Chương 2
Tôi nhạy bén nhận ra sự thay đổi của cơ thể anh, và càng xấu hổ hơn khi nhận ra bản thân cũng có phản ứng tương tự.
“Đây là trường học…” Tôi lắp bắp. “Anh không thể làm vậy…”
“Ý em là nếu không phải ở trường thì được?”
Giọng anh vang lên ngay bên tai, mang theo ý cười đầy trêu chọc.
“Cũng… không được.”
“Lần sau bớt nhìn tôi như thế.”
Anh khẽ vỗ lên đầu tôi, sau đó mở cửa bước ra ngoài.
“Ánh mắt em cứ như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.”
Anh đi rồi.
Còn tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh nữ, đóng sầm cửa, ngồi xuống rồi lấy tay che mặt, chỉ muốn hét lên vì xấu hổ.
Phải làm sao đây?
Chẳng lẽ vì đã giữ mình hơn ba mươi năm nên tôi thành ra… bất thường rồi sao?
Từ hôm đó, ngày nào tôi cũng bắt gặp anh.
Có khi chỉ vô tình lướt qua nhau, có khi lại nghe người khác gọi tên anh.
Lộ Hạo.
Những ngày trời nóng, tôi thường thấy anh cùng mấy công nhân khác trèo lên giàn giáo, mặc áo ba lỗ mỏng và quần bảo hộ, tay cầm con lăn sơn tường.
Mỗi lần anh cử động, cơ bắp trên cánh tay lại nổi rõ. Thỉnh thoảng anh còn kéo áo lên lau mồ hôi, để lộ phần bụng rắn chắc.
Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta đỏ mặt.
Ban đầu, mấy đồng nghiệp nữ còn than phiền mùi sơn khó chịu. Nhưng dần dần chẳng ai còn nhắc đến chuyện đó nữa.
Thay vào đó, mọi người bắt đầu bàn tán về vóc dáng của Lộ Hạo.
Có người còn cố tình đi ngang qua công trường vài lần, chỉ để nhìn anh thêm một chút.
Trong phòng làm việc, mấy cô đồng nghiệp nói chuyện ngày càng thoải mái, chẳng mấy chốc đã kéo tôi vào câu chuyện.
“Cô Tống, chị có để ý anh công nhân kia không? Tôi thấy anh ấy chẳng giống công nhân chút nào, trông giống người mẫu hơn.”
“Đúng đấy. Bây giờ nhiều người mẫu còn chẳng đẹp bằng anh ấy, người thì gầy nhẳng.”
“Chị còn định tiếp tục đi xem mắt không?”
Tôi ngẩng đầu khỏi giáo trình, đẩy nhẹ gọng kính rồi chỉ mỉm cười, không trả lời.
“Hà, cô Tống trước giờ sống thanh tịnh lắm, chắc chẳng quan tâm mấy chuyện này đâu.”
Tôi biết sau lưng, họ vẫn gọi tôi là “gái già”.
Cuộc sống của tôi quanh đi quẩn lại chỉ có nhà và trường, chẳng có thú vui gì đặc biệt.
Nhưng tôi vốn chẳng để tâm đến những lời đó.
Nếu không phải cha mẹ liên tục thúc giục, tôi cũng chẳng đi xem mắt hết lần này đến lần khác.
Còn Lộ Hạo…
Có lẽ trong mắt anh, tôi cũng chẳng có gì thú vị.
Những đồng nghiệp nữ xung quanh tôi, người thì xinh đẹp, người lại dịu dàng, tươi tắn. So với họ, tôi chẳng có gì nổi bật.
Tôi còn nghe họ cười nói:
“Nhìn mãi mấy anh đàn ông thành đạt cũng chán. Thỉnh thoảng đổi khẩu vị, làm quen với một người đàn ông khỏe khoắn, mộc mạc như vậy cũng thú vị mà.”
Người họ đang nói đến là ai, không cần hỏi cũng biết.
Không lâu sau, việc sửa sang tòa nhà cũ hoàn tất.
Lộ Hạo cũng rời khỏi khu giảng đường.
Tôi thầm thở phào.
Dù sao, có lẽ anh vốn chẳng để tâm đến tôi. Biết đâu ngay cả khuôn mặt tôi, anh cũng chẳng nhớ rõ.
Một đồng nghiệp kể rằng cô ấy đã xin được số điện thoại của Lộ Hạo, còn hẹn anh đi uống rượu.
Cô ấy không ngừng khen anh uống khỏe, ăn mặc cũng đẹp, hoàn toàn chẳng giống một công nhân bình thường.
“Thế nào rồi? Cậu đã cưa đổ anh ấy chưa?”
“Vội gì. Bây giờ mà gặp lại ở trường thì ngại lắm. Có số điện thoại rồi, sau này muốn hẹn lúc nào chẳng được.”
“Cũng đúng.”
Tôi ngồi bên cạnh, cố giấu đi cảm giác hụt hẫng trong lòng.
Rõ ràng anh chỉ là một công nhân xây dựng.
Công việc, hoàn cảnh và học vấn của anh đều không phù hợp với những tiêu chuẩn mà tôi từng đặt ra cho người bạn đời của mình.
Vậy mà trái tim tôi vẫn chẳng chịu nghe lời.
Không chỉ trái tim.
Ngay cả cơ thể tôi dường như cũng vô thức bị anh thu hút.
Để không nghĩ đến anh nữa, tôi vùi đầu vào công việc và nghiên cứu, ngày nào cũng cố tình ở lại trường thật muộn.
Đến khi rời khỏi trường, thường đã là nửa đêm.
Ban ngày công trường ồn ào bao nhiêu thì ban đêm lại yên tĩnh bấy nhiêu.
Tôi ôm máy tính, vội vã bước về nhà.
Nhà tôi nằm trong một khu tập thể gần trường. Ưu điểm là chỉ mất khoảng mười phút đi bộ, nhưng nhược điểm là an ninh không được tốt.
Thỉnh thoảng, nửa đêm vẫn có người say rượu đứng ngoài đường la hét.
Quả nhiên, vừa bước vào khu tập thể, tôi đã nghe thấy tiếng nói lè nhè của một nhóm người.
Tôi ôm chặt túi, bất giác bước nhanh hơn.
Phía sau vang lên tiếng bước chân.
Toàn thân tôi lập tức căng cứng.
Tôi đi nhanh hơn.
Tiếng bước chân phía sau cũng nhanh dần, càng lúc càng gần.
“Đừng lại gần! Cút đi!”
Tôi hoảng loạn dừng lại, ném mạnh túi máy tính về phía sau rồi quay đầu bỏ chạy.
“Đừng sợ, là tôi.”
Người phía sau dễ dàng đón lấy chiếc túi, sau đó bước nhanh đến giữ lấy vai tôi.
Tôi hoảng hốt hét lên, cả người run bần bật.
“Tống Thanh Từ, là tôi! Lộ Hạo!”
Tôi khựng lại.
Bàn tay vẫn đang bám chặt lấy vai anh. Tôi ngẩng đầu lên, đầu óc còn chưa kịp phản ứng.
Mùi hương quen thuộc trên người anh lập tức khiến tôi bình tĩnh lại.
Mắt tôi cay xè, giọng run run:
“Anh làm tôi sợ chết khiếp…”
“Nhát gan như vậy mà còn dám đi về khuya?”
Lộ Hạo cau mày nhìn tôi.
Tôi thầm nghĩ, nếu không phải vì anh khiến tôi mất ngủ rồi ở lại trường làm việc đến muộn, tôi đâu có phải về nhà vào giờ này.
Thủ phạm còn dám trách tôi nữa sao?
“Khóc gì chứ? Tôi đáng sợ đến vậy à?”
Anh thở dài, đưa tay nhẹ nhàng lau giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.
“Đi thôi. Tôi đưa em về tận cửa rồi mới đi.”
Tôi nép vào người anh, đứng im không nhúc nhích.
Anh cúi xuống nhìn tôi.
“Sao thế? Định bám luôn vào tôi à?”
“Không phải…”
Mặt tôi nóng bừng, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
“Tôi… bị trẹo chân rồi.”



