Chương 23
Vừa đi đến sảnh công ty, Thượng Chi Đào thấy Loan Niệm từ trong quán cà phê bước ra liền giật mình vắt chân lên cổ chạy biến.
Tuyệt đối không thể cho cấp trên có cơ hội dùng “quy tắc ngầm” với mình. Cô rung động với anh thì cũng chỉ dừng lại ở mức tơ tưởng trong đầu, chứ nếu anh thật sự muốn ngủ với cô thì đúng là chuyện lớn rồi.
Mặc dù nếu chấp nhận thì có lẽ cô sẽ được cất nhắc trọng dụng, nhưng làm thế là đánh mất bản sắc cá nhân. Cơ mà… được trọng dụng hình như cũng đâu đến nỗi nào nhỉ?
Trong cái đầu vốn không mấy nhanh nhạy của Thượng Chi Đào ngập tràn những suy nghĩ viễn vông. Cô vừa cắm đầu chạy vừa tự bật cười vì sự tào lao của chính mình.
Cô quẹt thẻ qua cửa rồi lao thẳng vào thang máy, nhanh tay bấm nút đóng lại. Về tới chỗ ngồi, cô đặt ba lô sang một bên, khúm núm thu mình vào góc rồi bắt đầu cặm cụi làm việc.
Cô chỉ là một nhân viên quèn, Loan Niệm đâu thể lúc nào cũng đè cô ra sai vặt. Người phụ trách mới của phòng Kế hoạch sắp về nhậm chức rồi, đến lúc đó Lumi và cô sẽ hoàn toàn không phải làm việc trực tiếp với Loan Niệm nữa. Thượng Chi Đào mong chờ ngày đó từng giây từng phút.
Cứ làm như Loan Niệm là loài sói dữ không bằng.
Loan Niệm bước ra khỏi quán cà phê, nhìn thấy Thượng Chi Đào chạy trối chết như bị ma đuổi, không biết cô nàng lại vừa bày ra cái trò ngốc nghếch gì nữa. Khi anh vào đến văn phòng thì bên ngoài vẫn chưa có ai, ngày nào Thượng Chi Đào cũng là người đến công ty sớm nhất. Trong thâm tâm, Loan Niệm vẫn có phần đánh giá cao tính cần mẫn của cô.
Có những người chỉ biết chăm chỉ bột phát vài ba hôm, hễ cảm thấy môi trường xung quanh đã đủ an toàn là lập tức đổ đống ra lười biếng. Nhưng cũng có những người giữ vững sự siêng năng đến suốt đời, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng luôn làm việc chỉn chu đến nơi đến chốn. Có lẽ Thượng Chi Đào thuộc nhóm người thứ hai.
Trong cuộc họp báo cáo công việc hôm qua, Alex đã trình bày tiến độ của phòng Marketing, lúc nhắc đến tình hình nhân sự có đặc biệt đề cập tới Thượng Chi Đào, báo cáo rằng họ chuẩn bị kết thúc thời gian thử việc của cô. Nói cách khác, Thượng Chi Đào đã chính thức trúng tuyển một cách thuận lợi.
Lúc Alex nói những điều này, Tracy vẫn luôn để mắt quan sát biểu cảm của Loan Niệm. Cô ấy cứ ngỡ Loan Niệm sẽ phản đối gay gắt như mọi khi, nào ngờ anh chẳng buồn ngẩng đầu lên, coi như chuyện Alex đang báo cáo hoàn toàn không liên quan đến mình.
Tracy lấy làm nghi hoặc, bèn lên tiếng hỏi Loan Niệm: “Luke không có ý kiến gì sao?”
“Chị một tay che cả bầu trời rồi, tôi thì dám có ý kiến gì nữa.” Loan Niệm cất giọng mỉa mai bóng gió. Tracy là Giám đốc Nhân sự do Tổng công ty trực tiếp bổ nhiệm, dù ai làm Trưởng đại diện của Lăng Mỹ tại Trung Quốc thì cũng phải kiêng nể cô ấy vài phần. Loan Niệm chẳng sợ cô ấy, nhưng cũng không quên buông lời châm biếm.
“Tôi cứ tưởng cậu im lặng là vì đã công nhận năng lực của Thượng Chi Đào và mắt nhìn người của tôi chứ.”
“Tôi không đưa ra ý kiến đơn giản là vì Thượng Chi Đào là người của chị.”
“Thượng Chi Đào không phải người của tôi.” Tracy đính chính.
Loan Niệm nhún vai, ra hiệu cuộc hội thoại này thật vô bổ. Anh vốn chẳng bận tâm chuyện ai được vào làm chính thức, mối bận tâm lớn nhất của anh lúc này là giải quyết mô hình vận hành của phòng Kinh doanh. Các đội ngũ kinh doanh ở Lăng Mỹ toàn là những tay có sỏi trong đầu, nhưng từ trên xuống dưới ai nấy đều ngạo mạn, rất khó quản lý. Họ thừa sức hoàn thành chỉ tiêu, nhưng lại có thói quen khư khư ôm chặt khách hàng ruột, khiến mảng nghiệp vụ không thể tạo ra bước đột phá nào lớn. Loan Niệm từng đề xuất cải cách với Tracy, nhưng cô ấy đã chặn đứng ngay: “Tỷ lệ đào thải của đội ngũ phải giữ ở mức 30%. Bằng không, nếu soi xét mọi mặt của cậu, tôi chắc chắn sẽ đánh giá cậu mức yếu đấy.”
Loan Niệm biết Tracy không nói đùa. Cô ấy cần sự ổn định của bộ máy nhân sự, nếu bây giờ xảy ra biến động lớn về quy mô nhân viên, cô ấy sẽ là người đầu tiên phải gánh trách nhiệm.
“Vậy thủ tục nhận việc chính thức của Thượng Chi Đào tôi cứ tiến hành như bình thường nhé.” Tracy nói tiếp.
“Sao người khác ký hợp đồng chính thức chị không hỏi ý kiến tôi?”
“Bó tay với cậu luôn. Hai chúng ta có thể nghiêm túc trao đổi một lần về trường hợp của Thượng Chi Đào được không? Cậu lúc nào cũng sa sầm nét mặt, nhân viên xầm xì với nhau bảo là sợ cậu kìa.”
Loan Niệm chẳng thèm bận tâm đến mấy chuyện xã giao rườm rà đó. Thượng Chi Đào có được nhận chính thức hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh, còn người khác có sợ anh hay không lại càng không tác động đến tâm trạng của anh. Vì thế, anh không tiếp tục thảo luận với Tracy nữa.
Thượng Chi Đào hoàn toàn không biết những chuyện hậu trường này, cô vừa nhận nhiệm vụ đi công tác bên ngoài. Cô được phái đến một vùng núi để theo sát buổi ghi hình quảng cáo, nói trắng ra là đi làm chân sai vặt. Phòng Marketing cứ hễ đến mấy vụ như này là lại đùn đẩy nhau. Mọi người nhìn địa điểm ghi hình liền chép miệng ngao đán: Nơi đó hiện đã bắt đầu có tuyết rơi, trên núi vừa lạnh vừa ẩm thấp, chuột bọ bò ngổn ngang có con dài tới ba mươi xăng-ti-mét, đừng nói là con gái mà ngay cả cánh đàn ông cũng ngán ngẩm. Có người liếc trộm Thượng Chi Đào, thầm nghĩ cô vẫn chưa qua thử việc, đáng lẽ nên nhận thử thách này để ghi điểm, trong lòng ai cũng mong cô tự giác đứng ra. Thượng Chi Đào bắt gặp ánh mắt của họ, vậy mà cô lại xung phong thật: “Hay là… để em đi cho ạ? Chỉ là em chưa làm việc này bao giờ nên chưa biết phải xoay sở ra sao.”
“Em đi á? Em thì biết cái gì chứ? Chị thấy nhiệm vụ này cử đồng nghiệp nam đi là hợp lý nhất.” Lumi vừa cắt móng tay vừa đá vào chân Thượng Chi Đào dưới gầm bàn. Cô nàng này dốt thế không biết, không nhận ra người ta đang bắt nạt mình sao?
“Em chưa có kinh nghiệm gì, đây lại là dự án của khách hàng lớn nhất công ty, lỡ làm hỏng việc thì tính sao?” Lumi bồi thêm một câu: “Hỏng việc là cả lũ cạp đất mà ăn đấy.”
Tuy nhiên Alex lại không nghĩ như vậy. Thượng Chi Đào là nhân viên mới, dù là dự án nào cũng đều phải lăn lộn trải nghiệm, đây là yêu cầu bắt buộc. Vì vậy anh ta hỏi Thượng Chi Đào: “Em có chắc là em sẵn sàng đi không?”
“Nếu em ấy đi thì phải làm hai bản ngân sách chi phí công tác rồi.” Lumi thở dài: “Tôi đi cùng nữa.” Lumi luôn tự coi mình là người hướng dẫn của Thượng Chi Đào, thế nên cô ấy có chút tình nghĩa giang hồ với đàn em. Cái gọi là tình nghĩa giang hồ chính là: Người của chị đây thì do chị đây bảo vệ.
Thượng Chi Đào nhìn Lumi bằng ánh mắt đầy cảm kích: “Em cảm ơn chị Lumi.”
“Khách khí cái gì.”
Thượng Chi Đào không hề biết chuyến đi này vất vả ra sao, cô chỉ đơn thuần nghĩ rằng đây là công việc, và mình cần phải va vấp với mọi ngóc ngách thì mới hiểu hết bản chất của nó. Cô tôn trọng công việc thì công việc cũng sẽ không đối xử tệ với cô.
Sau khi cuộc họp tuần kết thúc, Alex giữ một mình cô ở lại.
“Flora, em đoán xem tiếp theo tôi sẽ nói gì với em?” Alex từ trước đến nay chưa từng nghiêm khắc, anh ta thậm chí còn nháy mắt với Thượng Chi Đào, trông chẳng khác nào đứa trẻ đang thách đố đối phương.
“Ơ…” Thượng Chi Đào vần vò ngón tay suy nghĩ kỹ lưỡng, dạo gần đây cô đâu có mắc sai sót gì trong công việc, thế là cô lắc đầu: “Anh Alex, em chịu thôi ạ.”
“Thế em xem cái này đi.” Alex lấy vài tờ giấy từ trong ngăn kéo ra, đặt ngay ngắn trước mặt cô.
Thượng Chi Đào cầm lên xem thì đập vào mắt là dòng chữ lớn “Hợp đồng lao động” bằng hai ngôn ngữ Anh – Trung. Cô mở to mắt, nhìn Alex bằng vẻ mặt không thể tin nổi: “Em…”
“Môi trường thử việc đầu tiên của em là phòng Marketing, tôi và Lumi đã trao đổi với nhau rồi, chúng tôi đều muốn giữ em ở lại đây. Em có đồng ý không?”
“Em đồng ý chứ ạ!” Thượng Chi Đào gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Cô vẫn chưa biết cách giấu cảm xúc, niềm vui vỡ òa khiến khóe mắt cô bất giác nóng bừng.
“Vậy em cầm về chỗ ký tên vào bản hợp đồng chính thức này rồi chuyển sang cho bên Nhân sự nhé.” Alex giơ ngón tay cái về phía Thượng Chi Đào: “Cố lên nhé Flora. Em cũng biết đấy, cái thành phố Bắc Kinh này rất tàn nhẫn nhưng cũng vô cùng công bằng. Chỉ cần em nỗ lực là sẽ nhận lại kết quả tương xứng. Sự chăm chỉ và tinh thần trách nhiệm của em trong hai tháng qua đều được mọi người công nhận, chính em đã tự giành lấy bản hợp đồng này cho mình đấy.”
Thượng Chi Đào cứ tưởng mình đang mơ.
Cô vẫn nhớ như in ngày đầu tiên đi làm, Loan Niệm đã phũ phàng khuyên cô nên chuyển nghề. Khi ấy cô đã hoảng sợ và thấp thỏm biết bao. Nhưng đến ngày hôm nay, cô đã chính thức được ở lại nơi này. Alex bảo cô đã dựa vào chính sự nỗ lực của bản thân để trụ lại.
Điều đó khiến cô xúc động đến mức suýt rơi nước mắt.
Cho đến tận lúc tan làm, Thượng Chi Đào vẫn thấy mọi chuyện mơ hồ như một giấc chiêm bao. Lòng cô sướng rơn, chỉ muốn tìm ai đó để trút hết niềm vui này.
Cô nhắn tin cho Diêu Bội: [Chị ơi, chị có ở Bắc Kinh không?]
[Chị đang ở Căn cứ Hàng không Vũ trụ rồi, sao thế Đào Đào?]
[Em được nhận chính thức rồi ạ!]
[Thật hả em!!!]
Diêu Bội gõ liền ba dấu chấm cảm, sau đó gọi điện thoại lại ngay: “Đàn em của chị giỏi quá đi! Chị bảo này, em nghĩ xem muốn ăn gì! Đợi chị về, chị em mình nhất định phải đánh một bữa ăn mừng hoành tráng mới được!”
Thượng Chi Đào vội bịt miệng để không bật cười thành tiếng: “Em muốn ăn đồ Nhật ạ, gần công ty em có một quán nhìn ngon lắm, em thèm lâu rồi.”
“Được rồi, thế đợi chị về nhé!”
Một Thượng Chi Đào vốn luôn sống trong cảm giác bình thường mờ nhạt, lần đầu tiên được nếm trải một niềm vui đặc biệt đến thế.
Dù đã chia sẻ niềm vui với người khác nhưng sự hân hoan trong lòng cô vẫn không hề vơi bớt. Cô muốn tự thưởng cho chính mình, cô thấy bản thân ngày hôm nay rất xứng đáng được chiều chuộng. Hay là mình tự đi ăn đồ Nhật nhỉ? Mời mấy người chị cùng phòng trọ đi cùng? Nhưng giờ muộn quá rồi, họ mà ra đến quán chắc người ta cũng sắp đóng cửa. Thôi, đi một mình vậy! Đúng rồi! Để cuối tuần mời cả nhà trọ ăn cơm sau!
Thượng Chi Đào hớn hở đứng dậy khỏi ghế, nụ cười rạng rỡ treo trên môi. Cô vươn vai một cái rồi lại vội vã ngồi xuống, nhanh chóng thu dọn đồ đạc như thể không thể chờ thêm dù chỉ một phút. Vừa khoác ba lô bước ra ngoài, cô đã đụng ngay Loan Niệm cũng chuẩn bị tan làm. Thượng Chi Đào không kịp né, đành gượng cười với anh: “Anh Loan Niệm tan làm ạ.”
“Ừ.” Xong chuyện.
Thượng Chi Đào cũng không nói thêm gì nữa. Cô bước vào thang máy rồi ngoan ngoãn đứng thu mình trong góc, lại nghe Loan Niệm cất giọng hỏi: “Hôm nay không đi ăn gì ngon ngon à?”
“Dạ?”
“Chẳng phải em được nhận chính thức rồi sao?”
“À… vâng ạ.” Thượng Chi Đào vốn không biết nói dối, trên mặt cô hiện rõ mùng một dòng chữ: Bây giờ em đang tính đi ăn cái gì ngon ngon đây. Thấy Loan Niệm nhìn mình qua tấm gương trong thang máy, cô đành cất lời với vẻ không mấy tự nguyện: “Anh… có muốn đi cùng em không ạ?”
“Được thôi.”
?
“À… Anh không cần phải gượng ép đâu ạ, nhỡ tối nay anh đã có hẹn trước thì sao.” Thượng Chi Đào bồi thêm một câu, mong sao cuộc trò chuyện này vẫn còn cứu vãn được.
“Tôi không gượng ép, cũng chẳng có hẹn.”
…
“Dạ.”
Đúng là tự đào hố chôn mình! Loan Niệm thầm cười nhạo cô. Bản tính anh vốn là thế, anh chỉ muốn trêu Thượng Chi Đào chút thôi. Cô càng không tự nguyện thì anh càng làm tới, cô mất vui là anh lại thấy dễ chịu. Nói ngắn gọn thì Loan Niệm là kẻ thích lấy niềm đau của người khác làm niềm vui cho mình, đúng như lời Đàm Miễn từng nhận xét: Bản chất đã chẳng phải hạng tử tế gì cho cam.
“Ăn gì đây?” Loan Niệm hỏi.
Thượng Chi Đào đang vắt óc suy nghĩ xem nên ăn món gì để Loan Niệm phải chùn bước. Bún ốc? Mì Quảng? Hay bánh tráng trộn?
“Gần công ty có nhà hàng Nhật khá ổn đấy, đành để em tốn kém chút vậy.” Loan Niệm thong thả phán một câu: “Ăn suất 398 tệ ấy, không thì chẳng có gan ngỗng đâu.”
“Ơ… Nhưng ăn gần công ty nhỡ đồng nghiệp nhìn thấy rồi đồn thổi lung tung thì sao ạ? Thế thì ảnh hưởng đến danh tiếng của anh lắm.”
“Em lo hơi thừa rồi đấy.” Loan Niệm mỉm cười, lịch thiệp ra hiệu: “Mời đi trước.”
Bữa cơm thứ hai mà Thượng Chi Đào ăn cùng Loan Niệm chính là tại nhà hàng Nhật đó.
Lúc họ vào quán thì đã hơn chín giờ tối, bên trong khá vắng khách. Họ chọn một gian phòng riêng yên tĩnh, từ đây có thể ngắm nhìn tiểu cảnh sân vườn bên ngoài. Đèn sân vườn bật sáng, có chiếc cầu gỗ nhỏ bắc qua dòng nước chảy róc rách, không gian thanh bình đến lạ. Loan Niệm quả nhiên gọi suất 398 tệ không hề nương tay, Thượng Chi Đào cũng bấm bụng gọi suất tương tự. Thôi thì ăn mừng bản thân trúng tuyển, phải chịu chi một chút vậy! Dù bữa này ngốn mất cả một phần mười tháng lương, cô vẫn cảm thấy vô cùng xứng đáng.
Loan Niệm gọi một bình rượu Sake, tự rót cho mình một chén nhỏ rồi quay sang hỏi Thượng Chi Đào: “Đã thi lấy bằng lái xe chưa?”
“Cuối tuần sau em thi thực hành ạ, nhưng chắc phải dời lịch rồi vì hôm nay em vừa nhận nhiệm vụ đi theo đoàn ghi hình.”
“Lên núi à?”
“Vâng ạ… Mọi người bảo phải đi mất nửa tháng.”
Thượng Chi Đào cũng tự rót cho mình một chén Sake, nhấp thử một ngụm thấy khá dễ uống, nồng độ không quá cao. Cô nhoẻn miệng cười, hoàn toàn không thể giấu nổi niềm hạnh phúc rạng rỡ đang đong đầy trong mắt.



