tiểu thuyết vậy! Liệu hai người họ có thành một đôi không ta?”

“Rất có thể đấy!”

“Vậy thì Quý Thanh Nhiên chắc chắn đau lòng chết mất, cô ta theo đuổi Tống Ngộ Bạch suốt hai năm trời rồi còn gì.”

Mặc cho những ánh mắt đổ dồn về phía mình, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến chuyện mất mặt nữa, tâm trạng lúc này đã chìm sâu xuống đáy vực.

Không phải vì Tống Ngộ Bạch từ chối tôi — dù sao hắn cũng đã từ chối vô số lần rồi, thêm một lần nữa chẳng sao cả.

Điều khiến tôi hoảng loạn tột cùng chính là việc hắn đã nhận chai nước của Chu Noãn Noãn.

Tôi thất thần trở về nhà, thẫn thờ nhìn lên trần nhà rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Tôi đã mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ đó, tôi là nữ phụ ác độc trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình sủng ngọt, còn Tống Ngộ Bạch và Chu Noãn Noãn là nam nữ chính.

Vì ghen tị, tôi hết lần này đến lần khác hãm hại Chu Noãn Noãn, nhưng lần nào cũng bị Tống Ngộ Bạch hoặc những người khác giải quyết dễ dàng.

Cuối cùng, nam nữ chính có một kết cục viên mãn hạnh phúc (với những phân đoạn không thể miêu tả chi tiết), còn gia đình tôi thì phá sản, bản thân tôi bị một đám biến thái gã sát hại.

Tôi bật dậy, mồ hôi đầm đìa khắp người, ôm chăn run rẩy trong sợ hãi.

Mọi thứ trong giấc mộng quá chân thực, chân thực đến mức như thể tôi đã thực sự trải qua. Tự đặn lòng đây chỉ là giấc mơ không nên chấp nhặt, thế nhưng những ngày tiếp theo, mọi chuyện diễn ra lại giống hệt như trong giấc mộng ấy.

Sau kỳ thi hàng tháng, Chu Noãn Noãn và Tống Ngộ Bạch trở thành bạn cùng bàn; họ cùng nhau tham gia cuộc thi hùng biện; Chu Noãn Noãn nhặt được của rơi trả lại người mất và được tặng cờ thi đua…

Những sự việc đó ép tôi phải tin vào sự thật.

Tôi bắt đầu ngẫm lại những chuyện trước đây.

Chu Noãn Noãn là học sinh mới chuyển đến vào năm lớp 12. Ngay từ ngày đầu tiên gặp mặt, tôi đã cảm thấy một sự thù địch khó tả đối với cô ta. Một cách mơ hồ, tôi luôn có cảm giác sự xuất hiện của cô ta sẽ khiến cuộc đời mình bị đảo lộn hoàn toàn.

Và thực tế đã chứng minh, tôi không thể nào cạnh tranh lại cô ta.

Ở lớp, tôi và cô ta luôn đối lập về nhiều thứ: từ chủ đề bảng tin, cuộc thi hùng biện, cho đến thứ hạng thi cử… Nhưng lần nào chiến thắng cũng thuộc về Chu Noãn Noãn.

Chu Noãn Noãn tính tình tốt nên nhiều bạn học thích chơi cùng. Ngay cả Tống Ngộ Bạch cũng dành nhiều ánh mắt hơn về phía cô ta.

Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản là Tống Ngộ Bạch đồng tán thành quan điểm của Chu Noãn Noãn. Nhưng giờ nghĩ lại, đó chính là sức hút định mệnh giữa nam nữ chính.

Tống Ngộ Bạch rồi sẽ yêu Chu Noãn Noãn, họ sẽ kết hôn và sinh con cùng nhau.

Nghĩ đến đây, lớp phòng thủ trong lòng tôi hoàn toàn vỡ vụn. Tôi gục mặt vào chăn khóc nức nở.

Mẹ thấy vậy liền vội vàng chạy vào: “Có chuyện gì thế con? Con thấy khó chịu ở đâu à?”

Nhìn đôi lông mày nhíu chặt vì lo lắng của mẹ, tôi đột nhiên nhớ đến tình tiết trong nguyên tác: Vì cố chấp yêu Tống Ngộ Bạch mà hãm hại Chu Noãn Noãn, tôi đã vướng vào vòng lao lý. Bố tôi ở ngoài bôn ba thu xếp, thậm chí còn quỳ xuống đất van xin Tống Ngộ Bạch và Chu Noãn Noãn tha thứ.

Đương nhiên là vô ích. Kẻ đã tổn thương nữ chính thì đừng nói là Tống Ngộ Bạch, ngay cả những nam phụ khác thầm yêu Chu Noãn Noãn cũng chẳng đời nào bỏ qua.

Cuối cùng, khi còn chưa kịp ra tù, tôi đã chết bất thình lình vì một tai nạn nào đó.

Mẹ tôi bạc đầu chỉ sau một đêm, còn bố thì lên cơn đau tim phải nhập viện, những năm tháng cuối đời trôi qua trong ảm đạm và bi thương.

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh tượng đó, tim tôi đã nhói đau từng hồi.

Tôi thích Tống Ngộ Bạch thật đấy, nhưng bố mẹ còn quan trọng hơn gấp triệu lần.

Vốn dĩ tôi đã định dũng cảm một lần để cạnh tranh Tống Ngộ Bạch công bằng với Chu Noãn Noãn, nhưng giờ đây, ý nghĩ đó đã hoàn toàn tan thành mây khói.

Vì gia đình, tôi không dám đánh cược dù chỉ là một chút rủi ro.

2 thoughts on “FULL Chỉ Muốn Bắt Em Về Nhà

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *