FULL Đêm Nóng Bỏng Cùng Anh Công Nhân Vạm Vỡ

Chương 1

“Xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau. Sau này cứ làm bạn thôi.”

Đó là lần xem mắt thất bại thứ ba mươi của tôi.

Không cần đoán cũng biết đối phương nghĩ gì.

Tôi ăn mặc kín đáo, chẳng biết trang điểm, tính tình lại cứng nhắc, còn có chút quá sạch sẽ.

Những định kiến người ta thường gán cho một phụ nữ trí thức, tôi gần như đều có đủ.

Tôi cau mày, ngón tay khẽ chạm màn hình rồi xóa số liên lạc của người xem mắt.

Sắp đến giờ lên lớp, tôi vội cất điện thoại rồi bước nhanh qua con đường đầy bùn đất.

Trường vừa nhận được một khoản tài trợ để xây thêm một tòa nhà. Phần móng mới hoàn thành, bụi đất bay mù mịt khắp nơi.

Tôi cẩn thận che mũi, che miệng đi qua nhưng vẫn không tránh khỏi sơ ý.

Chân tôi trượt một cái.

Xung quanh toàn là công nhân. Tôi nhắm mắt, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu những ánh nhìn ái ngại.

Nhưng ngay khi cơ thể sắp ngã xuống, một người đã kịp thời đưa tay đỡ lấy tôi.

Một cánh tay rắn chắc vòng qua eo.

Mùi mồ hôi thoang thoảng, mang theo hơi nóng của nắng và công trường, nhưng chẳng hề khó chịu như tôi vẫn tưởng.

“Không sao chứ?”

Giọng anh trầm và hơi khàn.

Tôi hoảng hốt đứng thẳng người, lúc này mới nhận ra tư thế của hai chúng tôi có phần quá gần gũi.

Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng tiếp xúc gần với một người đàn ông như vậy.

Tim tôi đập nhanh đến mức gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

“Không… không sao. Cảm ơn anh.”

Tôi lí nhí đáp, cúi đầu rồi vội vàng gỡ tay anh khỏi eo mình.

Ngay khoảnh khắc chạm vào cánh tay ấy, tôi có thể cảm nhận rõ cơ bắp rắn chắc dưới lớp áo.

Mạnh mẽ, khỏe khoắn và tràn đầy sức sống.

Tôi chợt thấy bản thân thật kỳ lạ.

Từ hôm đó, tôi bắt đầu cố tình tránh con đường có công nhân đang thi công. Thà đi vòng xa một chút, tôi cũng không muốn gặp lại người đàn ông ấy. Thế nhưng chưa đầy hai ngày sau, tôi lại bắt gặp anh.

Anh mặc một chiếc áo khoác phủ đầy bụi, quần bò đã bạc màu, tay áo xắn cao đến khuỷu. Anh vừa nghe người phụ trách công trình nói chuyện, vừa nghiêm túc quan sát những mảng tường cũ.

“Tường này không khó. Gọi thêm vài người nữa, ba ngày là làm xong.”

Giọng anh hơi khàn, trầm thấp và mạnh mẽ. Chỉ một câu nói đơn giản cũng khiến tôi vô thức nhớ lại khoảnh khắc anh đỡ lấy mình hôm trước.

Tôi lập tức quay người, vội vã trở về văn phòng.

Một đồng nghiệp vừa cầm cốc nước vừa than thở: “Đám công nhân ấy ngày nào cũng lượn lờ trước mặt. Vừa bụi bặm vừa ồn ào, nhìn mà phát mệt.”

Tôi cúi đầu ngồi xuống, nhưng trong đầu vẫn không ngừng hiện lên ánh mắt của anh lúc nãy. Ánh mắt ấy giống như một ngọn lửa, chỉ thoáng qua cũng đủ khiến lòng tôi rối bời.

Đến giờ nghỉ trưa, văn phòng trở nên yên tĩnh.

Ngày thường tôi chỉ cần đặt lưng xuống là có thể ngủ ngon, vậy mà hôm nay cổ họng cứ khô khốc, trằn trọc mãi không sao chợp mắt. Tôi miễn cưỡng ngủ được khoảng mười phút rồi tỉnh dậy, đầu óc nặng trĩu.

Tôi lấy vài tờ giấy, dụi mắt rồi bước ra ngoài. Vừa đẩy cửa nhà vệ sinh, tôi đã nghe thấy tiếng nước chảy.

Tôi ngẩng đầu lên.

Người đàn ông ấy đang đứng bên trong.

Tôi sững người. Đến lúc nhận ra mình đi nhầm khu vực, tôi lập tức quay người định rời đi. Nhưng anh đã nhìn thấy tôi. Anh bình thản chỉnh lại quần áo rồi bước đến.

“Nhìn đủ chưa?”

Mặt tôi lập tức nóng bừng. “Tôi… xin lỗi. Tôi đi nhầm. Tôi tưởng đây là nhà vệ sinh nữ.”

Anh bước thêm một bước, còn tôi theo bản năng lùi lại. Cho đến khi lưng chạm vào tường, tôi mới nhận ra mình đã không còn đường lui. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức tôi có thể cảm nhận rõ hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh.

“Anh… đừng lại gần.”

Tôi siết chặt mấy tờ giấy trong tay, cổ họng khô khốc.

Anh chỉ liếc nhìn tôi rồi đưa tay vượt qua vai, lấy vài tờ giấy lau tay từ chiếc hộp treo trên tường.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, anh lên tiếng: “Cúc áo của em bung rồi.”

Tôi cúi xuống nhìn theo ánh mắt anh. Chiếc sơ mi trắng sau giờ nghỉ đã nhăn nhúm, chẳng biết từ lúc nào, một chiếc cúc phía trước đã bung ra.

Tôi lập tức đỏ bừng mặt, vội đưa tay che lại. Vừa xấu hổ vừa tức giận, tôi trừng mắt nhìn anh:

“Đồ lưu manh!”

Anh nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên. “Nhắc em một câu mà cũng bị gọi là lưu manh?” Anh dừng một chút rồi nói: “Vậy nếu tôi thật sự làm gì đó, chẳng phải mới xứng với cái danh em vừa đặt cho tôi sao?”

Toàn thân tôi cứng đờ.

Tôi trừng mắt nhìn anh nhưng nhất thời chẳng biết phải nói gì.

Đúng lúc ấy, tiếng nói chuyện và tiếng bước chân vang lên từ ngoài hành lang. Có người đang đi về phía nhà vệ sinh.

Người đàn ông trước mặt vẫn đứng chắn đường, thân hình cao lớn gần như che khuất cả khoảng không trước mặt tôi.

Đầu óc tôi rối tung. Đến khi kịp phản ứng, tôi đã theo bản năng kéo anh vào một buồng vệ sinh nhỏ bên cạnh.

Ngay sau đó, cánh cửa bên ngoài bị đẩy mở.

Tim tôi đập thình thịch. May mắn là những người bên ngoài không nhận ra điều gì bất thường. Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân dần xa.

Tôi thở phào, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Tôi vừa định mở cửa bước ra thì một cánh tay từ phía sau vươn tới, giữ chặt cánh cửa. Tôi khựng lại.

Không gian vốn đã chật hẹp nay càng trở nên ngột ngạt. Hơi nóng từ người anh phả đến, mang theo mùi nắng và mồ hôi đặc trưng của một ngày làm việc ngoài công trường.

Tôi đứng im, tim đập loạn xạ. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi ở gần một người đàn ông đến vậy.

Và điều đáng sợ nhất là…

Tôi không hề thấy ghét cảm giác ấy.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *